không
nghĩ đến hắn ta.
Lý Phái Nhã thấy dáng vẻ như bớt ngốc nghếch của chúng tôi, mới hài
lòng hồi phục thái độ bình thường, thấp giọng nói: “Kì mỹ nhân sao lại ở cùng hắn ta?” Lén nhìn bọn họ, mỹ nữ bổn giáo lại lạc vào nhà khác thật là bất mãn mà.
“Mày hỏi tao tao hỏi ai?” Liêu Hương Hương thừa cơ chôm một miếng
quy linh cao trong bát nó, “Còn nữa, sao mày biết hắn ta chính là Quan
Phong?”
Tôi cũng chôm được một miếng. “Đúng rồi, trước kia mày gặp hắn rùi hả?”
“Em họ tao học năm đầu trường đấy, sùng bái thằng đấy muốn chết. Ai, bọn mày biết không? Nghe nói hắn rất lợi hại, ngay cả xã hội đen cũng
không dám chọc hắn! Nghe nói, bố hắn là quan lớn, có cả lái xe riêng
nhá! Em họ tao còn nói……” Lý Phái Nhã hạ giọng tuyên truyền.
A, quy linh cao của nhà hàng này không tồi nhá, vị ngọt của mật ong, cảm giác rất là ngon. Tôi vừa múc một thìa, Liêu Hương Hương cũng xúc
tiếp.
Lý Phái Nhã hứng trí bừng bừng nói xong chuyện của Quan Phong, cúi
đầu một cái, đã thấy quy linh cao của mình vơi đi hơn nửa bát, không
khỏi hồ nghi nhìn chúng tôi. Hai chúng tôi vùi đầu vào ăn. Nó lại cúi
đầu trừng mắt nhìn bát mình, sau một lúc lâu rốt cục mở miệng: “Ê! Bọn
mày……”
“Đúng rồi! Đến tột cùng vì sao Kì mỹ nhân lại ở cùng Quan Phong nhỉ? Hai người hoàn toàn khác nhau mà.” Liêu Hương Hương như không có việc
gì mở miệng, thoải mái mở đề.
“Á…… Đúng vậy, có phải có nguyên nhân đặc biệt nào không?” Nhiệt
tình tám chuyện lập tức đánh bại quy linh cao, Lý Phái Nhã suy nghĩ sâu
xa đứng lên.
Liêu Hương Hương cũng quay đầu nhìn hai người họ. “Hả? Bề ngoài thoạt nhìn rất xứng …… Quan Phong đẹp trai mà!”
“Đương nhiên! Nữ sinh trường M mê hắn lắm!”
Góc tôi ngồi đối diện họ, ngẩng đầu lên, vừa mới nhìn thấy Trần Kì
cười nói gì đó với hắn ta, sau đó cười đến sáng chói. “Bọn họ…… là tình
nhân à?”
“…… Không rõ lắm……” Chúng cũng nhìn đến sửng sốt, Trần Kì bình
thường tuy rằng không tính là lạnh lùng, nhưng cũng luôn lạnh nhạt tự
nhiên, ít có bộ dáng xinh đẹp như thế.
Giọng Liêu Hương Hương thêm phần hưng phấn: “Có phải người trong
lòng Trần Kì là hắn không, cho nên cự tuyệt Phan Vân?” Trong giọng nói
tràn ngập chờ mong phát hiện trò hay. Ai, người không có cơ hội yêu là
thích đi soi người khác nhất.
“Nếu là nói vậy…… tình yêu của thiếu nữ xinh đẹp và thiếu niên bướng bỉnh……” ánh mắt Lý Phái Nhã sáng quắc, chắc là liên tưởng đến tiểu
thuyết ngôn tình rồi, tình yêu cấm kỵ bị ngăn cản, lại lãng mạn vô cùng.
Tôi dựa lưng vào ghế nhìn xa, nghĩ rằng: Phan Vân có biết hay không? Lại sẽ dùng tâm tình gì để đối mặt? Đang muốn thất thần, người tên Quan Phong kia đột nhiên quay đầu quét chúng tôi một cái! Ánh mắt sắc bén
làm tôi sợ tới mức cúi đầu ăn lập tức. Quên đi, đừng lo việc người, xem
kịch là tốt rồi.
“A! Trình Định Doãn!” Lý Phái Nhã bỗng dưng kinh hô!
Tôi cả kinh, múc tràn chén, màu nước đỏ sậm bắn tung tóe, làm ướt
áo. Ngẩng đầu nhìn ra cửa, quả nhiên là anh! Chỉ thấy anh đẩy cửa tiến
vào, ánh mắt đảo qua, liền đi thẳng đến bàn Quan Phong và Trần Kì.
A a a….
“Trình Định Doãn cũng quen Quan Phong? Không thể nào!” Lý Phái Nhã không thể tin nói.
Liêu Hương Hương cũng ngây ra: “Nhưng mà…… Bọn họ hình như còn rất quen……”
Một người là học sinh ưu tú có tương lại, một người là đại ca bất
lương làm người ta đau đầu, đứng chung một chỗ chẳng nhìn ra nổi nét hòa hợp.
“Nhưng mà thoạt nhìn cũng giống bạn bè.” Tôi nhìn bọn họ, trên mặt
hai nam sinh đều mơ hồ hàm chứa xa cách và địch ý, Trần Kì bình tĩnh
nhìn Trình Định Doãn và Quan Phong đối chọi. Đây là tình huống gì? Ba
người xem ra là quen nhau, Trình Định Doãn sao lại quen Quan Phong, Trần Kì có thật cùng Quan Phong không…… Còn có Phan Vân theo đuổi Trần Kì là bạn tốt của Trình Định Doãn…… Tôi hoa lên rồi!
Đừng nghĩ nữa, dù sao tôi chỉ là người ngoài cuộc thôi, bàng quan
đi: Nghĩ đến đây, tôi lại cúi đầu ăn, trong lòng lại có điểm buồn khó
hiểu. Chỉ là người ngoài cuộc thôi mà –
Ai, món này không thể nuốt trôi nữa rồi, nhai đến bất động. Lo lắng
một chút, dùng tay đẩy bát sang một bên. Dù sao cũng không phải bà làm , không có lý do gì kiên quyết ăn hết.
Đang chuyên tâm chọn, Liêu Hương Hương đột nhiên lấy tay huých tôi,
hại tôi thiếu chút nữa lại làm bắn nước ra bàn. Tôi tức giận quay đầu
lườm nó một cái, nhưng mà –
“Hà Tinh.”
“Ừ? Trần Kì……” Thì ra ba bọn họ nói xong chuẩn bị đi, Trần Kì đi đến bàn chúng tôi chào hỏi.
“Chúng mình đi trước, tạm biệt.”
“À…… Tạm biệt! Thứ Hai gặp lại!” Nhìn thấy Trình Định Doãn đứng bên cạnh cô ấy, tôi lại không chịu được muốn đánh vào đầu mình.
Trần Kì lại thản nhiên gật đầu rồi xoay người đi ra cửa trước, Quan Phong quét chúng tôi một cái, cũng đi theo đi ra ngoài.
Trình Định Doãn lại không nhúc nhích, như là nhận ra tôi.
“Hà Tinh? Khéo vậy, lại gặp mặt.”
“A? Dạ…… A! Thật khéo, anh cũng đến đây à?” Tôi đang nói cái gì thế này!
“Đúng vậy.” Anh mỉm cười, tựa hồ cảm thấy phản ứng của tôi rất thú
vị, ánh mắt tối vẫn lóe ý cười, “Em cùng lớp với Trần Kì nhỉ?”
“Vâng, bọn em cùng lớp. Bọn em –” Chỉa chỉa hai ngư
