khói thuốc
lá quẩn quanh trong không gian. Sau đó người phục vụ vội vàng theo sau
bước vào, liên tục giải thích: “Cô gái này nói muốn tìm anh Thẩm…”
Cô gái chầm chậm bước về phía Thẩm Nham, sau đó lặng lẽ đứng trước mặt
anh. Thẩm Nham đứng dậy, cô gái gợi cảm bên cạnh cũng đứng dậy theo anh, cánh tay vẫn vòng qua tay Thẩm Nham. Cô gái đứng lặng một hồi, rồi ánh
mắt dừng ở chỗ hai cánh tay đang quấn lấy nhau, sau đó cô đưa tay kéo
tay Thẩm Nham ra khỏi tay cô gái kia, Thẩm Nham không phản kháng. Từ đầu đến cuối, hai người không hề nói gì, cô gái tiếp rượu khiêu gợi dường
như cũng cảm thấy đối phương giống như một đứa trẻ, chán ghét nói: “Nha
đầu thối, làm gì đấy?” Cô ta vừa nói vừa giơ tay về phía cô gái, định
đẩy cô gái ra, nhưng Thẩm Nham đã nhanh hơn cô ta một bước, kéo cô gái
về phía mình, cô ta không ngờ Thẩm Nham lại bảo vệ nha đầu thối đó, cô
ta hừ một tiếng, rồi ngồi phịch xuống ghế.
“Đây không phải là nơi em nên tới, mau về đi!” Thẩm Nham mang vẻ mặt lạnh nhạt nói.
“Thật sự muốn chia tay sao?” Giọng cô gái hơi run rẩy.
“Đúng.”
Cô gái nhìn Thẩm Nham, sau đó gạt tay Thẩm Nham ra, từng bước đi về phía
cửa. Lúc cô gái đi đến cửa, Trần Mặc Đông nhìn rõ trên mặt cô gái đầy
nước mắt, nhưng cô cúi đầu bước đi. Sau đó, cả căn phòng lại quay trở về những hoạt động trước đó, nhưng bầu không khí không thể sôi động như
cũ.
Sau đó, khi ra khỏi câu lạc bộ, Trần Mặc Đông lại lần nữa gặp cô gái kia. Cô gái ngồi xổm cách cửa câu lạc bộ không xa lắm, một tay
cầm chiếc túi vải xinh xắn, tay kia vẽ vời gì đó trên đất. Cô gái rất
gầy, vì thế khi ngồi xuống bỗng biến thành một hình bóng rất nhỏ. Dường
như cô cảm nhận được ánh mắt của họ nên ngẩng đầu, sau đó cô cũng chầm
chậm tiến tới trước mặt Thẩm Nham như vừa nãy. Cô gái mặc quần jeans bạc màu, trên người là chiếc áo T- shirt màu trắng, mái tóc bay trong gió.
“Những thứ đồ này đều trả lại anh, anh đừng nói là không cần. Tuy đàn ông các
anh cảm thấy nhận lại những thứ đồ này rất mất mặt, nhưng em không dùng
đến chúng. Cái này em giữ lại, dù sao nó cũng chẳng có giá trị gì.” Khóe miệng cô gái khẽ cong lên, cô vừa chỉ chiếc dây chuyền trên cổ, vừa giơ cao chiếc túi trong tay, đưa đến trước mặt Thẩm Nham, nhưng Thẩm Nham
lại không hề có bất cứ phản ứng nào.
Cô thấy Thẩm Nham không phản ứng lại, cũng không miễn cưỡng nữa, hạ cánh tay đang giơ cao xuống:
“Nếu anh không lấy lại, vậy em sẽ bỏ chúng đi.” Cô dừng một chút: “Thẩm
Nham, em biết chúng ta chia tay vì muốn tốt cho em, nhưng em không cần.
Nếu anh đã quyết định như vậy, có nghĩa anh sẽ không có cơ hội đổi ý
nữa.” Giọng cô gái khẽ run rẩy: “Thực ra uất ức hay không do em nói là
được rồi, anh nói em uất ức, nói em khổ cực, nhưng em lại không hề thấy
vậy. Anh quá coi thường em, em biết chuyện này mới một tháng, nhưng em
cũng đã chịu đựng một năm rồi. Một năm đã trôi qua như vậy, anh nói xem, em còn sợ nhiều hơn một năm nữa sao? Em đi đây, chúng ta hãy chúc phúc
nhau!” Cô gái bình tĩnh nói hết, sau đó đi qua người Thẩm Nham, bước về
phía trước.
Tại một nhà hàng Tứ Xuyên nồi tiếng, Trần Mặc Đông đã mấy lần gặp Thẩm Nham và cô gái này. Mỗi lần Thẩm Nham thấy đoàn người
họ, đều chủ động ra chào hỏi, cũng không để họ có cơ hội tiếp cận trước. Anh không quen Thẩm Nham, cậu ta chỉ là bạn của một người bạn, nói
chuyện cũng chỉ giới hạn trong vài câu chào hỏi. Lúc Thẩm Nham đến chào
hỏi, Trần Mặc Đông nhìn cô gái kia, lúc nào cô ấy cũng mặc áo T- shirt
trắng, hoặc là đang ăn đồ, hoặc là đang nghịch điện thoại, cũng không
thèm nhìn sang bên này.
Vừa rồi dưới ánh đèn, Trần Mặc Đông đã
chắc chắn cô gái ấy chính là cô bé trong ký ức, đôi mắt vẫn rất to, chỉ
là đám thịt trên mặt không còn phúng phính như trước nữa.
Trần
Mặc Đông là người theo chủ nghĩa duy vật đơn thuần, nhưng lần này anh
không thể không cảm thấy ông trời đang trêu chọc mình. Con chó nhỏ anh
nuôi mấy năm trước bị chết, khi ấy trong lòng anh rất thương nhớ và đau
buồn, trong lúc anh rơi vào tình thế bệnh tật nguy kịch, chính cô gái
này đã dành cho anh sự ấm áp. Anh tin cô gái này so với trước kia lại
càng đáng yêu và khiến người khác yêu thương hơn.
Sau khi ở cạnh
nhau, Trần Mặc Đông mới phát hiện cô hoàn toàn không có ấn tượng gì về
anh. Có lẽ vì nhìn cô lớn lên từ nhỏ nên Trần Mặc Đông thích so sánh cô
như một đứa trẻ, nếu chuyện xảy ra không quá đáng, anh sẽ dùng phương
pháp mặc kệ, vì thế có một số sự việc anh áp dụng cách xử lý là không
giải thích, giống như người lớn không giải thích với trẻ con.
Sự
chiều chuộng, yêu thương của anh dành cho cô là tình yêu nam nữ, nhưng
cũng giống như sự chiều chuộng trẻ nhỏ, đôi khi chính anh cũng bị lẫn
lộn cảm xúc. Nhưng tóm lại, anh yêu cô.
Hết
