ích quen biết anh nhiều năm như vậy, bước một bước nhanh về phía trước, Đồng Tử Lâm vén váy ngắn lên, động tác dứt khoát ngồi ở trên người của anh, đầu gối chống trên bắp đùi của anh, nửa quỳ nửa đứng dựa vào người anh, từ trên cao nhìn xuống nói: "Thực sự?"
Nếu không phải không khí giờ phút này có chút kỳ quái, Hắc Nhược Hoành đã bật cười lên rồi, mím môi anh nghiêm túc nói: "Thật sự."
Sự thật không phải vậy, buổi trưa ngày hôm qua, Đồng Phi Vũ thực sự có hỏi qua vấn đề này, mà anh cũng rất "Thông minh" nói, tất cả do Lâm Lâm quyết định. Ý anh chính là hoàn toàn tán thành với ý nghĩ của ba Đồng.
Đương nhiên, ba Đồng liền đem chuyện bức hôn ném lên người Đồng Tử Lâm. Lời nói Hắc Nhược Hoành điều thật, anh hoàn toàn tôn trọng Đồng Tử Lâm, anh luôn chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần Đồng Tử Lâm gật đầu một cái, anh liền lôi cô vào lễ đường.
Đồng thời, anh cũng cố ý, anh muốn thăm dò một chút phản ứng của cô, không nghĩ tới cô phản ứng kịch liệt như vậy, "Em không muốn cùng anh kết hôn à?"
Ánh mắt Đồng Tử Lâm sắc bén, " Vấn đề không phải em không muốn kết hôn, mà là anh tên khốn kiếp này, dám đem hết thảy mọi chuyện ném cho em!"
Cô áp lực rất lớn nha!
"Vậy dứt khoát liền kết hôn đi!" Anh nở nụ cười gian xảo.
Hung hăng nhéo lên hai má của anh, dùng sức nhéo mạnh một phát, Đồng Tử Lâm nhìn bộ dáng anh bị đau, trong lòng rất khoái chí, "Em biết ngay cái âm mưu đen tối này là của anh mà!"
"Đây được coi là âm mưu đen tối sao?" Anh khó khăn mở miệng, hai gò má bị cô nhéo đau muốn chết.
Đồng Tử Lâm lại một lần nữa dùng sức nhéo, "Anh thực sự muốn cưới em, tại sao anh không cầu hôn em, chẳng lẽ còn muốn em cầu hôn anh trước sao?"
Nguyên nhân rầu rỉ vì việc này. . .
"Em đều là người của anh rồi, còn muốn những lễ nghi phiền phức này làm gì?" Hắc Nhược Hoành miệng lưỡi trêu chọc, trong lòng thực đã bắt đầu nghĩ cách cầu hôn thế nào.
Đồng Tử Lâm buông lỏng tay ra, trên mặt một trận nóng, bọn họ đã sớm nhận thức qua cảm giác hai cơ thể hòa hợp với nhau. Mà bọn họ đều lần đầu tiên làm nên đều có vẻ vụng về không thôi.
Lần đầu tiên đau là điều tự nhiên khỏi phải nói, nguyên nhân Đồng Tử Lâm cam tâm tình nguyện để cho anh "Giày vò", là vì anh đối với cô rất xem trọng. Động tác của anh ngây ngô, lại không dám làm cô đau.
Cô đau đến mức khóc thành tiếng, anh bị dọa sợ nên không dám làm tiếp nữa, muốn làm qua loa cho xong chuyện, nếu không phải cô kiên trì, anh e rằng sẽ bỏ dở nửa chừng rồi.
Dù sao cũng bị đau rồi, cũng không thể uổng công nha. Vài lần sau đó, bọn họ mới có thể cùng nhau cảm nhận được hoan ái sung sướng ra sao.
Chỉ là cô không nghĩ tới da mặt dầy anh như vậy, những lời như vậy cũng dám nói ra! Bàn tay lần nữa đánh lên bả vai của anh, quát nhẹ: "Nói bậy bạ gì đó!"
Dường như người đàn ông một khi đã chuyển qua ăn mặn thì tương đối dễ bị kích thích tình dục hơn.
Bàn tay len lén chui đến chỗ bắp đùi cô, anh mặt không đỏ, thở không mạnh nói: "Anh nói đúng sự thật."
"Anh!" Đồng Tử Lâm tức giận nói không ra lời, đang muốn đánh anh một trận, thì cảm giác được nơi riêng tư của mình một trận ngứa ngáy, cô vừa cúi đầu nhìn xuống, không thể không đỏ mặt.
Cô đứng tư thế nửa đứng nửa quỳ, cho nên cơ hội anh đánh lén càng cao, bàn tay của anh cách quần lót mò tới cánh hoa nhỏ của cô, chân cô mềm nhũn, thuận thế ngồi ở trên đùi anh, mà bàn tay của anh càng thân mật ở hạ thân của cô.
Anh tiến tới bên tai cô, cười xấu xa, "Tại sao lại bất động vậy?"
Đồng Tử Lâm nén giận không nói được gì.
"Chậc chậc!" Anh bỗng nhiên ngạc nhiên nhìn cô, "Em dường như ướt..."
Cái người đàn ông thối tha này! Đồng Tử Lâm nổi giận nhìn anh, cô là người phụ nữ trung thực, đối với cô thẳng thắn, đối với người khác cũng thẳng thắn. Anh vừa đụng cô, thân thể của cô liền hóa thành cái ao ái tình, mềm yếu vô lực, anh hiển nhiên là hiểu rõ cơ thể cô nhất, mà còn giả bộ ngạc nhiên.
Ngón tay của anh hơi cong nhẹ, nhẹ nhàng cọ mạnh vào hoa huyệt của cô, trong lúc đó đầu ngón tay kẹp chặc ở cánh hoa của cô, chậm rãi vuốt ve, trong nháy mắt cô nghiêng đổ ở trong ngực của anh, tiếng rên rĩ vang dội.
"Thoải mái sao?" Hắc Nhược Hoành nói nhỏ, âm thanh đã khàn khàn rất nhiều.
Cô chủ động ngồi thẳng dậy, nâng phần dưới cơ thể lên, dễ dàng cho tay anh vận động, không muốn nghe lời nói thô lỗ của anh nữa, cô dứt khoát cuối đầu ngăn chặn cái miệng của anh, miễn cho cái miệng của anh phun ra nhiều lời nói khiến cho người ta xấu hổ.
Rõ ràng lần đầu tiên làm, anh không có kỹ thuật lão luyện hay cao thủ tình trường gì cả, sau này trước lạ sau quen, anh có bản năng người đàn ông trời sinh ham muốn chinh phục, anh nhanh chóng nắm giữ môn học tình dục này.
Quần lót nhẹ nhàng bị kéo sang một bên, ngón trỏ của anh nhẹ nhàng linh hoạt tiến vào trong cơ thể cô, ở hành lang của cô nhẹ nhàng mà rút ra đâm vào, cô nhiệt tình lè lưỡi, cùng anh hôn sâu dữ dội.
Anh thích cô nhiệt tình, anh luôn hiểu cô một phụ nữ to gan, cô có thể mặc lễ phục ưu nhã, có thể giả vờ rất đoan trang, thế nhưng anh biết, trong cơ thể cô rất ngang bướng.
Mà bình thường vào thời khắc n