ứ? Mọi người chẳng qua chỉ là khách
qua đường mà thôi. Tôi là khách qua đường của bạn, bạn là khách qua
đường của tôi, chúng ta đều là khách qua đường của số mệnh. Số mệnh
giống như trần ai, là khách qua đường của thời gian và không gian, hàng
ngàn hàng vạn năm như dòng nước chảy mãi không ngừng.
Có cái gì mà không lớn lên được. Có cái gì mà không phải là thoảng
qua như mây khói. Cuối cùng nhìn ngắm tới mức buồn ngủ díu mắt, tôi
chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Khi trời bắt đầu tối dần, học
sinh của các trường khác cũng lần lượt thu dọn ra về. Tôi nói với Diệp
Ly: "Về thôi, chúng ta về thôi." Diệp Ly nói: "Từ từ đã, còn có một vài
phụ huynh và con của họ vẫn chưa ra mà, những người như vậy luôn có sự
kì vọng vào con cái cao hơn hết." Tôi đành đứng lại đó. Tôi cảm thấy
mình giống như một con ngốc bán khoai vậy. Khi trời đã tối hẳn, Diệp
Ly mới chịu thu dọn đồ đạc ra về. Không thu hoạch được gì. Tôi uể oải
nói: "Lần trước làm thế nào cậu tìm được công việc gia sư?" "Cũng tìm
như thế này thôi. Chắc cậu vẫn chưa quen? Những đứa trẻ thành phố đều
như vậy cả. Không sao."
Tôi sợ cô ấy sẽ tiếp tục nói, tôi không muốn người khác đề cập đến
những chuyện này rồi an ủi hay tỏ ra thông cảm với tôi nên nói: "Nói
linh tinh. Tớ biết rồi". Sau đó tôi nhìn ra chỗ khác, tỏ ý không muốn cô ấy nói nhiều thêm nữa. Chiếc xe buýt chạy nhanh như bay trên nhưng
con đường của Vũ Hán, tôi mơ hồ không hiểu gì, một thành phố lớn như
vậy, trống trải như vậy, ham muốn thì nhiều mà dường như trong lòng lại
không hề hay biết. Về đến kí túc xá, không biết phải làm thế nào đây,
mọi người trong phòng đều đã biết tôi và Diệp Ly đến chỗ đó tìm việc gia sư. Đó cũng là cái tài trời phú cho con gái. Vừa bước vào cửa phòng,
La Nghệ Lâm đã liến thoắng lên: "Ồ đã về rồi đấy à, thế nào, có tìm được việc làm gia sư nào không? Tìm được rồi thì khao đi chứ". Tôi chẳng
thèm để ý đến cô ta, chỉ cảm thấy trong câu nói của cô ta có ý châm
biếm. Mặt tôi lại nóng bừng lên. Thực ra cho dù trong lòng tôi có tự an
ủi mình như thế nào chăng nữa thì tôi vẫn cảm thấy đứng trên phố rồi chờ người ta đến "mua" như thế là một việc rất mất thể diện. Tôi không mang nổi bộ mặt như vậy. Từ xưa tới nay, nghèo khổ vốn không phải là việc gì vẻ vang. Ít nhất thì trong lòng tôi cho là như vậy.
Diệp Ly lạnh lùng nói một câu: "Không tìm được". La Nghệ Lâm xấu hổ, ngượng ngùng chạy sang phòng các nữ sinh khác.
Tôi nằm trên giường, thở dài nặng nề, nghĩ rằng có lẽ con người đã
trưởng thành và kiên cường lên như thế chăng. Tôi lại cảm thấy, thực ra
những đứa con trong những gia đình thiếu thốn ở thành phố thường lúng
túng hơn nhiều so với những đứa con từ nông thôn ra. Bởi vì tuy rằng
hoàn cảnh gia đình chúng không tốt nhưng thông thường từ nhỏ chúng đã
không phải chịu khổ quá nhiều, mà thành phố lại ban cho chúng tôi lòng
tự tôn rất nhạy cảm và tính hư vinh rất lớn. Chúng tôi muốn trốn tránh
nhưng lại phát hiện ra rằng không thể nào trốn được, dù sao thì cũng
không thể đối mặt một cách thản nhiên như những người con gái phải chịu
khổ từ nhỏ.
Trước khi ngủ Diệp Ly hỏi tôi: "Ngày mai đi nữa không?" Tôi do dự
không biết phải trả lời thế nào, đành nói: "Ngày mai hẵng hay". Sáng
hôm sau, khi Diệp Ly thức dậy thì tôi đã tỉnh rồi, tôi vẫn để mắt đến cô ấy. Tôi nói: "Tớ cũng dậy rồi, hôm nay tớ vẫn sẽ đi cùng cậu." Diệp
Ly mỉm cười nói: "Được thôi".
Ngày hôm đó có lẽ vì chúng tôi đến khá sớm nên vào lúc mười giờ sáng
tôi đã tìm được một chỗ làm gia sư. Một phụ nữ dắt theo một cậu bé
khoảng 10 tuổi đến nói muốn tìm một gia sư tiếng Anh. Bà ta hỏi về
trường học, về chuyên ngành và hỏi chúng tôi học năm thứ mấy, thậm chí
còn hỏi điểm thi đại học môn tiếng Anh của chúng tôi, Diệp Ly nsoi được
138 điểm, tôi 138 điểm, thực ra cả hai chúng tôi đều nói dối bà ta, tôi
chỉ được có 119 điểm mà thôi. Cuối cùng bà ta đòi xem thẻ sinh viên của
chúng tôi. Sau khi đã vừa ý bà ta lại làm khó chúng tôi: "Vậy ai trong
hai cháu sẽ dậy đây?". Tôi bỗng phấn chấn hẳn lên. Khi đó tôi rất hi
vọng bà ta sẽ chọn tôi, bởi vì tìm được công việc sớm chừng nào tôi cũng yên tâm sớm chừng ấy, nếu không cứ đứng đây cả ngày trời lại không tìm
được việc, cái cảm giác khó chịu trong lòng đó thật không thể biểu đạt
ra bằng ngôn ngữ.
Tôi nhìn Diệp Ly, cô ấy cười với vẻ rất khó xử, cười một cách miễn
cưỡng. Tôi biết, cách nghĩ của cô ấy cũng giống tôi. Chúng tôi đều không nói gì, đợi chờ người phụ nữ đó đưa ra quyết định cuối cùng. Không biết bao nhiêu lần tôi nghĩ tới những hàng hoá bày trong tủ kính trên thị
trường, cho dù hai thứ giống hệt nhau cũng luôn có những vị khách hay
soi mói sẽ cầm chúng trên tay để so đi sánh lại. Người phụ nữ nói với
con trai: "Con thích chị nào?" Đứa bé nhìn tôi, tôi vội vàng mỉm cười
với nó. Tôi cảm thấy đau đớn thấu xương, máu trong người cũng lạnh toát, trong ngày hè vô cùng nóng nực mà hơi lạnh cứ tuôn ra ào ạt. Vì sự sinh tồn mà ngay đến một đứa bé cũng phải ra sức lấy lòng. Không có tiền
khiến lòng tự tôn của con người thật rẻ