Polly po-cket
Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325161

Bình chọn: 10.00/10/516 lượt.

Ngôn nhanh nhảu gật đầu hưởng ứng. Tuần trước Phương Tòng Vân đi Thụy Sỹ gặp một khách hàng quan trọng. Phương Tòng Vân mặc dù có dáng vẻ to béo thô kệch nhưng rất tâm lý, mỗi lần đi công tác nước ngoài ông ta đều mua quà cho các nhân viên nữ trong Trung tâm, số nhân viên nữ nhiều hơn nhân viên nam, đi công tác nước ngoài phần lớn là nam giới, do đó Trung tâm được coi là “Vương quốc của phụ nữ”. Trên thực tế những món quà đó không phải là quá đắt so với Phương Tòng Vân, bởi nó được tặng cho những người luôn phấn đấu hết mình và quyết tâm gắn bó lâu dài với Trung tâm. Phương Tòng Vân là một nhà kinh doanh giỏi, ông ta biết cách làm thế nào để giữ chân và khích lệ tinh thần làm việc hăng say của nhân viên. Tịnh Ngôn ghé sát vào tai Văn Thù để hỏi, “Cô đã xem món quà đó rồi à?”.“Đó là kem dưỡng da Thụy Sỹ”.“Vậy cô lấy hai hộp, tôi cho cô cả phần của tôi đấy.”“Thật không?” Văn Thù reo lên sung sướng và không quên nói lời cảm ơn lòng tốt của Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, cảm ơn chị, chị thật tốt!”.Phương Tòng Vân đang cười nói vui vẻ giữa một đám nhân viên nữ khoảng năm, sáu người, đợi cho đến khi mọi người về hết, Tịnh Ngôn đưa hộp kem dưỡng da của mình cho Văn Thù, nhìn ánh mắt vui sướng của Văn Thù, Tịnh Ngôn không sao nhịn được cười. Đến khi cô định rời khỏi văn phòng thì Phương Tòng Vân cất tiếng gọi, “Tịnh Ngôn, cô đợi tôi một chút!”.Tịnh Ngô quay lại thì mọi người trong phòng Phương Tòng Vân đã về phòng làm việc cả, Phương Tòng Vân không nói câu nào liền ra đóng cửa lại.“Hiệu trưởng, có chuyện gì thế?” Tịnh Ngôn chau mày hỏi Phương Tòng Vân với vẻ ngạc nhiên.“Tịnh Ngôn.” Phương Tòng Vân dừng lại cúi đầu suy nghĩ một lúc sau đó mới nói tiếp, “Hai tuần trước khi Khổng Dịch Nhân còn đang ở Thượng Hải, tôi có nhớ rằng cô đã hỏi tôi Khổng Dịch Nhân đang ở khách sạn nào, có đúng không?”.Tịnh Ngôn hiểu rằng Phương Tòng Vân định hỏi về việc gì, nên cô biểu lộ vẻ mặt rất thản nhiên, nhưng Tịnh Ngôn vẫn muốn hỏi lại, “Thế thì sao?”.“Hai hôm trước, khi gọi điện thoại cho tôi, Tiểu Long có nói đến một tấm ảnh và bảo tôi lên mạng xem, tôi đã vào mạng Yahoo và xem tấm ảnh đó, Tịnh Ngôn…”Chuyện gì đến ắt sẽ đến, Tịnh Ngôn hít thở sâu để lấy bình tĩnh và đưa tay ra hiệu cho Phương Tòng Vân không cần phải nói nữa, cô nói với giọng rất bình tĩnh, “Hiệu trưởng không cần phải hỏi nữa, người trong ảnh chính là tôi”.Không ngờ Tịnh Ngôn lại trả lời một cách thản nhiên như vậy, Phương Tòng Vân không biết phải nói thế nào, một lúc sau anh ta mới nói với vẻ ngạc nhiên, “Nhưng Tịnh Ngôn, đó là Khổng Dịch Nhân mà!”.“Tôi biết ông ta là Khổng Dịch Nhân.” Tịnh Ngôn đã hoàn toàn bình tĩnh, cô mỉm cười hỏi lại, “Có chuyện gì không?”.Khi thấy Tịnh Ngôn mỉm cười hỏi lại mình, Phương Tòng Vân nhẹ nhàng đáp, “Khách sạn Bốn mùa…”.“Hôm đó tôi bị sốt, ông ấy đã dìu tôi ra cửa khách sạn. Hiệu trưởng, chẳng phải ông cũng biết rằng có những tờ báo thường nói quá sự thật hay sao?”“Thế còn chuyện cô gái thần bí thì sao?” Phương Tòng Vân thở dài nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt ái ngại, Tịnh Ngôn cầm ly nước trên mặt bàn đưa cho Phương Tòng Vân, “Hiệu trưởng, ông uống nước và hãy tỉnh lại đi”.Phương Tòng Vân nhận ly nước từ tay Tịnh Ngôn, ông ta uống một vài hớp và cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn, “Tịnh Ngôn, cô quen ông ta thế nào”, chưa kịp hỏi hết câu, Phương Tòng Vân như nhớ ra điều gì đó, anh ta nhìn thẳng vào Tịnh ngôn và hỏi, “Lẽ nào vì Chu Thừa Khải?”.“Hiệu trưởng nghĩ hơi quá rồi đấy.” Tịnh Ngôn ngắt lời Phương Tòng Vân, “Chỉ là quen nhau ngẫu nhiên thôi, không liên quan gì đến Chu Thừa Khải”.“Quen nhau ngẫu nhiên ư? Con người Khổng Dịch Nhân lẽ nào chịu quen cô một cách ngẫu nhiên? Tại sao ông ta chỉ làm quen với cô mà không phải là cô gái khác?”, Phương Tòng Vân liên tục đặt câu hỏi cho Tịnh Ngôn. Để làm tiêu tan ý nghĩ không mấy thiện cảm của Hiệu trưởng, Tịnh Ngôn phải chặn lại, “Đây là chuyện riêng của tôi, cảm ơn Hiệu trưởng đã quan tâm. Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép về phòng làm việc”.Phương Tòng Vân đành ngậm ngùi chịu thua tiễn cô ra khỏi cửa. Câu trả lời lạnh lùng của Tịnh Ngôn khiến ông ta cảm thấy không hài lòng.*******Tịnh Ngôn đóng cửa phòng làm việc lại, ngồi trên ghế và thở dài, Phương Tòng Vân luôn coi cô như người em và người bạn, ông ta hỏi Tịnh Ngôn về chuyện đó cũng chỉ là xuất phát từ sự quan tâm đối với cô, Tịnh Ngôn không muốn giấu ông ta điều gì, nhưng lúc này cô có cảm giác mình giống như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên đại dương mênh mông, không biết sẽ trôi về đâu, ngay bản thân cô cũng đang trong tình trạng mơ màng làm sao có thể giải thích rõ ràng những chuyện xảy ra xung quanh mình?Lại có tiếng gõ cửa nhẹ, Tịnh Ngôn mở lịch làm việc ra xem,chiều nay còn có một cuộc họp thường niên, có lẽ là Văn Thù sang thúc giục cô làm công tác chuẩn bị cho cuộc họp, cô chưa kịp nói thì Văn Thù đã mở cửa bước vào, đứng tựa lưng vào cánh cửa, hai mắt tròn xoe, nhẹ nhàng nói với Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, có người đến tìm chị”.“ Ai đến tìm tôi?” Tịnh Ngôn ngạc nhiên hỏi lại Văn Thù.Văn Thù tiến lại gần phía Tịnh Ngôn và nói, “ C