XtGem Forum catalog
Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210265

Bình chọn: 8.5.00/10/1026 lượt.

ư là có hành vi dị thường, thì sẽ bị gọi là mất đi lý trí.

Thế nên, có người lại muốn lúc cô mất đi lý trí mà đến đây ngăn cản hành động thiếu suy nghĩ của cô.

Kỳ thật có nhiều lúc buồn chán cô đều suy nghĩ, lúc đi lên cầu thang gặp ông nội thì Cố Thừa Đông sẽ nghĩ cái gì. Hôm nay cô có thể tự mình cảm nhận tiếng tim đập dồn dập, kỳ thực trong đầu cái gì cũng không muốn nghĩ.

“Ông nội.” Cô thong thả đến thư phòng của ông nội.

Cô vẫn rất hoài nghi, đặt nhiều sách ở giá sách như vậy, lẽ nào đều đã đọc qua một lần rồi?

Ông nội buông quyển sách trên tay, gỡ mắt kính xuống, nhìn cô cười hiền lành, “Nghe nói cháu không hài lòng với thiết kế của vườn hoa?”

“Nào có, mỗi ngày đều nhìn, cảm thấy chán mà thôi. Con người đều thích cảm giác mới mẻ mà.”

“Đó các cháu là thanh niên, giống như ta rồi thì sẽ thích những cái cũ.” Ông nội đứng lên, đi đến bên cửa sổ, quay đưa lưng về phía cô, “Ông biết, chuyện này đích thực là Thừa Đông làm việc quá đáng, nó đối xử với cháu như vậy không được.”

“Ông nội nói nghiêm trọng quá rồi, chúng ta đều là người một nhà, không cần nói những lời này. . .”

“Cẩm Ngưng, cho dù cháu nghĩ như thế nào, ông nội vẫn phải nói. Nếu như Thừa Đông thật sự muốn làm việc này, tuyệt đối sẽ không có kẻ nào có thể phát hiện ra.” Ông xoay người, trong giọng nói có thở dài, “Cũng không phải là ông thiên vị nó, mà là nhiều năm nay, ở phương diện này, ông thật sự không nhìn thấu nó, những người đó. . .” Ông lắc đầu.

“Ông nội nói cháu đều hiểu, thật ra cháu không nghĩ nhiều như vậy. Chẳng qua cảm thấy vườn hoa cần thay đổi một chút, nếu như ông nội không thích, coi như cháu cũng chưa nói gì. Mọi người đều là những người làm việc lớn, cho nên hay nghĩ xa xôi. . . thực ra cháu không có ý gì cả.”

Ông nội vẫn nhìn cô, cô cũng đứng bất động, nghênh đón ánh mắt của ông.

Bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa, “Lão gia, đã đến giờ uống thuốc.”

Ông nội vẫy tay, bảo cô ra ngoài.

Dương Cẩm Ngưng lúc này mới chậm chạp đi ra.

Cô đem tất cả quần áo trong tủ ra để ở trên giường, kể cả những bộ đồ chưa bị tháo mác cũng xếp gọn gàng lại cùng với những cái cũ. Sau đó, cô xếp gọn nội y vào một cái giương nhỏ, tất cả được sắp xếp ngăn nắp gọn gàng trong tủ quần áo. Sau khi làm xong, cô lại thu dọn lại căn phòng lại một lần. Có điều, đồ đạc của Cố Thừa Đông, cô một chút cũng không động vào.

Những lúc trong lòng bực dọc, thì cô sẽ nhiều lần làm những việc như vậy.

Nếu như mà vẫn còn thấy phiền, vậy thì lại lôi quần áo ra xếp lại lần nữa.

Lúc cô mười tám tuổi, cô từng mong muốn đến khi mình ba mươi tuổi có thể ngồi xem lại cuộc sống của chính mình như xem một cuốn sách. Ngẫm nghĩ lại những chuyện đã trải qua, rồi tự tỉnh táo bản thân, tự mình phải cố gắng sống tốt.

Nhưng giờ cô đã hai lăm tuổi, vẫn cứ là một kẻ vô tích sự, hơn nữa, đời người cứ tuần hoàn, chẳng bao giờ người ta nhìn lại quá khứ để khiến bản thân thỏa mãn với cuộc sống cả.

Mãi đến giờ cơm, cô mới chậm rãi xuống dưới nhà ăn.

Cố Thừa Đông đã trở về, đang ở trong phòng đọc sách nói chuyện với ông nội. Lúc ăn cơm, ông nội mặt mày nghiêm trọng, dặn dò Cố Thừa Đông vài câu, Cố Hoài Đông và Cố Kế Đông đều không mở miệng.

Dương Cẩm Ngưng không biết bọn họ đang suy nghĩ cái gì, đương nhiên chính cô cũng không tò mò.

Lúc trở lại phòng, cô vẫn không có việc gì để làm, gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, cả một ngày gọi một vài cuộc điện thoại. Trong lúc chán chường, cô rốt cuộc tìm được một bộ phim truyền hình đáng xem nhưng cô diễn viên kia chỉ biết trừng to mắt giả vờ đáng yêu, thật khiến cho người ta cảm thấy như cóc đi guốc, khỉ đeo hoa. Cuối cùng cô quyết định không xem nữa. Thế nên, tối hôm nay quả thật là vô cùng buồn chán, cô thậm chí còn cáu kỉnh hơn bình thường, lại càng căm hận nữ diễn viên kia. Biết được cô ta còn muốn đóng phim bi kịch, Dương Cẩm Ngưng lại càng hoài nghi, không biết tên đạo diễn kia có mắt hay không.

Cô dừng ở kênh thiếu nhi rồi dứt khoát ném cái điều khiển từ xa đi.

Cố Thừa Đông bộ dạng có vẻ rất mệt mỏi, cô cũng không quan tâm. Nhưng trong phòng chỉ có hai người bọn họ, cô cũng không thể giả vờ không nhìn thấy anh, đưa ánh mắt lạnh nhạt hỏi: “Sự việc kia giải quyết như thế nào rồi?”

Cố Thừa Đông không có trả lời cô, có vẻ như là cô lại tự mình đa tình rồi.

Cũng đúng, người khác có thái độ như thế, cô vẫn còn chủ động như vậy làm cái gì?

Bỗng nhiên nhớ tới, bản thân mình cũng không phải là không có việc gì làm, cô đi tìm quần áo chuẩn bị đi tắm. Dù cho hôm nay cô tắm rửa đến ba lần, thì cũng sẽ không có ai thèm hỏi đến.

Lúc lấy quần áo xong, thấy vẻ mặt anh vẫn bình thường, cô càng khó chịu, “Ông nội nói vậy là có ý gì?” Muốn ép anh nhìn ra chỗ mình, “Tìm được kẻ đứng sau rồi sao?”

“Ừ.” Anh nằm ở trên giường, rốt cục cũng không còn là bức tượng nữa, “Lương thị, đối thủ cạnh tranh của Cố thị. Ông nội mong muốn cho đối phương một bài học, để cho bọn họ biết, triêu chọc Cố thị thì sẽ có hậu quả thế nào.”

Dương Cẩm Ngưng cười một tiếng khinh thường, đổi chiếc áo ngủ trong tay thành một bộ khác, nhưng cô vẫn chưa vừa ý: “Vậy