n đỉnh mô đất. Kỉ Đình làm theo,
thế nhưng vẫn thắc mắc không hiểu cô bé định làm gì, chẳng mấy chốc đã thấy Chỉ
An lôi từ trong túi ra một chiếc súng cao su được làm rất tỉ mẩn xinh xẻo, thứ
đồ này thì Kỉ Đình biết, chính là món quà mà bố cậu tặng cho Chỉ An chứ đâu.
Tiếp theo, cô nàng lại móc ra mấy quả gai xù xì như lông nhím vừa nhặt dọc
đường, cho một quả vào dây bắn súng cao su, rồi sau đó kéo căng hết sức, khẽ
khàng vén cành lá trước mặt, nhắm thẳng phía trước. Kỉ Đình nhìn theo hướng ấy,
hóa ra phía dưới mô đất mà hai đứa đang núp là một con đường nhỏ, giờ là lúc
các đôi tình nhân sinh viên bắt đầu nườm nượp dạo bước trên đường, trông thấy
một đôi nam nữ bám lấy nhau như trẻ sơ sinh dính liền, Chỉ An nheo một mắt lại,
chuẩn bị đúng tư thế ngắm bắn.
Kỉ Đình vội vã kéo xệch
cô bé, rồi lắc đầu, cậu đã sơ sơ đoán được cô bé định làm gì, nên vô thức ngăn
lại. Chỉ An liếc cậu một cái cảnh cáo, sau đó ra hiệu cho cậu bỏ tay, Kỉ Đình
vừa mới buông ra, cô bé đã bắn “păng” quả gai gài sẵn ở dây thun.
Thực ra cái thứ quả gai
này chẳng làm cho ai bị thương được, nhưng nếu bắn ra phải da dẻ trần trụi thì
cũng đau phải biết. Phát đạn thứ nhất của Chỉ An bắn trúng vào đầu “con mồi”,
liền sau đó là tiếng con gái kêu thất thanh, hai chiếc đầu đang ghé sát bên
nhau vội vã tách ra. Hóa ra quả gai ấy đã bám vào mái tóc của cô nữ sinh, cô
nàng cố gỡ mãi mà không sao giằng ra nổi, anh bạn trai ở bên cạnh cũng áp sát
vào giúp một tay, ai ngờ càng gỡ càng rối, tận đến lúc đầu tóc cô gái bù xù hết
cả, họ vẫn không tài nào bỏ được cái thứ của nợ đó ra nổi. Kỉ Đình vốn định
trách móc Chỉ An, nhưng nhìn thấy cảnh ấy, lại cảm thấy không kìm được, suýt
thì bật cười thành tiếng, Chỉ An ở bên cũng bụm miệng lại, vô cùng vui thích.
Hai đứa trẻ con bật cười
vì trò nghịch ác thành công, còn đôi tình nhân ở dưới, sau khi gỡ được quả gai
quái quỷ, liền nhất loạt hằn học nhìn về hướng bọn Kỉ Đình, anh chàng nam sinh
còn dấn mấy bước về chỗ họ, dằn một câu, “Đứa nào?”. Chỉ An với Kỉ Đình lập tức
im phăng phắc, không dám động cựa, đám cây lá rậm rạp ngay trước mắt chính là
tấm màn chắn tốt nhất lúc này.
Anh chàng kia ngó quanh
quất một chặp, tuy đoán được đứa bày trò tai quái đang náu trên mô đất, nhưng
chỗ lối hẹp ấy không thể trèo lên được, nếu muốn cũng phải đi một đoạn dài mới
đến được chỗ nấp của bọn Chỉ An, đây cũng chính là một trong những lý do khiến
Chỉ An bày trò chẳng kiêng nể gì. Kỉ Đình lúc ấy không biết những điều này, cậu
chỉ thấy quả tim trong lồng ngực như chực nhảy ra ngoài, tận đến lúc nghe thấy
tiếng bước chân người kia đã đi xa dần, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Vừa nhổm
người dậy, cậu áy náy nhận ra rằng, trong lòng mình hóa ra chỉ tràn trề thứ cảm
giác vui sướng hả hê vì đã bày được cái trò nghịch phá ấy, nỗi buồn bực bức
bách ban đầu đã lui dần. Chỉ An cũng ngồi dậy, cười ha hả, “Cái anh Kỉ Đình này
đúng là đồ ngốc, suýt thì bị bọn họ nhìn thấy rồi”.
Kỉ Đình đáp, vẻ không
phục, “Em mà chả vậy hay sao, vừa rồi cười to thế, nếu không làm sao bọn họ
nhìn lên được”.
“Anh đã nhìn thấy cái đầu
rối như tổ quạ của bà chị đấy chưa?” Chỉ An cười bảo. Kỉ Đình nhớ lại, không
nhịn nổi bèn cười phá lên. Cười xong, cậu thuận tay gỡ chiếc lá khô vướng trên
tóc Chỉ An, “Hóa ra em chạy ra đây, mọi người ở nhà bảo là chẳng thấy em đâu
cả”.
Chỉ An đang đà nằm xoài
ra thảm cỏ, “Anh đến nói dối cũng chẳng ra hồn. Trừ chị Chỉ Di ra, bọn họ đâu
thèm đi tìm em. Bọn họ chỉ biết nói mỗi câu, Mạn
này còn đứa nào thạo đường hơn con bé nữa? Chơi mệt rồi nó khắc mò về ngay ấy
mà”. Cô bé lấy một cọng cỏ ngậm vào miệng, dưới ánh mặt
trời vàng vọt buổi hoàng hôn, trên gương mặt cô bé thấp thoáng vạt tối đẹp đẽ
vô chừng.
Kỉ Đình không có cách nào
phản bác lại cô bé, bởi vì cô nói chẳng hề sai, thế nên cậu chỉ đành bảo, “Thực
ra chú dì cũng thương em lắm, sao em cứ thích chọc giận bố mẹ, chẳng lẽ không
nghe lời được một tí hay sao?”.
Chỉ An cười phì một
tiếng, phun nhành cỏ đang ngậm trong miệng ra ngoài, “Thương em á? Mắt họ chẳng
bao giờ nhìn thấy em đâu. Từ lúc em còn bé họ đã chỉ biết nói mỗi một câu: Chỉ
Di thích cái này, thế thì cũng cho con Chỉ An một cái đi, thế nên
những thứ chị Chỉ Di có thì em cũng có, nhưng mà những cái đấy xưa nay có phải
đồ em thích đâu. Dì Uông Phàm của anh ý mà, từ lúc em còn bé tí chưa một lần ôm
em vào lòng, cũng chưa bao gời quát mắng em, trong mắt mẹ em chỉ có mỗi Chỉ Di
thôi. Lúc còn nhỏ, em cứ nghĩ là em chưa đủ ngoan, thế nên cái gì em cũng phải
cố giỏi hơn Chỉ Di, kết quả học tập của em tốt hơn, môn Thể dục cũng giỏi hơn,
em chỉ mong bố mẹ em nói một câu: Chỉ An cừ thật! Thế
nhưng bọn họ chỉ biết nói mỗi câu: Chỉ Di, không
sao đâu con, kết quả chưa cao cũng chẳng sao cả, sức khỏe còn yếu thì chịu khó
nghỉ ngơi, bất kể thế nào con cũng vẫn là cục cưng của bố mẹ. Có
lần em được thưởng bông hoa đỏ, hớn hở đem về khoe với bố mẹ, họ chỉ liếc qua
một cái rồi quẳng sang một bên, Chỉ Di không được bông hoa đỏ, nhưng