gười bắt đầu vui đùa ầm ĩ nói chuyện phiếm, bắt đầu nghỉ hè vui vẻ mà bận rộn.
Mấy ngày sau, một loạt hoạt động chúc
mừng của chúng tôi rốt cục cũng kết thúc. Chơi như điên nhiều ngày như
vậy, thật sự là mệt chết, một ngày, tôi từ chối lời mời của Trương Lệ Lệ muốn tôi đến nhà cô ấy chơi, trốn ở trong nhà ngủ ngon.
Ngủ thẳng đến chạng vạng, bị bà đá ra
cửa đi mua mấy thứ. Ngáp dài, mang theo cái giỏ đựng đồ ăn kiểu cũ đi về hướng chợ gần nhà, cố gắng mở to mắt đang mơ hồ buồn ngủ để chọn lựa
nguyên liệu cho bữa tối.
Theo như thực đơn của bà mua được một rổ thức ăn, lại đến chợ bán thức ăn cạnh siêu thị mua mấy bình sữa. Kiểm
tra một chút thức ăn trong giỏ, rồi, nhiệm vụ hoàn thành, có thể trở về
báo cáo kết quả công tác!
Nghĩ đến có thể về nhà tiếp tục xem tiểu thuyết, cuối cùng cũng có chút tinh thần, bước nhanh mang theo giỏ đồ
ăn ra cửa siêu thị. Đột nhiên, thấy anh –
Trình Định Doãn đang từ cửa hàng đối diện phố đi ra, đi dọc theo lối đi bộ, tựa hồ muốn xuyên qua đường cái đến bên này.
Lòng tôi vui vẻ, đang muốn chạy tới,
bỗng dưng dừng lại — lúc này mới nhìn rõ anh có bạn, là một đám người ồn ào sinh động, trong đó đặc biệt thấy có mỹ nữ! Mỹ nữ thì không sao,
nhưng mỹ nữ kéo cánh tay Trình Định Doãn thì rất khó lường.
Tôi đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm cảnh
tượng bên kia. Ở thời điểm qua đường cái, vị mỹ nữ tóc dài phiêu phiêu
kia tiến lên hai bước, đem tay phải bỏ vào trong khuỷu tay Trình Định
Doãn, mà Trình Định Doãn nhậm cô ta kéo, cận là hơi hơi xoay người tiếp
đón bạn khác qua đường cái.
Đây là tình hình gì? Cô gái kia! Tôi thở hổn hển một hơi, mới phát hiện vừa rồi không tự giác tạm dừng hô hấp.
Nhìn anh cùng cô ta, còn có bọn họ nói cười, đi tới bên này, càng ngày
càng gần, thân thể tôi cứng đờ đột nhiên phản xạ nhảy dựng lên, vọt đến
nấp sau gốc cây bên đường.
Ngu ngốc! Sao phải trốn? Tựa vào gốc
cây, lập tức phát giác mình hành động rất vớ vẩn. Hà Tinh mày rốt cuộc
đang làm cái gì? Vì sao trốn? Trốn cái gì? Đồ nhát gan! Sao phải trốn?
Đi ra ngoài, đi ra ngoài đối mặt! Mau đi ra! Có gì phải trốn!
Một lần thúc giục mình, tôi khẽ cắn môi, nuốt xuống cảm giác không biết tên ở cổ họng. Đúng, đi ra ngoài đi, mày rất cố gắng, mày luôn luôn cố gắng, chẳng lẽ giờ muốn chạy trốn sao?
Hít sâu, nắm chặt cái giỏ, tôi đi ra,
cùng lúc bọn họ đi đến bên này, lúc này hai người bọn họ đã không có lại kéo tay. Trình Định Doãn lập tức thấy tôi, tôi cũng lập tức thấy được
trên mặt anh mỉm cười — nhưng, tôi không biết đây là thói quen anh đối
với người quen, hay thật sự vui vẻ khi nhìn thấy tôi.
“Hà Tinh.” Anh gọi to, đi đến, giới thiệu với tôi các bạn đại học của anh.
Tôi gượng cười, chào bạn của anh. Chạm
ánh mắt của mỹ nữ tóc dài bên cạnh anh, đừng trốn! Bắt buộc mình nhìn
thẳng chống lại cô ta, nhìn gần cô ta lại càng đẹp, còn có loại khí chất tao nhã. Tôi ưỡn ngực mỉm cười lại với cô ta, mặc dù có chút khó khăn,
vẫn cực lực tưởng tượng mình mặc quần áo thục nữ mà lúc ngủ không bị
nhăn lại, tóc cũng không có lộn xộn, giày xăng ̣đan trên chân cũng không có phai màu……
“Giúp bà em mua đồ ăn sao?” Anh nhìn nhìn tôi mang theo giỏ đồ.
“Vâng,” Tôi gật đầu.
“Wow, thật sự là cô gái ngoan nga.” Bạn
của anh cười hi hi, cũng không thật sự khích lệ. Kỳ thật bọn họ căn bản
không để ý đột nhiên có tôi nhảy ra, còn đang tự cố tự nói, tranh luận
rốt cuộc muốn đi đâu chơi.
“Không bằng nghe theo A Nhạn nói, đi
suối nước nóng trước đi!” Một người vóc dáng thấp đột nhiên kêu lên, lập tức có vài người đồng ý.
“Em cũng đồng ý.” Mỹ nữ tóc dài cũng gật đầu, cười với Trình Định Doãn, “Như vậy liền phiền anh, hướng dẫn viên
Trình.” Nói xong liền khoác tay lên vai anh. Chiều cao rất xứng đôi,
khiến cho bọn họ đứng chung một chỗ thoạt nhìn vô cùng phối hợp.
Trình Định Doãn nhún vai, quay đầu hỏi tôi: “Hà Tinh, em cũng đi nhé?”
Các bạn học của anh nghe vậy lập tức có
chút kinh ngạc nhìn về phía tôi, tôi bị một đám không quá hoan nghênh
nhìn chằm chằm liền lui về phía sau. “Không được, em muốn nhanh chút trở về, bà còn chờ mấy thứ này nấu cơm chiều. Hẹn gặp lại!” Cười tươi hướng bọn họ gật gật đầu, vòng qua bọn họ đi về phía trước.
“Hà Tinh.” Đi được vài bước, anh ở sau lưng gọi tôi.
Chần chờ, tôi vẫn quay đầu lại. “Hẹn gặp lại. Trên đường phải cẩn thận chút.” Vẫn là nụ cười không thay đổi, anh nhẹ giọng nói. Nói còn chưa dứt lời, đã bị đám bạn của anh lôi kéo đi.
Tôi quay đầu lại, bước nhanh, càng chạy càng nhanh, giống như nếu dừng lại sẽ ức không được suy nghĩ chua xót trong lòng.
Vọt vào cửa nhà, động tác mới chậm lại, đem đồ ăn bỏ vào phòng bếp, trở lại trong phòng ngồi xuống.
Phân tích không ra tâm tình lúc này,
thậm chí không dám hồi tưởng lại cảnh tượng anh cùng cô ta đứng chung
một chỗ…… Rất thống khổ, có cái gì đó bóp nghẹt trái tim tôi, lại trống
rỗng vô cùng, thật là khó chịu!
Tôi cùng anh, rốt cuộc là cái gì? Hai
năm này rốt cuộc tính là gì? Hết thảy đều là ảo giác của tôi, tôi dối
gạt mình? Không có cách nào tiếp tục suy nghĩ, tất cả mọi chuyện đã qua
đều lộn xộn