Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324403

Bình chọn: 8.5.00/10/440 lượt.

g họa tiết trên bức tường của căn phòng. Tịnh Ngôn không thấy buồn ngủ, hai mắt không sao nhắm lại được. Cô tắt đèn, căn phòng rất yên tĩnh chỉ có tiếng kêu tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Một lát sau chiếc đèn ngủ lại bật sáng, Tịnh Ngôn ngồi dậy ôm chiếc gối vào lòng, cô tự thừa nhận mình là một người nhút nhát, không dám ngủ một mình trong ngôi nhà lạ.Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, Tịnh Ngôn nhắc điện thoại lên nghe, “Tịnh Ngôn, em vẫn chưa ngủ sao?”, bên kia đầu dây là giọng nói ấm áp của Dịch Nhân.“Dịch Nhân, anh cũng chưa ngủ à?”“Anh không sao chợp mắt được.”Tịnh Ngôn mỉm cười nói, “Chúng ta ngủ đi thôi, nếu không có chuyện gì thì em tắt máy đây”.“Tịnh Ngôn, em có muốn anh qua chỗ em không?”“Nhưng ngày mai hôn lễ được tổ chức rồi mà.”“Đúng vậy, ngày mai hôn lễ được tổ chức nên hôm nay anh cho mọi người nghỉ sớm hơn mọi khi.”Tịnh Ngôn nhẹ nhàng đáp, “Anh phải tôn trọng phong tục truyền thống chứ”.“Thôi được, vậy em cũng nghỉ sớm đi, chúc em ngủ ngon.”Tịnh Ngôn nhanh chóng đáp lại, “Chúc anh ngủ ngon”.Tịnh Ngôn tắt máy, căn phòng lại trở nên yên tĩnh, mấy phút sau cánh cửa phòng ngủ hé mở, tiếp đó là tiếng bước chân rất nhẹ, dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn ngủ, Tịnh Ngôn thấy có bóng người mặc bộ quần áo ngủ đang tiến gần về phía mình.“Đừng sợ, là anh đây.” Dịch Nhân nói rất khẽ.Tịnh Ngôn vội chạy ra phía cửa phòng ngủ ôm lấy Dịch Nhân, cô đóng cửa lại và nói, “Em đã ngủ rồi mà”.“Anh biết, nhưng anh không thể ngủ được nếu thiếu em, sang phòng anh nhé?”Vòng tay của Dịch Nhân rất ấm áp, Tịnh Ngôn cảm thấy hài lòng, cô mỉm cười nói, “Sáng mai anh nhớ đánh thức em dậy sớm nhé bởi bà vú già sẽ đến tìm em từ rất sớm”.

Tịnh Ngôn vừa nhắm mắt đã thấy trời sáng, cô mỉm cười khi biết Dịch Nhân đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, Tịnh Ngôn tự nhủ, “Dịch Nhân, ngày nào anh cũng thay em nấu bữa sáng thế này e rằng sau này em sẽ trở thành người vợ lười biếng mất”.Tịnh Ngôn bước xuống giường, trời vẫn chưa sáng rõ nên cô không sợ mọi người phát hiện. Tịnh Ngôn lên tiếng hỏi, “Sao không bật đèn?”. Cô đi vào bếp, trong bóng tối Tịnh Ngôn cảm thấy chiếc kệ bếp rộng hơn mọi khi, bên cạnh là một chiếc bàn tròn, trên bàn có một bát súp vẫn đang bốc hơi nóng, tất cả đều rất thân quen nhưng Tịnh Ngôn không thấy ai ở trong bếp. Cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi, cô chạy khắp nơi trong căn nhà để tìm kiếm Dịch Nhân. Khi chạy ra khỏi nhà bếp, bỗng nhiên Tịnh Ngôn lạc vào một tòa thành rất rộng. Hàng lang phía trước mặt dài hun hút, hai bên hành lang là những ô cửa lớn, Tịnh Ngôn phải lấy hết sức mới mở ra được nhưng vẫn không thấy có người ở bên trong, không khí xung quanh trở nên ảm đạm, không một bóng người, cả tòa thành u ám giống như nghĩa địa rất đáng sợ.Tịnh Ngôn mở tất cả các cửa ra nhưng vẫn không thấy bóng người nào, những cánh cửa dần dần trở nên nặng nề, cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng vẫn không dám dừng lại, khi chạy đến chiếc cửa cuối cùng, Tịnh Ngôn bỗng nghe thấy có tiếng người nói vọng ra từ bên trong. Cô lấy hết sức mở cánh cửa ra, trong căn phòng có rất nhiều giá sách, trên đó xếp rất nhiều sách cổ được coi là báu vật của tòa thành.Tịnh Ngôn nghe thấy có tiếng người nói sau lưng, nhưng khi quay đầu lại cô chỉ nhìn những tấm ảnh chân dung treo trên tường với những khuôn mặt xa lạ, lạnh lùng rất đáng sợ, Tịnh Ngôn không dám tiến sâu vào trong phòng, mặc dù đã chạy khắp tòa thành nhưng Tịnh Ngôn không sao tìm thấy Dịch Nhân. Tịnh Ngôn tự nhủ, “Thế giới rộng lớn nhưng em không thể sống thiếu anh, thực ra em là một người rất nhút nhát, thực ra em sợ mất anh, sợ không tìm thấy anh nữa, do đó ngay cả trong mơ em cũng không dám buông tay anh ra, em đã cố gắng hết sức và đã rất thận trọng nhưng em vẫn để mất anh, làm sao bây giờ?”.Trong khi đang mơ màng thì Tịnh Ngôn bỗng nghe thấy có tiếng ai đó gọi từ rất xa, “Tịnh Ngôn”, một lúc sau tiếng gọi đó lại vang lên, “Tịnh Ngôn”. Tịnh Ngôn bỗng choàng tỉnh, mở mắt ra nhìn, trán ướt đẫm mồ hôi. Cô ngẩng mặt lên thì thấy Dịch Nhân đang đứng trước mặt, nhưng như vẫn không tin vào mắt mình, cô dang tay ôm lấy Dịch Nhân, tinh thần vẫn hoảng loạn không nói được lời nào.“Em sao thế?” Dịch Nhân đỡ Tịnh Ngôn ngồi dậy và nhẹ nhàng nói, “Em đừng sợ”.“Em đi tìm anh mãi mà không thấy.”“Không sao đâu, chỉ là ác mộng thôi mà.” Dịch Nhân an ủi Tịnh Ngôn.Tịnh Ngôn thở dài, “Chỉ là ác mộng thôi ư? Vậy là không sao rồi, bây giờ là mấy giờ?”.Khổng Dịch Nhân quay lại nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường và nói, “5 giờ, vẫn còn sớm”.“Em phải về phòng thôi, nếu vú già đến không thấy em thì sẽ rất phiền phức.” Tịnh Ngôn lấy lại tinh thần mỉm cười và nói.Dịch Nhân nhìn Tịnh Ngôn, suy nghĩ một lúc và nói, “Em đợi một chút”, nói xong Dịch Nhân đứng dậy.“Mới có 5 giờ, anh có thể ngủ thêm một chút nữa, em tự về phòng được mà.” Tịnh Ngôn nhẹ nhàng nói, hai phòng chỉ cách nhau vài bước chân Tịnh Ngôn không muốn Dịch Nhân phải đưa đón.“Ngồi im ở đó, đừng động đậy.” Dịch Nhân bế Tịnh Ngôn đặt nhẹ nhàng lên giường sau đó vào phòng tắm, tắm xong Dịch Nhân cảm thấy tinh thần rất sảng khoái.Khi thấy Tịnh


Polaroid