XtGem Forum catalog
Boss Đại Nhân Ta Thua Rồi

Boss Đại Nhân Ta Thua Rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326290

Bình chọn: 9.5.00/10/629 lượt.

gười yêu con thật nhất. Và cũng là người chung thủy nhất.

- Nhưng con sợ con sẽ không giành được anh ta. Người ta luôn có câu: người đẹp thì không phải của mình mà của thiên hạ mẹ à! Con sợ lắm mẹ.

- Không cần sợ. Anh sẽ mãi ở bên em.

Hàn Phong bước vào từ lúc nào, người đẫm mồ hôi, ánh mắt yêu chiều nhìn tôi, hắn nói:

- Cháu chào bác. Uyển Nhi, em đi sao không nói tiếng nào làm anh lo lắng chạy đi tìm khắp nơi.

- Tôi thấy anh đang chú tâm đọc sách đến nỗi tôi vào mà anh còn không biết thế nên tôi mới không làm phiền.

Hàn Phong mỉm cười nói:

- Nha đầu ngốc, sau này muốn đi đâu phải nói cho tôi biết, đừng để tôi lo lắng chạy xung quanh khắp nơi:

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng bảo:

- Tôi biết rồi sau này đi đâu tôi sẽ nói cho anh biết. Nhưng, sao anh không gọi tôi?

- Em đó, có mỗi cái đt cũng không ckịu mang theo báo hại tôi tìm em mệt đến như thê.!

- Phong, lo cho con đến như vậy thì sau này không được quên mà không nói cho phong nghe đó.

- Còn biết rồi mà mẹ. Thôi con về!

Mẹ mỉm cười đưa hai chúng tôi ra ngoài rồi nói:

- Con phải chăm sóc Phong thật tử tế đó.

Tôi ngại ngùng, xoay mặt qua nơi khác:

- Anh ta có thể tự chăm sóc cho mình mà. Mẹ này.

Hàn Phong mỉm cười vui vẻ, còn tôi thì mặt đó như gấc. Mẹ cứ như đưa tôi về nhà chồng vậy.Hàn Phong đưa tôi vào khu mua sắm mới mở tọa lạc giữa thủ đô Hà Nội. hắn nhìn tôi rồi hỏi:

- Cô muốn mua gì?

- Tôi muốn mua một cái áo sơ mi thật cool thật nam tính. - Tôi đưa đôi mắt trong veo nhìn Hàn Phong chớp chớp:

- Tôi muốn nhờ anh thử giúp, có được không?

- Không - Hàn Phong lành lùng đáp

Tôi giật mình hoảng sợ khi mặt của Hàn Phong đã lạnh băng không có tí nào gọi là xúc cảm.Nhưng ngày mai là sinh nhật Gia Khang, tôi muốn tổ chức sinh nhật cho cậu ta nên đành mặt dày mà đi năn nỉ tên chết bầm nhỏ mọn.

Tôi kéo hắn vào một shop nam khá đẹp, lấy ra một cái áo sơ mi trắng, tôi đưa lên cho hắn xem rồi vui vẻ nói:

- Cái áo này đẹp quá ha!

Nhưng đáp lại tôi chỉ là cái nkìn vô cảm. Tôi đành dùng tuyệt chiêu năn nỉ, lay lay cánh tay hắn, ánh mắt đáng thương ngước nhìn:

- Phong, anh giúp em đi mà lần này thôi, chỉ lần này thôi nha, nha.

Hắn nhếch mép cười đểu:

- Bộ dạng cô lúc này rất dễ làm người khác động lòng. Tôi sẽ giúp cô với một điều kiện...

Tôi nghi hoặc nhìn hắn, ánh mắt vẫn trong veo thật trẻ con:

- Điều kiện gì anh cứ nói, em sẽ làm hết.

Hàn Phong cười đểu một cái, hắn ta nói:

- Nếu như em hôn tôi ngay tại đây. Lâu rồi em không hôn tôi, tôi rất nhớ nụ hôn của em đấy!

Tôi đơ hết mặt nhìn cái tên khùng điên đưa ra cái lời nói nhảm nhí. Nhưng mà cứ đồng ý đã để hắn còn thử áo chứ, về nhà thì tôi trốn luôn. Haha ngươi muốn hôn bổn cô nương à? Mơ đi đồ thần kinh lung linh. Nghĩ đên đây tôi mỉm cười thỏa mản, nói nũng nịu:

- Phong, về nhà nhé ở đây đông quá, người ta ngại mà.

Hàn Phong thoáng vẻ ngạc nhiên, khuôn mặt thoáng hiện ý cười:

- Được được. Nhưng chỉ một cái áo này thôi

- Phong à, anh đừng nhỏ mọn thế chứ thử thêm vài cái nữa nhé. Về nhà người ta đền cho anh mà.

- Được thôi. Là do em nói đấy nhé.

Nói rồi, tôi đưa cho Hàn Phong cái áo rồi hắn bước vào phòng thử đồ.

- wow. Hàn Phong, anh mặc đẹp quá.

Quả thật hắn mặc rất đẹp trông trẻ trung lại lịch lãm. Tôi há hốc mồm nhìn hắn còn hắn thì mỉm cười đắc ý.

- Cô mua cho ai?

- Gia Khang

- Gia Khang là ai?

- Là cái người hôm trước anh gặp ở Hoàng Nhật đó.

- Cô mua cho thằng đó sao?

- Phải.

- Đi về không mua gì hết sau này đừng để tôi thấy cô đi cùng thằng đó. Nghe rõ chưa? - mặt Hàn Phong đanh lại.

- Tôi cứ đi đó anh làm gì tôi? - tôi nghênh mặt nói.

Hàn Phong tiến gần về phía tôi, hắn ta tiền một bước, tôi lùi một bước. Cuối cùng hắn cũng dồn tôi vào chân tường của một góc khuất. Tôi đẩy hắn ra, nói lắp bắp:

- Anh...anh định làm gì? Chớ làm loạn tôi la lên bây giờ.

Hàn Phong cười nhếc mép nói:

- Em sẽ không còn cơ hội đễ la lên.

Hắn áp gương mặt hắn vào gương mặt tôi. Nghiêng đầu sang một bên mà hôn ngấu nghiến vào đôi môi tôi, không ngừng dày vò làm tôi đau đớn. Tôi vùng vẫy đẩy hắn ra nhưng người hắn cứ như một thỏi nam châm dính chặt vào tôi không cách nào ra khỏi.

Tôi đánh hắn bùm bụp trên lưng, hắn dùng tay kiềm chặt tay tôi áp sát lên tường. Tôi trợn to mắt nhìn hắn đang say sưa thực hiện nụ hôn, điều tôi có thể làm lúc này là cắn chặt răng không cho hắn xâm phạm nhưng tôi không cách nào kiềm chế bản thân mà hòa vào cuộc vui do hắn ta tạo ra.

Sau một khoảng thời gian dài, hắn buông tôi ra nâng cằm tôi lên nói:

- Sau này đừng để tôi thấy cô đi cùng thằng đó nếu không...Đây sẽ là sự trừng phạt dành cho cô.

Tôi nhíu mày nhìn hắn trong vô cảm:

- Tôi không bao giờ nghe lời anh đâu, anh muốn quản tôi à? Không dễ đâu Hàn phong.

- Cô cứ thích cứng đầu nhỉ, sao cô không chịu nghe lời tôi chứ hả? - Hàn Phong lạnh lùng nói, đôi mắt ánh lên chút đau buồn

Tôi lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Đó là tính cách của tôi, tôi không bao giờ yêu anh đâu

Hàn Phong nhướn đôi mày, khóe môi vô ý nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng, hắn ta nói:

- Tôi sẽ làm cho cô yêu tôi bằng mọi cách