quản cười nịnh nọt. Hóa ra bà lão này là ma ma hầu hạ bên cạnh phúc tấn Vương gia. Ngụy ma ma lại có vẻ coi thường Tiêu tổng quản.Bà ta nheo mắt cao ngạo hỏi :
-Đúng vậy, phúc tấn cho vời ta tới nơi đó..À, tiểu cô nương phía sau ngươi là ai vậy ? Ngụy ma ma nhìn thấy thân hình Nguyệt Hà lọt thỏm phía sau thân thể to béo của Tiêu tổng quản.
- Haha !Cô nương này à ? Do bối lạc gia mang về từ phương nam làm nha hoàn cho phủ.
-Phải vậy không? Bộ dáng thanh tú thế kia, làm tỳ nữ không phải lãng phí lắm sao ? Ngụy ma ma hoài nghi hỏi, bà ta thấy Nguyệt Hà dung mạo thanh tú, dáng người yểu điệu, lại là nữ nhân do Tuyên Dịch mang về, ít nhất phải đem về làm thiếp chứ! Lòng bà ta dấy lên nghi ngờ, không tin lời Tiêu tổng quản.
-Đúng vậy, nô tài làm sao có gan lừa gạt Ngụy ma ma đây. Bối lạc gia còn dặn nô tài ban cho nàng ta công việc gì đó trong phủ, nô tài định -
Lời Tiêu tổng quản chưa dứt, Ngụy ma ma liền gấp gáp ngắt lời :
-Giao cho ta đi ! Trong Tĩnh Hiền viện còn thiếu một chân tạp vụ, vài ngày trước phúc tấn còn hỏi ta tìm một nha hoàn điền vào..
Nếu thật là hạ nhân tất nhiên bà sẽ không khách khí rồi.
-Ngụy ma ma đã mở mệng, nô tài làm sao không dám nhường chứ? Người liền giao cho ma ma tùy nghi sử dụng.
Tiêu tổng quản mừng rỡ thuận nước giong thuyền, lập tức quay đầu lại nghiêm chỉnh nói với Nguyệt Hà.
-Ngươi sẽ theo Ngụy ma ma nhé! Có thể hầu hạ phúc tấn là đại phúc của ngươi , nhưng làm việc phải biết suy nghĩ, nhớ kĩ những gì đã được dạy đấy.
-Vâng, Tiêu tổng quản- Nguyệt Hà khẽ trả lời. Nàng lén nhìn thân hình đẫy đà của Ngụy Ma ma, lòng đầy lo ngại. Một bước sa chân vào vương phủ, đã mang thân phận nô tỳ, bây giờ nói cái gì nàng cũng phải cam chịu, rơi vào hầu hạ ai cũng thế mà thôi.
* * *
Đôi bàn tay non mịn ngày xưa cầm chặt xoay nhanh lấy cán chổi dài thô mộc , Nguyệt Hà vùi đầu vất vả quét dọn lá rụng đầy khuôn viên rộng mênh mông. Thân thể đứng lâu muốn tê dại, nàng chầm chậm xoay người, từ từ đứng thẳng dậy, lặng người thẫn thờ nhìn ra xa xa. Mới đó nàng vào Lễ Vương phủ được gần một tháng. Ngoài trừ ngày đầu tiên đến phủ, còn lại nàng chưa từng thấy mặt Tuyên Dịch, một cái liếc mắt cũng không. Nhưng mặc cho sự vô tình sắt đá của hắn đối với nàng, nỗi tương tư mong nhớ vẫn cứ đau đáu trong lòng, nàng nhớ hắn. Nguyệt Hà khẽ hớp một ngụm khí dài, gương mặt hạnh dài dần cau lại. Nàng bị Ngụy ma ma quản sự của viện phân công xách nước quét nhà cùng đủ trăm chuyện lặt vặt. Từ nhỏ nàng là tiểu thư giàu có chưa từng phải đụng tay vào công việc của hạ nhân bao giờ. Hơn nữa thai nhi trong bụng dần dần lớn lên, làm thân thể nàng thực không thể lao động như thế này lâu dài được. Nhìn lại nửa sân lá khô rụng dày sân rộng mênh mông, tựa hồ quét mãi cũng không thể xong, nàng lại khẽ thở dài.
Nàng không dám thả lỏng người lần nữa mà lại khom lưng hì hụi quét tiếp, từ sau chuyện đó phát sinh, Ngụy ma ma đối với nàng mười phần nghiêm khắc, làm cho nàng trên đe dưới búa, không dám hó hé, chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Sau khi theo Ngụy ma ma về phủ phúc tấn Lễ Vương phủ ở Tĩnh Hiền viện , nàng liền bị Ngụy ma ma quản hạt, phân phó cho ở phòng nô bộc. Ai ngờ sau một ngày tưởng yên ổn ở đó, Tống ma ma tổng quản của Tiên Thủy lâu đi xồng xộc vào Tĩnh Hiền viện gặp Ngụy ma ma yêu cầu đòi người, bảo nàng có chỉ thị phải ở Tiên Thủy lâu. Từ đó, trời còn sáng mờ mờ nàng phải mày mò đến Tĩnh Hiền viện, màn đêm buông xuống lại trở về Tiên Thủy lâu.
Ai! Cũng vì chuyện này Ngụy ma ma đối với thân thế nàng đặt nhiều nghi vấn, bà ta trông chừng nàng từng chút, hở một tí là răn dạy , lớn tiếng mắng mỏ. Những nô bộc khác trong phủ cũng nhìn nàng tràn ngập tò mò, nhưng thấy Ngụy ma ma hằng ngày cứ đằng đằng sát khí mười phần nghiêm khắc, nên không dám bạo gan thăm hỏi, chỉ ở sau lưng nàng nghị luận dặm mắm thêm muối .
Nàng bất đắc dĩ lắc đầu, nếu có thể, nàng cũng không muốn ở Tiên Thủy lâu mỗi đêm chăn đơn gối chiếc ấy đâu.Mà tại Tiên Thủy lâu cũng không chỉ mình nàng trú ngụ , còn bốn năm người thiếp của Tuyên Dịch. Mỗi người một vẻ thướt tha, kiều diễm. Các thị thiếp tranh nhau dặm phấn tô son , ngấm ngầm tranh đấu, đợi chờ Tuyên Dịch truyền triệu. Hằng đêm một nhà sung sướng, mấy nhà sầu, kẻ được lâm hạnh thì vui mừng hớn hở, người chưa được chọn thì ảm đạm thất sắc, thầm oán mình chưa đủ nịnh bợ … Còn nàng, giống như hạ nhân không được đếm xỉa đến, chưa bao giờ được gọi triệu kiến.
Nàng ở Tiên Thủy lâu cũng không rõ thân phận là gì. Không chỉ có quản sự Tống ma ma đưa mắt nghi vấn, ngay cả các thị thiếp khác của Tuyên Dịch cũng nghi ngờ thân phận của nàng. Trừ bỏ đêm đầu tiên không sống ở Tiên Thủy lâu, tình cảnh nàng hiện giờ cũng không khác nô tỳ bao nhiêu, sống trong gian phòng nhỏ hẹp, giường chiếu đơn bạc, không tỳ nữ hầu hạ, cũng không được nhận sự sủng hạnh của hắn.
Mang thai tiểu hài tử nối dòng nhưng chưa bao giờ Tuyên Dịch chiếu cố, hay gởi lời hỏi thăm quan tâm, không hề đả động gì về tương lai số phận của đứa con. Hắn dùng bào thai này làm công cụ cưỡng chế nàng, trả thù nàng
