cửa, mặt trắng bệch ra, như thể nhìn thấy quái vật, lắp bắp: “Em… ngực em…”
Ngực tôi xăm một bông cúc cánh mỏng vàng rỡ, là tôi đã để người thanh niên ở tiệm xăm đặt từng mũi xăm, từng mũi kim lên da tôi xăm nên, vừa
xăm anh ta vừa cằn nhằn: “Đại ca Thành chắc chắn sẽ chém chết tôi!”
“Em xăm đấy, hôm nay vừa xăm”. Nói xong, tôi đi tới, tự buông mình vào lòng Thành, anh run rẩy ôm tôi.
“Em ngốc quá, học người ta xăm mình làm gì…”
“Lưng anh cũng có hình xăm, em nghe Âu Cảnh Dịch nói thế, cho em xem đi nào?”
Nói xong, tôi thô lỗ tự tay cởi áo Thành xuống, nhìn lên ngực anh,
từng vết từng vết sẹo, như mạng nhện bị chặt ra một mảnh vá lên ngực anh ngang dọc, đó là những vết bị dao rựa chém. Anh đẩy tôi ra, thở dài:
“Em có biết em đang làm gì không? Mặc áo vào ngay!”.
Anh vừa nói dứt khoát và gấp gáp vừa như phảng phất chịu đựng cảm
giác đau khổ. Tôi biết hơi thở dài gấp gáp đó là gì, tôi là bông cúc
nhỏ, nhưng tôi đã học lớp 9. Chuyện nam nữ, tôi không phải là không biết gì.
Chí ít, tôi đã hiểu nỗi gấp gáp của anh. Đó là một thứ dục vọng, một thứ dục vọng thú tính.
“Em không đâu, em cần anh, anh là bồ em, bọn Âu Cảnh Dịch đều nói vậy, sao anh lại không cần đến em?”
Tôi lại ngã vào Thành, ôm chặt anh, tay anh run lẩy bẩy.
“Anh phải chém chết chúng nó!” Anh nghiến răng nói, nhìn tôi rồi cúi
xuống hôn. Hôn bắt đầu từ mặt, như mưa, hôn lên bông cúc trên ngực tôi.
“Đau?”
Tôi trả lời bằng run rẩy.
Đêm đó, Lý Hoa Thành đã xuyên sâu vào số phận tôi.
“Mày chết dấp ở đâu về?” Vừa về nhà, ba tôi đã hét lên ngoài phòng khách. Tôi im lặng lên gác,
nhanh chóng thu xếp đồ dùng, cõng một ba lô duy nhất, tôi xuống nhà.
“Mày, đồ con bất hiếu, dám đi thì đừng có vác mặt về!”
Ba tôi phẫn nộ tóm lấy tôi, lắc tôi, dường như định bóp vụn tôi.
“Con sẽ không bao giờ trở về!” Tôi lạnh lùng nhìn ba.
“Mày dám bỏ nhà đi, tao sẽ đi kiện thằng khốn đó dụ dỗ trẻ vị thành niên, để tao xem mày dám đi đâu!”
Mẹ tôi khóc, gỡ bàn tay ba tôi đang bóp chặt vai tôi, ba tôi trái lại như một con dã thú phát điên, định đập chết tôi.
“Ba đi kiện đi, con đảm bảo với ba, trở về nhà này không phải là con đâu, mà là một cái xác chết!”
Tôi đẩy tay ba, ra đi khỏi ngôi nhà không ngoái lại, tạm biệt… Nhà,
tôi ngoái lại, lạy một lạy cái cửa. Tạm biệt nhà mười lăm năm, tôi đi
theo hạnh phúc của tôi, hạnh phúc tôi muốn có đây.
Tôi nhìn Lý Hoa Thành ngồi trên xe máy hút thuốc, tôi mỉm cười. Nhìn xem, đó là hạnh phúc của tôi.
“Tôi yêu một người làm tôi quên chính bản thân mình, tôi cứ tưởng đó là thế giới mà tôi khát khao…” Bông cúc nhỏ hát khẽ.
“Đã nghe bài hát này bao giờ chưa?” Bông cúc nhỏ hỏi tôi.
“Nghe rồi, bài “Đêm đen” của Tôn Yến Tư, hay lắm!” Tôi chớp mắt cười trả lời.
“Năm đó, tôi đúng là như thế, đã bỏ nhà ra đi trong tình cảnh ấy…”
Bông cúc nhỏ dụi điếu thuốc, mắt nhìn mông lung ra phía trước.
“Rồi sau đó thì sao?” Tôi gõ bàn phím, hỏi tiếp.
“Rồi sau…” bỗng nhiên cô căng mắt, lạnh lùng, nhớ về khoảng mười lăm
tuổi năm ấy, cô và Lý Hoa Thành chạy trốn, năm cô đi tìm hạnh phúc…
Miễn cưỡng tốt nghiệp cấp hai, tôi đương nhiên không thể vào Trung
học. Lý Hoa Thành cũng không vui, định ép tôi thi lại lần nữa. Mỗi khi
anh lôi việc đó ra, tôi cười gian xảo, tự cởi dần áo quần, anh chỉ còn
cách không bao giờ dám đề cập nữa.
Những ngày thật vui sướng! Thật đó, rất chiều tôi, rất nịnh tôi,
những gì tôi muốn anh đều cho, mà tôi nào muốn gì nhiều, chỉ muốn anh ở
bên tôi.
Tôi từ bông cúc nhỏ biến thành người đàn bà của đại ca, những người gặp tôi giờ đều chào chị Hai.
Tôi chưa bao giờ đánh ai, nhưng giờ cũng tự dưng thành chị Hai đầu
đảng. Dưới tay tôi là một lũ người, nhưng chính tôi cũng không hiểu vì
sao họ nghe lời tôi, cả những cô gái lớn tuổi hơn tôi, cả nhở tuổi hơn
tôi, tính khí đều dữ dội hơn tôi, họ đều là đàn bà của Âu Cảnh Dịch.
Lý Hoa Thành rất ghét đám hỗn tạp đó cứ đi theo tôi, bảo bọn họ sẽ
làm hỏng em, tôi cười anh, người làm hỏng tôi là Thành chứ ai.
Lý Hoa Thành bảo vệ tôi rất chặt chẽ, trừ khi có việc, nếu không
Thành không bao giờ vứt tôi cho đám thủ hạ, anh luôn đi cùng tôi, kể cả ở nhà cùng tôi.
Sau này đám hỗn tạp của Âu Cảnh Dịch nói, tôi mới hiểu, thì ra Lý Hoa Thành sợ tôi bị đối thủ bắt cóc.
Lý Hoa Thành không có nhược điểm, giờ đã có rồi, đó là lời của ông
trùm nhận xét. Nhược điểm của Thành là đàn bà, là đoá cúc mỏng hễ động
vào là dập nát kia.
Câu nói này, tôi chỉ nghe một lần, bọn Âu Cảnh Dịch đã bị Lý Hoa Thành chửi tan nát như chó.
Hỏi nghĩa là sao, anh nói không sao… Hơn một năm đi theo Lý Hoa
Thành, tôi không hề bị ảnh hưởng mấy, tôi vẫn là đoá cúc. Trong đêm tối, hoa cúc không bị vấy bẩn, cái thay đổi, có chăng chỉ là những dục vọng
của đàn ông đàn bà.
Đã có lần đầu tiên, anh không còn như ngày xưa, ngay cả chạm cũng
không dám chạm, anh dường như mỗi lần thèm, đều lập tức… Ngay cả khi vừa về chưa thay đồ, ngay trong phòng khách.
Tôi không phản đối, tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc, thật sự hạnh phúc rồi cũng đã tới…
Ngày sau mới hiểu, đó chỉ là sự bắt đầu, những đen tối