XtGem Forum catalog
Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211203

Bình chọn: 7.00/10/1120 lượt.

hông bị chú trong bản dịch, nhưng câu này có vẻ hơi thiếu mạch lạc, nên đành giải thích sơ lược như sau: theo Thanh sử thì tháng Chín năm Quý Mão, thị lang là Thường Thụ đã chiêu an cướp biển A Bảo Vị và 236 tên đồng bọn ở Quảng Đông, cho nhập vào quân ngũ. Đàn hặc nghĩa là chất vấn điều trần, tiếng Việt đấy!

Thập a ca đáp ngay:

- Còn thế nào? Sao lại nương tay với lũ giặc cướp hoành hành trên biển! Không giết chết làm gương, bọn còn lại càng thêm ngông cuồng.

Bát a ca không buồn trả lời, chỉ nhìn Thập tứ a ca. Thập tứ nghĩ ngợi một hồi rồi đáp:

- Tuy Hoàng a ma không tỏ rõ thái độ, nhưng em đoán trong lòng người đã có sẵn chủ ý, chắc là khen ngợi Thường thị lang về hành động ấy thôi. Hai trăm ba mươi bảy tên hải tặc kia kiêu dũng thiện chiến, lại cực kỳ thông thuộc vùng biển xung quanh, kẻ nào kẻ nấy đều là hảo hán. Chiêu nạp họ làm lính vừa tăng cường thực lực hải quân khiến bọn cướp biển khác phải e dè ngần ngại, vừa nêu cao được tôn chỉ của Đại Thanh ta, để muôn dân biết hễ là người có bản lĩnh, chịu ra giúp nước thì Hoàng a mã nhất định sẽ cho họ cơ hội.

Bát a ca nghe hết, gật gù. Tiếp theo mấy anh em lại bàn những việc mà Nhược Hi không sao lọt tai, bụng bảo dạ, lại chính trị, lại quyền mưu. Thế là cô cứ đứng đó chờ, đứng đó chờ, đứng đó…

Trời đã tối mịt, một thái giám đi vào hỏi đã cần dọn cơm chưa, Bát a ca cười bảo:

- Mải chuyện trò, quên bẵng cả thời gian. Muộn thế này rồi, các em về cũng nhỡ nhàng, nếu không vội vàng gì thì ở lại đây dùng bữa.

Hai a ca đều nhận lời, thái giám lĩnh mệnh đi ra.

Bát a ca nhìn sang Nhược Hi, ngón tay gõ khẽ vào bàn, khuôn mặt vẫn đọng nét cười. Trong nhà yên tĩnh, tiếng gõ nho nhỏ vang lên rất rõ. Nhược Hi cúi đầu đứng im, may nhờ năm xưa từng tập quân sự đâu ra đấy, nên nay mới đứng được suốt hơn hai canh giờ thế này. Bát a ca ngoảnh lại bảo hai em:

- Hai đứa sang trước đi, ta theo ngay đây!

Hai a ca đứng dậy, Thập tứ dông tuốt ra ngoài, Thập a ca còn lưỡng lự:

- Hay đợi rồi tất cả đi cùng luôn.

Bát a ca mỉm cười nhìn xoáy vào gã:

- Đi đi!

Thập a ca liếc Nhược Hi, rồi đành bỏ đi.

Bát a ca cho cả thái giám đang thị hầu lui ra, đoạn bước lại trước mặt Nhược Hi.

Một áp lực vô hình ập tới, khiến Nhược Hi gần như loạng choạng, cô cúi gằm mặt nhìn đôi hài của Bát a ca, tim đập thình thình, lòng bấn loạn trăm tơ nghìn mối mà chẳng biết mình đang nghĩ gì. Cứ thế hồi lâu, Bát a ca mới nhẹ giọng:

- Ngẩng đầu lên!

Nhược Hi không muốn chút nào, nhưng không dám cưỡng, đành ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, thật chậm. Lướt từ cổ, cằm, miệng, mũi, cuối cùng là tới đôi mắt Bát a ca. Mắt như hồ sâu, trong veo mà không sao soi thấy đáy, Nhược Hi chỉ muốn hướng sang chỗ khác, nhưng không hiểu sao không quay đi được, đành cứ trân trân nhìn chàng.

Sắc diện chàng trầm tĩnh, lại có chút dò xét, tựa hồ muốn tìm biết điều gì từ nét mặt Nhược Hi. Không biết lâu hay chóng, có lẽ một giây, mà cũng có lẽ phải một canh giờ, khóe miệng chàng từ từ nở nụ cười, nụ cười dần dần chảy lan khắp mặt, cuối cùng ngập đầy cả đôi mắt. Nhược Hi cảm thấy sắp ngã thật rồi, bất giác ôm ngực giật lui mấy bước. Bát a ca phá lên cười. Nhược Hi thầm nghĩ, thì ra tiếng cười của chàng rung cảm thế này đây! Hệt như dòng điện liu riu chạy qua buồng tim, khiến tim người ta tê tê, dại dại.

Bát a ca cười hỏi:

- Bộ điệu đanh đá tối nọ đâu mất rồi?

Nhược Hi thấy đầu ong ong, từ ngữ bay tứ tán, đành chỉ đứng ngẩn ra. Bát a ca lại cười, đoạn nhấc chân bước ra ngoài, tới ngưỡng cửa, chàng ngoái lại hỏi:

- Em vẫn còn muốn đứng nữa sao?

Nhược Hi nghe vậy, vội hấp tấp theo ra. Bát a ca dặn thái giám đưa tiểu thư về chỗ trắc phúc tấn, rồi xoay mình bỏ đi.

Đứng lâu quá, chân tê cứng cả, Nhược Hi phải lết từng bước, thái giám xách đèn Hệ thống cấm nói bậyg đi trước dẫn đường. Nhược Hi vừa di chuyển vừa ngẫm nghĩ, Bát a ca có ý gì nhỉ, chuyện thế là coi như xong rồi phải không? Thái giám đang đi bỗng dừng phắt lại, khom mình thỉnh an:

- Thập a ca cát tường! Thập tứ a ca cát tường!

Hóa ra hai a ca đang đứng bên lề đường.

Thập a ca ngó Nhược Hi, thấy mặt cô buồn buồn, vội hỏi:

- Sao thế?

Nhược Hi cắn môi, chực nói lại thôi, chực nói lại thôi, mấy lần liền, cuối cùng cúi đầu, chẳng nói chẳng rằng. Thập a ca túm tay cô, cuống quýt giục:

- Đi, chúng ta đi gặp Bát ca!

Nhược Hi giật tay ra, u uẩn nhìn gã, rồi mông lung nhìn thẳng ra đằng trước, nét mặt thảm thiết vô hạn, chậm rãi lắc đầu.

- Ha ha ha… – Thập tứ a ca gập người ôm bụng cười bò, rên rẩm – Trời ơi!

Bối rối vì tràng cười bất chợt của cậu em, Thập a ca bực bội nhìn gã. “Phì!” Nhược Hi cũng cười ngất. Thập a ca ngó cô gái, lại ngó cậu em trai, đột nhiên phẩy tay áo xoay mình bước đi, giận dỗi bảo:

- Ta thật lo bò trắng răng!

Nhược Hi và Thập tứ a ca vội chạy theo ngăn gã lại. Nhược Hi nín cười, nhẹ nhàng nói:

- Lần sau không dám thế nữa, anh thứ lỗi cho lần này!

Thập tứ a ca cũng chắp tay xá lia lịa, bấy giờ Thập a ca mới dịu nét mặt.

Nhược Hi ngoảnh sang nhìn Thập tứ, hỏi:

- Ai bảo đến xin hộ tôi ấy nhỉ?

Thập tứ cười nói:

- Bát ca nổi tiếng là q