XtGem Forum catalog
Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328043

Bình chọn: 8.5.00/10/804 lượt.

tặng người này nhất định không được thua kém quà cho người kia.

Dương Cẩm Ngưng một mình tới Cố gia, mặc kệ người ta thích hay không thích, cô vẫn tươi cười vui vẻ tặng quà cho từng người.

Cố Kế Đông nhận được một chiếc cà-vạt, nhìn một lúc lâu mới nói: “Tam tẩu cảm thấy em dễ bị bắt nạt nhất sao!” Thứ này trong nước có thể tùy tiện mua ở bất cứ cửa hàng nào!

Dương Cẩm Ngưng tâm trạng rất tốt, cho nên cố tình đùa giỡn cậu em này một chút: “Như vậy cho thấy rõ rằng quan hệ của chúng ta tốt nhất.”

“Ai bảo chị như thế?”

“Quà cho người khác đều phải chọn lựa kỹ càng, nếu không bọn họ nhất định sẽ tức giận. Quà tặng cậu thì không cần mất công như thế, bởi vì coi cậu là bạn tốt, biết cậu không tính toán, người bình thường đâu có cái đãi ngộ đó chứ.”

“Người gặp chuyện hỷ tâm tình sảng khoái. Quả thực không sai, tâm trạng chị dâu tốt như thế, em cũng tình nguyện công hiến chút thời gian cho chị.” Cố Kế Đông cười, làm bộ cúi đầu: “Cảm tạ.”

Dương Cẩm Ngưng nhìn tên tiểu tử này, cảm thấy càng ngày càng quý mến cậu ta, cảm giác chán ghét trước đây giảm đi đáng kể: “À, cậu có bạn gái chưa?”

Đi một đoạn rồi Cố Kế Đông cũng không quay đầu lại: “Tam tẩu à, chị không thích hợp làm bà mối đâu, đừng nghĩ tới chuyện đi làm cái công việc này, tiền lương chẳng đáng bao nhiêu, lại còn có thể gặp chuyện không hay.”

Dương Cẩm Ngưng quay về phía Cố Kế Đông đá vào không khí một cú, người khác đều biết cô muốn làm gì, không biết có phải là cô quá ngốc hay không.

Lúc Dương Cẩm Ngưng tặng quà cho vợ chồng anh chị cả, quả nhiên là ăn đủ mùi vị. Lâm Kỷ Tiểu từng câu từng chữ đều quả nhiên không tầm thường chút nào. Vừa xuất ngoại vừa đi du lịch, cách thức này của Cố Hoài Đông rõ ràng là cho thấy anh vừa vất vả lại không giống như đang lấy lòng ông nội.

Dương Cẩm Ngưng làm như không nghe thấy, đặt mấy túi quà xuống liền đi ngay, nhưng vẫn không quên tốt bụng nhắc nhở Lâm Kỷ Tiểu giữ tâm trạng thanh thản là rất quan trọng, chí ít có thể giúp chậm quá trình lão hóa!

Công cuộc tặng quà xong xuôi, Dương Cẩm Ngưng mới đi tới gặp Cố lão gia, mang theo một món đồ cổ. Cố lão gia không ham thích cái gì ngoại trừ mấy món đồ cổ hay thương thức những thứ mang hơi hướm cổ điển như xem kinh kịch, nghe dân ca…

Cố lão gia giờ đã khỏe hơn rất nhiều, không cần ngồi xe lăn nữa mà có thể tự chống gậy đi.

Ông nhìn thấy Dương Cẩm Ngưng lập tức vẫy tay: “Về rồi đấy à?” Vẻ mặt ông tràn ngập ý cười, dường như nhìn thấu cô.

“Vâng ạ.” Dương Cẩm Ngưng chạy tới định dìu Cố lão gia nhưng bị ông xua tay nên lại thôi: “Ông nội càng ngày càng khỏe ra.”

“Sống được năm nào hay năm ấy! Năm kia lúc ở bệnh viện, bác sĩ đều nói ta không trụ được nổi nửa năm. Cháu xem, ông sống đã bao nhiêu năm như vậy cũng coi như không có gì tiếc nuối.” Cố lão gia nhìn chằm chằm bụng Dương Cẩm Ngưng: “Nếu như không nói đến chuyện cháu vẫn chẳng có tin vui gì cho ông…”

“Ông nội thật là biết nói đùa.” Cô nghiêm mặt, nhìn vô cùng đáng yêu.

Cố lão gia rất thoải mái, trong nhà chỉ có một cô cháu gái nhưng tính tình lại như con trai. Cô cháu dâu này do chính ông lựa chọn cho nên vô cùng yêu quý: “Đâu phải pha trò, nguyện vọng hiện giờ của ông chính là trước khi nhắm mắt được nghe một tiếng gọi “cụ”. Cháu nhất định phải giúp ông hoàn thành tâm nguyện này.”

“Sao ông không giục anh cả ấy…” Dương Cẩm Ngưng làm mặt quỷ, “Ông nội thân thể khỏe mạnh như thế, đừng nói là được nghe gọi “cụ” mà còn có cả chắt gọi là “kỵ” nữa ấy chứ ạ!”

“Vậy thì cháu phải nhanh tay lên chứ, đừng để ông chờ lâu quá!”

“Ông nội.” Cô nhẹ nhàng làm nũng.

Nếu có một đứa con, cô kiếp này cũng coi như viên mãn rồi phải không?

Nghĩ như vậy, lòng cô thoải mái hơn rất nhiều: “Ông nội đi dạo một mình nhé, con đi tìm chị hai.”

Dương Cẩm Ngưng thấy Cố Y Hạm ngồi dưới giàn nho, đang đọc một cuốn sách. Cố Y Hạm mặc bộ quần áo học sinh, tạo nên một thứ ảo giác về tuổi thanh xuân, thảo nào mà những người già thường thích con gái mặc thứ đồng phục này.

Dương Cẩm Ngưng bước đi rón rén, định dọa cho Cố Y Hạm giật mình, kết quả là còn cách đúng một bước thì Cố Y Hạm lập tức quay đầu lại: “Không phải chị ghét bỏ em, nhưng cái trò cũ rích này, sao em chơi hoài không chán vậy???”

“Như thế con không phải là ghét bỏ.” Dương Cẩm Ngưng bĩu môi, thật không vui tý nào.

Giàn nho trên đầu lá xanh mướt, ánh mặt trời chiếu qua từng tầng, từng lớp lá, vài nhánh chồi non mới nhú, đúng là xuân ý dạt dào.

Cố Y Hạm gập quyển sách: “Đang ở đây chờ em đấy.” Cô biết Dương Cẩm Ngưng trở về nhất định sẽ tới tìm mình.

“Chị liệu sự như thần!” Dương Cẩm Ngưng giật lấy quyển sách trên tay Cố Y Hạm, nhìn qua là sách Khổng Tử. Đọc được một câu: “Lấy ơn báo oán”, Dương Cẩm Ngưng nhịn không được lộ ra một vẻ mặt châm chọc: “Thánh nhân quả thực không phải người bình thường.”

“Em… đúng là…”

Cố Y Hạm còn chưa nói xong đã bị Dương Cẩm Ngưng búng trán: “Em làm sao, ngốc lắm à?”

Bỏ đi, Cố Y Hạm thở dài: “Coi như chị chưa nói cái gì.”

Sau đó, Dương Cẩm Ngưng kể lại chuyến đi cho Cố Y Hạm nghe, mỗi khi kể tới chuyện gì thú vị cô lại bật cười.

“Bạn học D