ng thời hạn ba phút. Mấy tháng không cùng người trong nhà liên lạc nên tất cả mọi người khi nghe tin này đều hết sức kích động. Nhưng
bởi vì hiện tại điện thoại chưa được lắp phổ biến nên rất nhiều người
đành phải từ bỏ, đem thời gian của mình tặng cho đồng đội nào có thể gọi được điện thoại. Nhưng bởi vì thời gian không thích hợp, có nhà thì
không có ai nhận, có người thì gặp nhưng giọng nói muốn nghe nhất lại
không có ở đấy.
Triệu Phương Nghị là người gọi cuối cùng, tính
toán thời gian thì lúc này người nhà đều đã đi làm hoặc đi học cả rồi,
nhưng vẫn không muốn lãng phí cơ hội lần này, từ miệng của dì giúp việc
hỏi thăm tình trạng gần đây của người trong nhà cũng là tốt rồi. Huống
chi mấy tháng cũng không báo tin gì cho gia đình, mẹ khẳng định chắc là
đang nhớ thương anh. Còn có Điền Mật Nhi sau khi đêm tân hôn anh cứ như
vậy mà đi chắc là đang cảm thấy rất uất ức rồi. Ngày đó cô khóc đau lòng như vậy, nhưng anh sợ mình mềm lòng nên cũng không an ủi cô, anh là một quân nhân vì thế cũng nên sớm tập thói quen cho cô để không cảm thấy
bất ngờ mỗi khi chia ly đột ngột như vậy.
Điện thoại vang lên mấy tiếng, không ngoài dự kiến người nhấc máy chính là dì giúp việc. Dì
Hồng làm việc ở Triệu gia cũng được mấy năm rồi, Triệu Phương Nghị mặc
dù không ở nhà thường xuyên, nhưng với giọng của anh cũng vô cùng quen
thuộc. Vừa nghe là anh gọi, vội vàng hỏi thăm anh có khỏe hay không, rốt cuộc là đang ở chỗ nào, người trong nhà đang rất nhớ đến anh. Còn khen
Điền Mật Nhi vừa hiếu kính với cha mẹ chồng lại vừa học rất giỏi, đối
với người làm cũng vô cùng thân thiện. Sau khi Điền Mật Nhi được gả vào
đây cũng chia sẻ với bà rất nhiều việc, làm cho bà thấy có chút xấu hổ.
Nghe mọi người đều khen ngợi Điền Mật Nhi thì Triệu Phương Nhị còn cảm thấy
vui mừng hơn khi bản thân mình được khen, đành phải nói với bà tình
trạng gần đây của mình, lại nhờ bà để ý chăm sóc mọi người trong nhà. Dì Hồng liền nói với anh: "Đây là của bổn phận tôi mà, có cái gì phiền hà
chứ!" Nói một lúc thấy cũng không còn chuyện gì để nói nữa, vừa định cúp điện thoại thì liền nghe thấy có tiếng mở cửa, dì Hồng nghiêng đầu ra
nhìn thì ra là Điền Mật Nhi. Bây giờ là lúc cô đi học, thế nào lại trở
lại, không kịp hỏi xem cô chuyện gì liền vội vàng gọi cô tới nghe điện
thoại.
"Là Phương Nghị, mau tới nghe đi!"
Điền Mật Nhi
sửng sốt, vội vàng chạy đến cầm ống nghe, giọng nói có chút kích động,
vô cùng khẩn trương chỉ có thể bât ra một tiếng‘ uy ’.
Triệu
Phương Nghị vừa muốn cúp điện thoại liền nghe thấy tiếng dì Hồng gọi
Điền Mật Nhi thì tim của anh thấy căng thẳng theo. Nghe được giọng nói
nhẹ nhàng mềm mại ‘ uy ’ một tiếng liền đem mọi phiền muộn vừa nảy sinh trong lòng quét sạch sẽ.
Hai người một lúc lâu cũng không ai nói câu nào, sau đó Triệu Phương Nghị mới lên tiếng: "Thời gian sắp hết
rồi, nếu không nói gì thì em cúp máy đi!". Sự thật thì không phải như
vậy, vì có rất nhiều đội viên đều không gọi điện thoại nên nhường cho
anh được hơn mười phút. Mới vừa rồi nói mấy câu với dì Hồng, vẫn là còn
dư lại thời gian rất dài.
Điền Mật Nhi vừa nghe anh nói vậy, cũng không ngượng ngùng hay căng thẳng nữa vội đem những điều trong lòng ra
hỏi anh một chút. Mặc dù mới vừa rồi đã cùng dì giúp việc trao đổi qua,
nhưng Triệu Phương Nghị vẫn không thấy phiền, mọi câu hỏi của cô đều
nhất nhất trả lời. Biết anh thật không có đi tiền tuyến, Điền Mật Nhi
mới thật thấy yên tâm, tháo xuống cục đá đè nặng trong lòng nhưng sau đó lại bắt đầu cảm thấy trống trải.
"Tới giờ rồi, về sau có cơ hội
anh lại gọi về, em nhớ học tập tốt, chăm sóc tốt cho ba mẹ, không cho
chạy loạn, có nghe hay không!" Tại một nước xa lạ nhưng giọng nói của
Triệu thiếu tá lại không hề giảm uy nghiêm đi chút nào.
‘ Dạ ’
Điền Mật Nhi nhẹ giọng đáp ứng, hốc mắt có chút ửng hồng, lòng tràn đầy
cảm giác không nỡ. Thấy anh muốn cúp điện thoại liền vội nói: "Anh phải
bảo trọng thân thể, không cần phải lo lắng cho ba mẹ! Còn nữa, em nhớ
anh! ! Chờ anh trở về!"
Ở bên kia điện thoại cũng trầm mặc mất
mấy giây, sau đó nhẹ nhàng đáp ứng một tiếng‘ được ’ tiếp theo liền
nghe thấy điện thoại bị cắt đứt. Điền Mật Nhi ôm tai nghe âm thầm rơi
lệ. Không phải đau lòng, cũng không phải là chua xót, tuy có chút tịch
mịch, nhưng lại thấy hạnh phúc vô cùng.
Không ngờ nhất thời bỏ
quên vở bài tập ở nhà, lại ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Triệu
Phương Nghị. Điền Mật Nhi cảm thấy không có chuyện gì làm cho người ta
vui vẻ hơn chuyện này. Sau đó đi lấy vở bài tập, hôn lên đó hai cái thật kêu rồi cầm nó vui vẻ quay mấy vòng. Buổi tối còn cố ý xin thầy cho
nghỉ, không tham gia giờ tự học buổi tối nữa đi ra ngoài mua thức ăn rồi về nhà chuẩn bị nấu một bữa thật ngon.
Ông Triệu Quốc Đống và bà Phương Di cùng nhau về nhà, vừa mở cửa liền cảm thấy không khí hôm nay
không giống với mấy ngày trước hình như trong nhà khắp nơi đều toát ra
mùi vị vui vẻ và hạnh phúc.
"Có chuyện tốt gì sao? Làm nhiều món
ăn như vậy, còn có cả hoa!" Bà Phương Di xuất thân từ nhà giàu có
