XtGem Forum catalog
Biệt Thự Hoàng Tử

Biệt Thự Hoàng Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325280

Bình chọn: 9.00/10/528 lượt.

ời biết chỉ có Minh Hoàng. Đúng rồi, Minh Hoàng! Hắn mỉm cười

lôi điện thoại ra nhưng không thể liên lạc được bởi vì ở đây thuộc khu

không được phủ sóng.

-Tiểu Hồng! Pass là gì? Em nói đi! Tiểu Hồng!

-Forever Love You… FLY… – Tiểu Hồng nói rồi ngất hẳn, đôi mắt nhắm ghiền lại đau đớn.

Thiên Vũ vội vàng bấm mật mã còng sắt, sau khi đôi chân đã được tự do

thì việc đầu tiên hắn làm là chạy đến phía Tiểu Hồng. Không một chút

chần chừ, hắn cõng cô lên xe rồi đưa đến bệnh viện.

Nó cũng tự gỡ trói chân, sau đó luống cuống chạy theo Thiên Vũ lên xe.

Suýt nữa thì hắn đã cho xe chạy trước khi nó đặt chân lên rồi. Nó vừa lo lắng cho Tiểu Hồng nhưng cũng vừa cảm thấy chạnh lòng, dường như từ nãy đến giờ, Thiên Vũ đã quên mất sự hiện diện của nó mà thay vào sự quan

tâm thường ngày đó là Tiểu Hồng.

Thực ra, ngay lần đầu tiên thì Tiểu Hồng đã không có ý định muốn giết

hay muốn làm gì bọn nó cả. Chỉ là muốn “thử” – một phép thử đơn giản vậy thôi. Cô muốn biết được tình cảm giữa bộ 3 và nó là như thế nào? Liệu

có phải Thiên Vũ đã thực sự quên cô rồi hay không?

Lần này cũng vậy, tuy kì thực ly rượu đó có độc nhưng Tiểu Hồng cũng

không muốn làm hại bất kì một ai. Chỉ là cô cần khẳng định lần nữa việc

nó có yêu Thiên Vũ thật lòng hay không? Cô đã nghĩ rằng nó nếu có tình

cảm gì thì cũng vì tiền chứ không thể nào hi sinh vì hắn được. Nhưng… có lẽ Tiểu Hồng đã nhầm. Vì Thiên Vũ, vì Nhất Bảo, vì Minh Hoàng nó có

thể.

Không hiểu từ bao giờ tình cảm giữa họ đã gắn kết như thế đấy. Chỉ có

một điều Tiểu Hồng đã không hiểu rõ. Ngay hiện tại lúc này đây, giữa 4

người họ: nó và bộ ba hay đúng ra là tình cảm nó dành cho Thiên Vũ chỉ

giống như là những người anh em, nó chưa nghĩ xa hơn thế.

………………………………..

Thiên Vũ cố gắng lái xe thật nhanh, bây giờ hắn chỉ nghĩ đến sự sống

còn của Tiểu Hồng mà thôi. Từng mảng kí ức cứ thế ùa về trong hắn. Hắn

cảm thấy đau lòng lắm.

Hắn ăn năn, hắn hối hận. Nếu không vì hắn thì liệu Tiểu Hồng có làm vậy không? Hắn tự dày vò bản thân như vậy. Nhưng… ích gì chứ?

Trong khi đó nó thì gọi điện cho bệnh viện nhanh chóng thực hiện khâu chuẩn bị để cấp cứu cho Tiểu Hồng kịp thời.

Trước đây nó đã từng hận Black Rose bao nhiêu thì bây giờ nỗi hận thù

đó dường như không còn nữa. Có lẽ, nó đã cảm kích trước cô ấy dù thực sự nó chỉ ậm ờ hiểu tại sao Tiểu Hồng lại không để cho nó uống ly rượu đó

mà người uống lại chính là cô.

Nó ngước lên phía gương xe, thấy gương mặt Thiên Vũ có vẻ đang lo lắng

lắm. Nó mở giọng nhẹ nhàng an ủi với hi vọng có thể xoa dịu được phần

nào cho hắn:

-Thiên Vũ à, anh đừng…

Chưa để nó nói hết câu, hắn đã cau có đáp lại:

-Cô yên lặng giùm tôi đi!

Nó khẽ gật đầu, mặt buồn thiu thỉu. Có lẽ bây giờ hắn đang trong tình

trạng rối ren, đòi hỏi sự tập trung cao. Mà nó lại làm phiền như thế thì quả thật là không nên tí nào.

A! Tới bệnh viện rồi, thật may quá! Hi vọng bây giờ vẫn chưa là quá muộn.

Nó và Thiên Vũ cùng đỡ Tiểu Hồng vào trong khu vực cấp cứu. Nó chắp tay lên thầm cầu nguyện: “ Tiểu Hồng à, hi vọng cô sẽ bình an!”

_________________________________

-Ai là người nhà của bệnh nhân Hắc Tiểu Hồng? – Ông bác sĩ vừa bước ra từ phòng cấp cứu liền hỏi.

-Tôi! – Thiên Vũ nói, liền bước tới thật nhanh phía ông ta với vẻ sốt sắng: - Tiểu Hồng thế nào rồi hả bác sĩ?

-Hiện tại thì không ảnh hưởng tới tính mạng nhờ được cứu chữa kịp thời. Chỉ có điều… - Nói đến đây, giọng ông ta bỗng dưng trầm xuống – Chất

độc đã làm cho đôi chân của cô gái bị tê liệt. Có thể sẽ mất khả năng đi lại.

-Nghĩa là…cả đời này Tiểu Hồng sẽ phải ngồi xe lăn sao?

Ông ta không đáp, chỉ gật đầu – một cái gật đầu đầy tàn nhẫn. Thiên Vũ

thở mạnh một hơi, bàn tay hắn siết chặt đấm mạnh vào tường. Những lúc

cần kìm nén cảm xúc như thế này, hắn thường làm như vậy. Chỉ tiếc rằng

bây giờ hắn không thể gào, không thể hét lên mà thôi.

- Bây giờ mời cậu đi làm thủ tục nhập viện! Sau đó thì có thể quay lại

để thăm bệnh nhân được rồi. Có lẽ Hắc Tiểu Hồng sẽ tỉnh lại sau vài

tiếng đồng hồ nữa. – Ông bác sĩ nói rồi bước vào văn phòng làm việc.

Thiên Vũ liền đi đến quầy lễ tân, nó cũng lon ton chạy theo nhưng hắn

không cho, chỉ lạnh lùng bảo nó ở lại trông chừng Tiểu Hồng. Ừ, thế cũng phải. Nghĩ vậy nên nó lại quay ngược tới phòng bệnh của Tiểu Hồng.

……………………

Tiểu Hồng mê man bất tỉnh, đôi mắt vẫn nhắm ghiền không mở. Nó chợt cảm thấy lòng nặng trĩu không rõ lí do.

“Cạch!” Thiên Vũ mở cửa bước vào rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh Tiểu Hồng. Hắn nắm nhẹ lấy bàn tay cô, ánh mắt buồn rười rượi.

Chợt, nó nhíu mày hỏi:

-Thiên Vũ à! Anh có muốn uống một tách café không?

Thiên Vũ lắc đầu, nhìn nó bằng ánh mắt vô hồn:

-Không ! Bây giờ cô có thể về Biệt thự được rồi!

Nó vẫn nằng nặc đáp:

-Tôi ở lại với anh.

-Cô ở lại cũng chẳng ích thêm gì. Vì thế hãy về nghỉ ngơi đi! – Thiên

Vũ nói như ra lệnh. Mỗi lần như thế thì nó cũng chẳng dám trái ý, nhất

là lúc này.

-Ơ…uhm…Thế thì tôi về vậy! – Nói rồi nó lủi thủi bước về sau đó sực nhớ ra một điều nên liền quay người lại hỏi:

-Thiên Vũ, tôi muố