trọng sao?”
Nếu như cô không thể mang thai… Suy nghĩ này khiến sắc mặt cô trắng bệch, tự mình dọa mình, quả thực rất đáng sợ.
“Cũng không phải, thể chất của cô không thích hợp để mang thai, nhưng cũng không có vấn đề gì lớn, nếu mang thai phải cực kỳ cẩn thận.”
“Vậy là có ý gì?”
“Vấn đề này phụ thuộc vào thể chất. Cô cũng không cần quá lo lắng.”
“Tôi rất khó mang thai ư?”
“Cũng không quá khó, chỉ là sau khi có thai thì rất khó sinh. Cô đã từng sinh con chưa?”
Cô lắc đầu.
“Vậy thì cô không cần lo lắng quá, mang thai lần đầu tương đối dễ sinh, lần thứ hai trở đi mới khó khắn một chút.” (Bác sĩ kiểu quái gì toàn nói nước đôi thế này hả???)
“Chỉ là rất khó sinh, nhưng không khó mang thai?”
“Có thể nói như vậy.”
“Vậy mà… vẫn chưa có… À, liệu dùng thuốc tránh thai có ảnh hưởng gì không?”
“Nếu như dùng loại thuốc đó trong thời gian dài thì đương nhiên sẽ có hại nhất định tới cơ thể. Nhưng qua một thời gian thì sẽ ổn thôi. Mang thai được còn do rất nhiều yếu tố, cô không nên quá nóng ruột, nên giữ tâm trạng thoải mái.”
Dương Cẩm Ngưng kết luận lần này đến bệnh viện là đi dạo chơi, dù sao kết quả cũng còn không đến nỗi tồi tệ như cô tưởng.
Dương Cẩm Ngưng vừa đi trên hành lang bệnh viện, vừa kiểm điểm lại bản thân xem liệu có phải là mình đã quá quan trọng hóa vấn đềnày không. Dù sao cô cũng chưa già, mới có hai tư tuổi, chuyện này tuyệt đối không gấp, người không biết không chừng còn tưởng cô muốn mượn chuyện con cái để bức hôn người khác!
Nghĩ như vậy nên tâm tình cô đã tốt hơn nhiều.
Có lẽ là muốn đối xử tốt với bản thân, cũng có thể là muốn để tâm tình bình thản.
“Dương Cẩm Ngưng?”
Cô xoay người.
“Đúng là cậu.” Mạnh Y đi tới bên cạnh Dương Cẩm Ngưng, khóe miệng nhếch lên mỉm cười.
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy sự bình thản vừa tìm kiếm được vừa nãy đã bắt đầu lại sôi trào rồi, ngay cả ánh mắt cũng lộ rõ ý chí chiến đấu mà phóng về phía người bạn học cấp ba đang đi về hướng này.
Mạnh Y đánh giá Dương Cẩm Ngưng, ánh mắt soi mói, vẻ mặt làm như cái gì cũng chỉ lần liếc một cái là nhìn ra tất cả, không cần nỗ lực như người khác. Cũng chịu thôi, ai bảo đàn ông thích cái bộ dạng này chứ.
“Có?” Mạnh Y liếc nhìn xuống bụng cô.
“Không liên quan tới cậu.” Không cần phải lãng phí thời gian.
Mạnh Y khoanh tay trước ngực: “Được gả vào nhà giàu có, ngay cả tính tình cũng khác.”
“Cậu nói sai rồi, tôi hẳn là từ một nhà giàu có đến một nhà giàu có khác. Đừng nói tôi giống cô bé lọ lem, tôi tuyệt đối không có mơ mộng hão huyền đó.”
“Hoá ra cậu vẫn cứ là Dương Cẩm Ngưng luôn tự cho mình là đúng kia.”
“Không có cách nào, tôi trước sau vẫn luôn thành thực.” .
Mạnh Y nhìn Dương Cẩm Ngưng với ánh mắt coi thường, không thèm che giấu. Người con trai cô từng yêu tới tận xương tủy cuối cùng cũng chịu chấp nhận cô, nhưng đó là vì anh ta bị Dương Cẩm Ngưng từ chối. Lúc ấy hai người còn đang là bạn tốt, Mạnh Y trước giờ chuyện gì cũng kể cho Dương Cẩm Ngưng. Sau chuyện lần này, cô cảm thấy đã nhìn rõ bản chất con người Dương Cẩm Ngưng. Mạnh Y cho rằng, trong lúc mình đang cố gắng có được tình cảm của người con trai kia, thì có lẽ Dương Cẩm Ngưng đang ở một bên trộm cười mình ngu ngốc, theo đuổi người con trai mà cô ấy không cần.
Dương Cẩm Ngưng căn bản cũng không muốn giải thích, dù sao thì tình bản của con gái cùng bạc bẽo. Cô xưa nay đều không để ý tới người con trai kia. Thật lòng mà nói, người theo đuổi cô nhiều vô kể, cô vốn dĩ không nhớ nổi người mà Mạnh Y đem lòng yêu là ai. Nhưng vì chuyện đó mà tình bạn giữa cô và Mạnh Y đã chấm dứt, bởi vì cậu bạn trai kia chấp nhận hẹn hò với Mạnh Y chỉ là vì muốn thường xuyên được gặp Dương Cẩm Ngưng mà thôi.
Tình bạn giữa con gái với nhau, nếu như có thể chịu đựng được sự thử thách khi xuất hiện sự có mặt của một người con trai, thì sẽ chân thành không gì phá nổi.
Thấy Dương Cẩm Ngưng sắp bỏ đi, Mạnh Y lập tức ngăn cản: “Dương Cẩm Ngưng, cái tính cách này của cậu bảo sao tới giờ cũng không có bạn bè. Ngay cả Suzie thân thiện như vậy cũng giữ khoảng cách với cậu, đủ thấy cậu bị người ta ghét bỏ như thế nào.”
“Nếu như bạn bè đều giống như cậu, tôi hy vọng cả đời không có bạn bè. Hơn nữa, tôi chân thành mà nói cho cậu biết, là tôi không muốn kết bạn với Suzie, không phải là cô ấy không thích tôi. Lần sau trước khi nói gì mong cậu phải điều tra kỹ càng tránh gây hậu quả xấu.”
“Mấy lời này mà cậu cũng nói được, không sợ Suzie trên trời linh thiêng mà bám theo cậu à?”
“Cậu nói cái gì?” Dương Cẩm Ngưng vừa bỏ đi liền khựng chân lại.
Mạnh Y kinh ngạc nhìn Dương Cẩm Ngưng: “Cậu không biết sao… Suzie đã qua đời rồi.”
Dương Cẩm Ngưng sững sờ ở tại chỗ.
Mạnh y nhìn thần sắc của cô: “Hoá ra cậu thật sự không biết.”
Dương Cẩm Ngưng đứng im tại chỗ. Bệnh nhân người vào người ra rất nhiều, gia quyến cũng rất nhiều, cô hoàn toàn không nhìn tới.
Người bạn đầu tiên trong đời cô, cũng là người đầu tiên cô tưởng mình sẽ hận mà lại không thể hận, không ngờ rằng cô ấy đã không còn trên đời này nữa…
“Vì sao lúc nào cũng thấy cậu một mình thế?”
“Vì sao cậu thích ngắm lá rụng?”