y cô linh hoạt vẽ.
"Anh nói hay không?" Dùng một bàn chân đã vẽ xong làm bộ hướng trên mặt anh đạp, "Nói hay không?"
Hắc Nhược Hoành đem gương mặt tuấn tú để sát vào, nét mặt chỉ mong cô đạp xuống.
"Anh không nói, sau này em sẽ không thèm để ý anh nữa!" Cô mang đòn sát thủ ra, chờ cá cắn câu.
Mà anh từ trước đến nay rất sợ câu này, anh gật đầu nói, "Đúng, đúng, cái này hoa văn trong Biển rộng của Diệp Thiên Chu."
Anh vừa nói như vậy, Đồng Tử Lâm nhìn lại thì hiểu, đúng như anh nói. Màu chủ đạo là màu xanh da trời, ở móng dưới góc trái móng tay có một màu đen không rõ ràng, chắc là anh vẽ con thuyền.
"Á! Anh vừa nói ra, làm mất cả ý cảnh!" Đồng Tử Lâm lạnh lùng nói.
Hắc Nhược Hoành nở nụ cười, " Trình độ ngữ văn của anh vốn không cao!" Anh biết cô sẽ phản ứng như thế, mới cố ý không nói, để tránh cho cô ghét bỏ rồi
Nhưng ở trước mặt của cô, anh không có bất kỳ bí mật.
"Biết là tốt rồi!" Đồng Tử Lâm xấu xa phản bác, cô hay khi dễ anh, nhìn anh bị bại bởi cô, cô có cảm giác rất tự hào.
Anh không nói gì, chuyên tâm vẽ móng tay cho xong, nhưng người nào đó lại không nhịn được, "Tuy rằng kỹ năng vẽ anh không tệ, thế nhưng tốc độ chậm hơn bên ngoài, chân của em đều tê rần cả rồi."
Nghe vậy, đầu gối ở dưới chân cô có chút giật giật, thực sự không hiểu cô sao có thể không có lương tâm như vậy, chân bị tê cũng là chân anh bị trước chứ!
"Nhanh lên một chút nha!" Cô không khỏi làm nũng thúc giục.
Vị đại tiểu thư này thật khó hầu hạ, mà anh hình như có khuynh hướng thích bị ngược, "Được rồi, đừng nhúc nhích, đỡ phải làm hư."
Cô ngoan ngoãn an tĩnh một hồi, qua mấy phút, lại bắt đầu không an phận, "Em có một chút khát, em muốn uống nước."
Rốt cục cũng hoàn thành Hắc Nhược Hoành để bút xuống, "Chân anh đã tê rần."
Đồng Tử Lâm nhíu mày, "Em muốn móng tay vẽ thêm hoa, lát anh vẽ thêm cho em nha."
Tại sao lại có người thích uy hiếp anh quá như vậy chứ! Hắc Nhược Hoành bất đắc dĩ đứng lên, bất quá chân đúng là không còn lực, cả người nghiêng đổ về phía trước.
"Này..." Cảnh cáo lời còn chưa nói hết, Đồng Tử Lâm đã bị anh đặt ở phía dưới, tay chân vô ý thức giẫy dụa, Hắc Nhược Hoành nhanh nhẹn đem tay cô nắm lấy.
"Còn chưa khỏe, đừng làm hư!" Anh cảnh cáo nói.
Đôi mắt Đồng Tử Lâm trừng mắt lớn, "Anh tính đè chết em sao?"
Hắc Nhược Hoành vô lại cười lên, "Vừa nãy anh đã nói, chân anh đã tê rần rồi."
Ánh mắt cô híp thành một đường, đầu gối cố tình đụng nhẹ lên phía trên, sắc mặt Hắc Nhược Hoành cứng đờ, "Chết tiệt! Không cho phép nhúc nhích!" Thời điểm người cô đụng vào giữa hai chân cảm giác tê tê vô cùng khó chịu.
"Em càng muốn!" Đồng Tử Lâm cười duyên.
"Em thực sự là. . ." Hắc Nhược Hoành bất chấp tất cả , vốn đang chống đỡ sức nặng thân thể, nhưng cánh tay dứt khoát buông ra, nặng nề đè lên người cô.
"A! Anh tên khốn kiếp này! Nặng chết!"
"Ha ha. . ." Hắc Nhược Hoành đắc ý cười to.
Trước phải đầu hàng đã, "Được rồi, em không đánh anh đâu, anh đừng đè lên người em, em không thở được nè."
Hắc Nhược Hoành như con giun trong bụng cô, cô chỉ cần nhướng lông mày, anh cũng biết cô đang suy nghĩ gì, anh cũng không tin lời bảo đảm của cô.
"Không phải là nói đùa với anh, em thực sự không đánh anh mà." Đồng Tử Lâm chân thành nhìn anh nói.
"Chờ chân anh không còn tê nữa, anh sẽ đứng dậy." Hắc Nhược Hoành không thỏa hiệp nói.
"Vậy anh đừng nói vào mặt em!" Mỗi một lần nói, hơi thở của anh liền phả ở trên mặt cô.
"Không có."
"Có! Em ngửi được mùi pizza luôn này." Bọn họ bữa tối kêu pizza về ăn, bởi vì vội vã muốn anh vẽ móng cho cô, nên bọn họ không có đi ăn bên ngoài.
"Có thật không?" Anh tò mò hỏi.
Mặt cô đỏ lên, ". . . Dù sao cũng không được hướng về phía em nói chuyện!"
Hiếm khi thấy mặt cô đỏ như vậy, dù bận nhìn nhưng anh vẫn ung dung chống hai cánh tay lên má, có thể nhìn rõ ràng cử chỉ khác lạ của cô, giọng nói mang theo bỡn cợt, "Thế nhưng anh chính là thích như vậy, thế nào?"
"Anh muốn chết à!" Đồng Tử Lâm hung ác nhìn anh chằm chằm.
Anh nhún nhún vai, không vội mà trả lời.
Đồng Tử Lâm không khỏi nín thở, mặt của anh càng ngày càng tới gần cô, cô có thể nhìn rõ da mặt láng mịn của anh, gần như nhịn không được mà đố kỵ, nhưng anh không ngừng thấp đầu xuống làm cô không có thời gian quan sát chuyện khác.
Đôi môi mềm mại nhẹ nhàng dán lên trên miệng nhỏ nhắn của cô, trong lòng cô cảm thấy ấm áp lạ thường, anh không vội vàng hay nóng nảy mà nhẹ nhàng ở trên miệng nhỏ nhắn của cô hôn nhẹ, tựa như chạm vào tơ lụa mềm mượt vậy, thật hấp dẫn.
Cả người cô cũng bị kéo căng, hai tay của cô ngoan ngoãn bị giam giữ không hề vung vẩy, hai chân cũng không cố ý đụng chỗ ở giữa hai chân của anh nữa.
Anh buông lỏng tay cô ra, hai bàn tay đi tới hông của cô, cách quần áo chậm rãi vuốt ve cô, động tác trên tay cũng không chậm. Chỉ là miệng chạm miệng không cách nào làm thoả mãn được dục vọng của anh, anh khẽ tách cái miệng nhỏ nhắn của cô, đầu lưỡi linh hoạt lập tức ở trong miệng của cô trào dâng một trận vũ bão.
Không phải chưa hôn lần nào, ở trường học Đồng Tử Lâm không thiếu người theo đuổi, cô cũng gặ