Disneyland 1972 Love the old s
Bồi Hồi

Bồi Hồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323731

Bình chọn: 10.00/10/373 lượt.

bé…”

Trần Tế Nguyệt nói vài câu kích Tam thúc, “Cự Tử cả đời độc thân, con cũng không phải là người thứ nhất. Cha con cũng đang chọn thiếu chủ kế nhiệm không phải sao?”

“Ta có thể giải thích! Đó là bởi vì…” Tam thúc cuống đến độ kêu to.

“Bởi vì con không chịu thành thân. Con hiểu.” Trần Tế Nguyệt dửng dưng, “Có cha trấn giữ, con rất yên lòng. Nhưng Tam thúc người thấy đó, có lấy Trần Thập Thất hay không, kết quả cũng giống nhau thôi.”

Cuối cùng, Tam thúc thảm bại, mặt mày xám xịt mang theo thư trở về đón nhận tràng rít gào của Cự Tử Bắc Trần.

Mặc dù đáng ra còn phải tranh cãi thật lâu, ít nhất dăm ba năm, nhưng chuyện hôn sự này, nhìn chung cũng là một bước đầu tiên.

Hắn đi thăm Trần Thập Thất bệnh liệt giường, rất thản nhiên báo cáo tất cả, chẳng chút nào giấu giếm.

Trần Thập Thất mở to đôi con ngươi hổ phách đậm, có chút bối rối, “Này, này… huynh còn chưa hỏi ta mà…”

“Lệnh của cha mẹ, lời của bà mối.” Trần Tế Nguyệt cười khẽ, “Ta dù sao cũng phải báo cho thân trưởng biết, bàn bạc mời bà mối, chuẩn bị đầy đủ lễ vật nên có, sau đó mới hỏi cưới nàng. Khuê dự của con gái nhà người ta, phải giữ gìn cho tốt chứ.”

Trần Thập Thất im lặng một lát, ôn nhu trả lời, “Đây là ngụy biện.”

“Là ngụy biện một cách rất thật lòng.” Trần Tế Nguyệt phi thường thành khẩn trả lời.

“Ta vốn, không muốn lại vì ai rửa tay nấu canh.” Trần Thập Thất nâng mắt nhìn Trần Tế Nguyệt, ánh mắt sáng ngời mà ẩm ướt, “Có lẽ có thể cân nhắc, vì thiếu chủ đại nhân làm thử một chút.”

“Chờ nàng khỏi hẳn rồi hãy nói.” Trần Tế Nguyệt ngồi trên băng ghế nhỏ cạnh giường, ánh mắt ôn nhu nói.

…Hai người là đang nói có thành hay không a?! Đứng hầu ở một bên, Kim Câu Thiết Hoàn đáy lòng cùng dấy lên gào thét. Ai nghe hiểu được chứ! Có đồng ý hay không a?! Đã đến mức này còn nghe không hiểu á! Chuyện này quan hệ đến vấn đề lớn rốt cục chúng nô tỳ bị lưu đày hay là được trở về a! Có cần thiết phải ngay đến hôn sự cũng sâu xa khó hiểu thế không?

*

Chuyện hôn sự này quả nhiên ở Nam Bắc Trần đều tạo thành một trận tiếng sấm, Cự Tử Bắc Trần xuôi nam tìm được thằng con chẳng ra gì của ông, bạo rống một trận không có kết quả, đành phải đến mời phu nhân Trấn quốc bị gán làm bà mối, đi uống trà hòa giải, thiếu chút nữa bị sứ giả ‘nghe phong thanh mà đến’ của Hoàng đế bắt được, đành phải tâm không cam tình không nguyện rời kinh, trực tiếp đi tìm Nam Trần Cự Tử “nói chuyện”.

Dễ dàng nhất trái lại là phụ thân của Trần Thập Thất. Ông phong trần mệt mỏi từ Đại Lý chạy về kinh, nhìn con gái yêu mến, cùng Trần Thập Thất nước mắt nước mũi đan xen nói chuyện cả một ngày, sau đó kéo Trần Tế Nguyệt đi trút rượu cả đêm.

Kết luận là: Sơ gả do cha, tái giá do mình. Ông tin ánh mắt của nữ nhi… suy cho cùng so với ánh mắt mình thì tốt hơn.

Nhưng cái kiểu không công đem nữ nhi tặng cho người này, ông lại không cam lòng. Cho nên, ông không phản đối, thế nhưng Trần Tế Nguyệt vẫn phải tìm cách đạt được đồng ý của Trần gia Giang Nam, và cả sự đồng ý của hai ca ca nàng nữa.

Dưới bàn tay “diệu thủ hồi xuân” của Trần cha, Trần Thập Thất vẫn đến mùa thu mới thực sự khỏi bệnh. Nhưng hôn sự của nàng ầm ĩ kéo dài gần nửa năm, vẫn là giữa Cự Tử Nam Bắc Trần tranh cãi không có kết luận.

Nhưng nàng đã quyết định rời kinh.

Có lẽ là, Thái tử Hoài Chương còn là Hoài Chương ca ca của nàng, nàng vô cùng quý trọng thiếu niên tình nghĩa này, cho nên vẫn không muốn vì công chúa Nhu Nhiên mà đoạn tuyệt với huynh ấy. Song cũng tựa hồ khó mà tránh khỏi.

Hải Ninh Hầu khống chế liều thuốc của công chúa, dù sao cũng không muốn nàng ta đột tử. Thế nhưng Hải Ninh Hầu đã chết, công chúa cũng không phải một người biết tiết chế. Tới thăm nàng, Hoài Chương ẩn ý đề cập qua, công chúa Nhu Nhiên đã đến tình trạng ngay cả tắm rửa đều không chịu nổi, làn da trắng mềm quá mức sẽ bị tróc ra, phi thường thống khổ.

Bọn họ đều cần một lý do, đối mặt với đau đớn của công chúa Nhu Nhiên.

Cho nên, nàng phải đi rồi. Dù sao những chuyện có thể làm ở kinh thành, đều đã hoàn tất. Nếu không phải vì bệnh lưu lại lâu, nàng sớm đã đi.

“Muội muốn đi Huy châu.” Trần Thập Thất nói với Trần Tế Nguyệt.

“Cũng tốt. Đó mới là nơi nàng có thể phát huy.” Trần Tế Nguyệt gật đầu, vô cùng thống khoái, “Dù sao hôn sự đã bàn rồi, đi đâu cũng có thể thành thân.”

…Nói cũng phải.

Trần phụ đã lang thang thành nghiện, lúc nàng khỏi bệnh đã có thể rời kinh rồi. Trần Tế Nguyệt an bài mười sáu Bộ khúc đi theo.

Tất cả đều được an bài ổn thỏa, đích thực không thể xoi mói. Trần Thập Thất đối với tâm tình âu sầu như mất mát của mình, cảm thấy buồn cười.

Nhưng mà, Trần Tế Nguyệt đưa một đoạn đường lại thêm một đoạn đường, đã đưa ra khỏi phạm vi kinh kỳ.

Mặt trời đã ngã về tây, hắn còn muốn đưa đến đâu?

Trần Thập Thất hô ngừng xe, chống gậy trúc, lộp cộp guốc gỗ xuống xe. “…Ngàn dặm đáp trường bằng, cuối cùng cũng phải từ biệt.”

Trần Tế Nguyệt ngồi trên lưng ngựa quan sát nàng một hồi, xuống ngựa đến gần nàng, “Nàng có biết, làm Tư đương Đại Lý Tự việc tốt nhất là gì không?”

Trần Thập Thất đoán nửa ngày, mờ mịt lắc lắc đầu. Thông t