mặt cậu, làm cậu chàng sợ quá hét
toáng lên. Đến lúc ôm mặt nhặt món “hung khí” lên, cậu mới biết đấy chính là
cái bút bi lúc trước Kỉ Đình vẫn còn đang nghịch ngợm quay quay trên tay. Lý
Lâm bực bội đập cái bút xuống trước mặt Kỉ Đình, chỉ thấy Kỉ Đình nở nụ cười
đượm vẻ hối lỗi, đến lúc quay người lại nhòm ngó tình hình ở cửa lớp học thì
Trần Lang đã quay về chỗ ngồi, Chỉ An cũng không còn ở chỗ cũ nữa. Cậu chàng có
chút thất vọng, không biết mình có để lỡ mất cảnh gì hay ho không, bèn nói với Kỉ
Đình, “Tớ cứ ngỡ Cố Chỉ An đến tìm cậu cơ, không ngờ là tìm thằng đấy, trông
hai đứa nó có vẻ thân thiết thế”.
Kỉ Đình tiếp tục ngó
ngoáy cái bút của mình, làn mi phủ bóng xuống đôi mắt, “Con bé đến tìm tớ làm
gì?”.
“Ơ, bọn cậu chẳng phải là
bạn thanh mai trúc mã hay sao?” Lưu Lý Lâm kinh ngạc hỏi dò.
“Vớ vẩn, chỉ là quan hệ
của bố tớ với nhà bên đó rất khăng khít thôi.”
“Thế cậu với cô chị của
Chỉ An, tên là gì ấy nhỉ… Phải rồi, Cố Chỉ Di, chẳng phải vẫn thân thiết đấy
thôi, hồi trước lúc tan học hai người còn hay đi với nhau nữa.”
“Đấy là hồi bé, sức khỏe
của Chỉ Di không tốt, đương nhiên tớ phải chăm sóc cô bé cẩn thận”, Kỉ Đình đáp
lời.
Lưu Lý Lâm không hỏi han
lằng nhằng nữa, chỉ chép chép miệng mà rằng, “Nói thật chứ, chỉ có đồ ngốc như
cậu mới không tận dụng cơ hội thôi, nếu mà bố tớ với nhà họ Cố thân thiết như
thế, tớ nhất định…”.
“Nhất định cái gì?” Kỉ
Đình bật cười, “Con gái nhà người ta mới tí tuổi đầu, cậu nghĩ ngợi lung tung
gì thế?”.
“Còn bé bỏng gì nữa? Hic
hic, chờ đến lúc em ấy thành thiếu nữ, rực rỡ như hoa thì đã bị người ta hái
phéng mất rồi, vừa nãy cậu không trông thấy cái vẻ thân thiết của con bé với
Trần Lang hay sao?” Lưu Lý Lâm tỏ nỗi xót xa của kẻ ngoài cuộc mà nhấn mạnh với
Kỉ Đình.
Kỉ Đình vẫn giữ nguyên tư
thế cúi đầu đọc sách, “Con bé thích chơi với ai, có liên quan gì đến bọn mình
đâu”.
“Sao lại không liên quan?
Ui chao… Tớ thích cái vẻ ngoài của Cố Chỉ An đến thế chứ!” Lưu Lý Lâm ôm cằm tỏ
vẻ ngưỡng mô vô ngần.
Lần này Kỉ Đình lom lom
dòm cậu ta, vẻ mặt có đôi phần kinh ngạc, “Cậu… thích Chỉ An à?”.
Lưu Lý Lâm vê vê cằm,
cười bảo, “Lòng yêu cái đẹp ai mà chả có, nhưng mà nói thật, cái kiểu như cô
nàng Cố Chỉ An này, nhìn xa xa thôi thì lòng dạ háo sắc cũng đã phải nguội lạnh
ngay, không thể áp sát được, chỉ cần nhìn vào đôi mắt của em ấy, tớ cũng đã
thấy trong lòng hốt hoảng. Tớ chỉ không hiểu được, sao em ấy lại chơi với thằng
Trần Lang đấy là sao?”.
“Viêc không dính dáng gì
đến mình, tốt hơn hết là đừng lắm lời.” Kỉ Đình lãnh đạm đáp, thần sắc ngữ khí
vẫn cứ ôn hòa bình tĩnh như bấy nay.
Lưu Lý Lâm từ trước đến
giờ chẳng ưa gì Trần Lang, không phải vì giữa hai người có điều gì bất hòa, mà
nói chung chỉ là thói ganh ghét giữa những kẻ nam giới với nhau. Trần Lang cũng
giống Kỉ Đình, là con cái giáo viên trong trường, bố cậu là Phó hiệu trưởng Đại
học G, mẹ cậu là Chủ tịch công đoàn trường, cậu nắm trong tay hết thảy những ưu
thế: điều kiện gia đình thuận lợi, ngoại hình cao ráo đẹp trai, thành tích tốt,
chơi bóng chuyền cừ khôi – những điều mà các nam sinh đồng trang lứa phải mơ ước,
điều quan trọng hơn là, từ nhỏ cậu đã học vẽ, nhiều lần đoạt giải thưởng trong
các kỳ thi vẽ tranh dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên trong thành phố. Vậy nên
vẻ kiêu hãnh và thanh cao của cậu cũng không khó lý giải, đặc biệt đám nữ sinh
trong trường còn cho rằng như thế mới là cool. Trái lại, Lưu Lý Lâm chẳng coi
Trần Lang ra gì, cậu chàng vẫn hay nói với Kỉ Đình rằng, “Cool cái con khỉ, cái
kiểu của nó ấy mà, chả biết là cun hay cút!”. Kỉ Đình nghe xong, lần nào cũng
chỉ lắc đầu cười lấy lệ.
Kỉ Đình và Trần Lang đều
là những cậu nam sinh khiến người ta phải để mắt chú ý, nếu như Trần Lang là
một bức sơn dầu giá trị thì Kỉ Đình lại là một tấm giấy xuyến chỉ Trừng Tâm
Đường cao quý, trắng trẻo, mềm mại, mát lạnh, thứ giấy phải dùng đến loại nước
tan ra từ băng lạnh tiết tháng Chạp gột nên, khiến người ta thành kính ngưỡng
mộ, không nỡ lòng xuống bút. Nhiều người cho rằng, hiếm khi gặp được cậu con
trai nào vừa có hơi hướm sách vở thâm trầm tĩnh lặng, lại không vương vấn chút
phấn hương như Kỉ Đình, đây có lẽ chính là khí chất lắng đọng từ mấy đời thư
hương của gia đình cậu.
Không ít các cô nữ sinh trong lớp và cả trong khối rất
thích thì thào so bì Trần Lang và Kỉ Đình, mỗi người bọn họ đều có những kẻ ái
mộ riêng, Kỉ Đình nghe Lưu Lý Lâm kể lại mấy chuyện này, chỉ cười cười chẳng
nói chẳng rằng. Cậu không hề ghét Trần Lang, bởi vì nếu nhất định phải so sánh
giữa hai người, cậu ghét chính mình hơn. Giờ tan học luôn là lúc
đông đúc náo nhiệt nhất, Kỉ Đình cùng với mấy người bạn học ồn ào rổn rảng bước
ra khỏi khu lớp học của trường chuyên, càng về gần đến nhà, người xung quanh
càng thưa thớt, Lưu Lý Lâm cũng đã về nhà bên ngoài khu trường học. Kỉ Đình một
mình đi trên con đường vắng, thi thoảng lại đụng mặt vài người quen, cậu cũng
không muốn vội về làm gì, ở trong trường đại học có cái hay là chỗ nào cũng có
những