ô ta
một cách dè dặt: "Là cậu sao? Thật khéo quá". Cô ta vênh mặt nhìn tôi
một cái chứ chẳng thèm đáp lại lời tôi. Tôi ngượng ngùng bỏ đi, mẹ kiếp, vẫn kênh kiệu vậy à! Lâm Lập Thuần là bạn học phổ thông với tôi. Hồi
còn học phổ thông, hai người chúng tôi đều thuộc loại nổi trội của
trường. Cô chủ nhiệm luôn coi hai chúng tôi là hai vật báu. Đến nỗi tên
của hai chúng tôi chẳng ai là không biết, chẳng ai là không rõ. Tôi luôn thích những cô gái giỏi giang. Cho dù cô ta ngạo mạn cuồng vọng hơn tôi rất nhiều. Thế là tôi với cô ta đã từng có thời gian là bạn tốt của
nhau, cùng đi học, cùng đi ăn cơm, lúc nào cũng xuất hiện cùng với nhau.
Chuyện xảy ra sau này nói ra thật tầm thường. Lâm Lập Thuần thích một nam sinh, nhưng cậu ta lại thích tôi. Không thể nào trách tôi được, tôi là một nữ sinh trầm tính và sống nội tâm, tuyệt đối không bao giờ tranh giành tình yêu với người khác. Trách thì chỉ có trách cô ta quá tự cao, ngạo mạn, dứa con trai nào mà chịu được chứ! Thật thà mà nói, cô ta đã
kiêu ngạo đến độ không ai sánh bằng. Xưa nay cô ta đi đường chỉ nhìn lên trời chứ không nhìn người, chẳng bao giờ cười với ai, những lúc tỏ ra
không thèm để tâm thì chỉ hấm hứ một cái. Sau khi tôi và anh bạn kia
trở thành bạn tốt, chúng tôi cũng từng nói chuyện về Lâm Lập Thuần. Tôi
nói một cách vô cùng bực tức, tôi tựhc sự không hiểu sao một cô gái lại
có thể ngạo mạn đến độ không ai sánh kịp như thế. Phải, cô ta xinh đẹp,
cô ta thông minh, cô ta có tài, cô ta có cá tính! Những cái đó tôi cũng
có, nhưng tôi đâu có giống cô ta? Tôi trầm tính và sống nội tâm, gặp ai
cũng cười, gặp những người mà mình không hề thích thì chỉ không nói
chuyện với người ta mà thôi, chứ không vênh mặt lên, hấm hứ vào mặt họ
như vậy.
Lại nói chuyện cũ, chuyện tôi và cô ta tại sao lại trở thành kẻ thù.
Năm đó khi thấy quan hệ giữa tôi và anh bạn kia ngày càng thân thiết
hơn, cô ta dường như đã buồn rất nhiều ngày. Một buổi tối tự học, tôi và anh bạn kia đang cắm cúi thảo luận một vấn đề (chúng tôi đều là những
học sinh ngoan, cách mà chúng tôi thể hiện sự thích thú rất đơn giản).
Học sinh ở trong lớp không đông lắm, có lẽ Lâm Lập Thuần nghe thấy những lời thì thầm của chúng tôi, sự nhẫn nại cũng đã lên đến đỉnh điểm, cô
ta liền đứng bật dậy, rút một quyển sách ném về phía hai chúng tôi! Tôi
cảm thấy "không ai sánh kịp" là những từ chưa đủ để hình dung về cô ta,
quả thực là điên khùng! Đúng là đồ thần kinh. Hai chúng tôi đều nhìn Lâm Lập Thuần. Cô ta không thèm ngó đến chúng tôi nữa mà xách ba lô xông
thẳng ra khỏi lớp học. Không chỉ có vậy, từ đó trở đi, cứ lâu lâu cô
ta lại viết thư cho tôi! Trong thư toàn là những lời lẽ khiêu khích tôi, nói cô ta sẽ không thua tôi, rằng cô ta khinh thường tôi. Sau mỗi lần
viết thư cho tôi, thì cô ta lại ngay lập tức viết cho cậu bạn kia một
bức thư.
Cứ mỗi lần nhìn thấy lá thư kẹp trong quyển sách là đầu tôi lại như
muốn bung ra. Tôi thấy thần kinh cô ta thật sự có vấn đề, là chứng
phiền muộn u uất hoặc là bệnh nóng tính, hay nghĩ ngợi viển vông. Lâm
Lập Thuần là nữ sinh thần kinh không bình thường nhất mà tôi từng gặp,
từ góc độ của một người bình thường mà nói, tôi cũng chẳng có cách nào
để giải thích hành vi của cô ta. Tôi không có bất cứ sự phản kháng
nào. Trong lòng thầm cảm thấy đau xót. Trong lớp có bao nhiêu người nhìn tôi và cậu bạn kia, nhưng tôi vẫn cảm thấy sự xót xa còn lớn hơn cả sự
khó xử. Hai nữ sinh ưu tú có thể làm bạn, nhưng hai nữ sinh ưu tú đều có cá tính khá cực đoan mà làm bạn với nhau thì lại giống như đang lắp ráp một quả bom hẹn giờ, nếu không cẩn thận, sẽ khiến tình cảm giữa hai
người tan thành mây khói.
Tôi không thể tha thứ cho cô ấy. Thực sự thì cô ta cũng chẳng hề hối
lỗi. Tính cách cô ta vẫn như vậy cho đến tận bây giờ. Cô chủ nhiệm không hề biết gì đến chuyện giữa chúng tôi, sau này, trong một lần biểu diễn, cô chủ nhiệm lại yêu cầu chúng tôi diễn chung một tiết mục. Khi đó đang ở trong văn phòng, tôi và Lâm Lập Thuần đứng trước mặt cô chủ nhiệm. Cô chủ nhiệm vừa dứt lời, Lâm Lập Thuần ngẩng cao đầu nói: "Em nhất quyết
không làm chung bất cứ việc gì với Dịch Phấn Hàn đâu. Cô muốn tìm ai thì tìm". Cô ta lại hứ một tiếng rồi quay người đi thẳng, không hề ngoảnh
lại. Tuyệt nhiên không hề để tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của các giáo viên
trong văn phòng. Nếu như đối tượng mà cô ta đối đầu không phải là tôi
thì có lẽ trong khoảnh khắc đó, tôi đã xếp cô ta vào danh sách thần
tượng của mình rồi. Tôi vốn không phải là đứa hay cạnh tranh với người khác. Bởi lẽ, tôi hiểu rằng cảnh giới cao nhất của sự cạnh tranh đó là
cạnh tranh với chính mình, không ngừng vượt qua chính mình, chiến thắng
chính mình, bạn sẽ chiến thắng được nhiều thứ. Huống hồ là những kì
phùng địch thủ khó nhằn. Nhưng Lâm Lập Thuần luôn coi tôi là đối thủ.
Cô ta đã nhiều lần "xuất chiêu", tôi tránh né không kịp nên đã trúng
đòn. Có những lúc cô ta đằng đằng sát khí đến nỗi hoa nở cũng phải lụi
tàn. Khi cao thủ đọ chiêu, cái để so sánh là thực lực chứ không cần phải lo lắng đối th