XtGem Forum catalog
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211381

Bình chọn: 9.5.00/10/1138 lượt.

ục vọng của anh kề sát cô, hơi thở ấm áp phả lên cổ cô, máu toàn thân như thể đang sôi trào. Cô bám lấy anh, một chân cọ xát bắp chân anh, trượt lên quấn lấy đùi anh, đầu gối kẹp anh chặt hơn, “Ưm. . . . . . Anh nói đi, Tiểu Bạch?”

Trần Ngộ Bạch thật sự điên rồi, áp chặt cô lên thân xe rồi bỗng nhiên kéo về phía trước, ôm chặt vào trong lòng, ôm hôn nồng nhiệt như thể muốn xé nát rồi ăn cô. Đôi môi gặm cổ cô cực nóng, mút "> vào để lại dấu vết trong suốt.

Khi ngón tay linh hoạt thon dài của anh kéo khóa quần jean của cô xuống định tiến vào thì xe bỗng rung lên. Khóe mắt Trần Ngộ Bạch ngước lên, anh lập tức tỉnh táo lại, một tay ôm Tiểu Ly quần áo xốc xếch vào trong lòng bảo vệ, tay kia đặt bên hông, lên tiếng lạnh lùng: “Ai?!”

Sau một lúc tĩnh lặng, giọng nói cao vút run rẩy vang lên trong do dự: “Tam thiếu gia. . . . . . Nhị thiếu gia nói ngài uống rượu không thể lái xe, gọi tôi tới đưa ngài về . . . . . .”

An Tiểu Ly xấu hổ không nhúc nhích, gáy cô bị anh giữ chặt, quanh quẩn khắp mũi đều là mùi của anh, không thở nổi, há miệng khẽ cắn ngực anh.

Trần Ngộ Bạch vốn đang bực mình muốn phát tác thì ngực đau nhói, vị chua ngọt tràn vào đáy lòng. Vuốt mái tóc mềm như nhung của cô, một kẻ có thù tất báo như anh bỗng dưng cảm thấy việc gì phải so đo những chuyện này.

“Lên xe, đưa chúng tôi về!”

. . . . . .

Trên đường về, tài xế đáng thương nơm nớp lo sợ, còn không dám liếc mắt nhìn gương chiếu hậu.

Trần Ngộ Bạch lên xe thì thấy cảm giác say dâng trào, mở cửa sổ ra hóng gió, lại nhức đầu thì vươn tay ra kéo cô bé ngồi tít đằng xa lại, ôm vào lòng, kéo tay cô day huyệt thái dương cho anh.

An Tiểu Ly day nhẹ nhàng, liếc mắt nhìn vật phồng phồng bên hông anh, tò mò đưa thay sờ, “Là súng thật à?” Thật ra thì cô muốn hỏi cái thứ vừa chọc vào cô rốt cuộc là. . . . . . khẩu súng đó à?

Trần Ngộ Bạch nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe vậy thì cười nhạo, bị cô gõ "> một phát, đành phải mở mắt ra: “Không thì sao? Mang súng đồ chơi dọa người hả?”

“Sao phải mang súng?” An Tiểu Ly vén áo khoác của anh lên, cúi sát xuống nhìn, lần đầu tiên cô nhìn thấy súng thật: “Vì chuyện của Tang Tang sao?”

Trần Ngộ Bạch lười biếng tựa ra sau, nhìn vị trí đầu của cô càng lúc càng khiêu khích, đưa tay giữ lấy gáy cô, ấn đầu cô xuống. Dĩ nhiên An Tiểu Ly không chịu, giãy dụa trong khi động tác của anh càng thô lỗ hơn, lúc này cô mới ý thức được anh say rượu.

“Về. . . . . . Về nhà. . . . .!” An Tiểu Ly hoảng hốt đến mực mặt đỏ bừng, nói mấy câu ngắt quãng. Trần Ngộ Bạch kéo cô lên, hai tay ôm chặt cô, cúi đầy kề sát tai cô hỏi: “Về nhà thì cho anh. . . . . . nhé?”

Trước là tài xế sau là sài lang, Tiểu Ly không biết làm gì khác, đành phải khó xử mà gật đầu.

Trần Ngộ Bạch hài lòng, ngậm lấy vành tai cô, lặng lẽ ôm cô.

“Chuyện của Tang Tang rất nghiêm trọng sao?” Tiểu Ly yên lặng một lát thì nhỏ giọng hỏi. Hôm nay Tần Tang không chịu nghe máy.

Trần Ngộ Bạch mơn trớn mặt cô: “Nghe nói nhà họ Trình gây chiến, chuẩn bị quyết một chận sống chết với Lương thị. Cũng đúng, trong thành phố này ngoại trừ Lương thị, anh cũng không nghĩ ra còn có dám động đến Trình Hạo, con trai độc nhất của nhà họ Trình.”

“Nếu Tần Tang từ hôn với Trình Hạo vì Vi Nhiên thì cùng lắm nhà họ Tần với nhà họ Trình không vui vẻ gì thôi. Nhưng Trình Hạo bị trúng viên đạn này, mọi chuyện phức tạp hơn nhiều…” Trần Ngộ Bạch nói tới đây liền nhíu mày, “Phiền quá!” Lão Ngũ với Lão Lục đều điên rồi, lại còn đến phiên anh ra ngoài xã giao nữa chứ.

An Tiểu Ly kéo tay anh: “Anh giúp Tang Tang đi!”

Trần Ngộ Bạch ôm cô chặt hơn chút nữa, “Không giúp! Anh rất ghét cô gái kia, lúc nào cũng tỏ vẻ thần bí, rốt cuộc ngay cả chuyện của mình cũng không xử lý được còn gây phiền toái cho chúng ta.”

Tiểu Ly bực mình, quay qua quay lại trên người anh. Trần Ngộ Bạch vốn đã nhịn đến mức đau, cô làm vậy lại càng khiến anh bốc hỏa, quay mặt cô tới cắn "> lện cằm: “Còn cử động nữa anh sẽ cho tài xế xuống xe ngay lập tức!”

Tài xế ngồi ghế trước run rẩy, chân ga nhấn "> hơn nữa.

An Tiểu Ly cũng run rẩy, ngoan ngoãn gục trong lòng anh bất động.

. . . . . .

Tần Tang đi ra khỏi nhà họ Tần, Tần Tống vẫn chờ bên ngoài, gục lên tay lái ngủ say, để mở cửa sổ. Tần Tang thấy dáng vẻ ngủ say yên bình của anh cũng có phần cảm động.

Nhưng con người không thể sống dựa theo cảm động được, cho nên cô vẫn lặng lẽ rời đi, đi dọc còn đường nhỏ ngoài biệt thự, trở về nhà trọ của mình.

Trên đường về cô gọi điện cho Lý Vi Nhiên hai lần nhưng anh vẫn tắt mắt, lòng Tần Tang rét lạnh. Lần này anh giận thật rồi.

Về nhà, vừa mở cửa ra thì nước mắt cô đã tuôn trào.

Chiếc giày da màu nâu của anh đặt ngay ngắn trên kệ giày trước cửa. Trên chiếc giường lớn màu hồng cô thích nhất, người cô thích nhất đang nằm ngủ say.

“Vi Nhiên. . . . . .” Tần Tang đứng bên giường, khẽ gọi anh. Trong giấc mơ, chân mày anh cũng nhíu chặt lại. Cô gọi anh vài tiếng anh mới từ từ tỉnh lại.

“Đến đây từ lúc nào vậy?”

Lý Vi Nhiên tức giận hừ một tiếng, trở mình xoay lừng về phía cô, thấy thế vẫn chưa được, kéo chăn che kín đầu.

Tần Tang khôn