Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211030

Bình chọn: 8.5.00/10/1103 lượt.

Cố Thừa Đông của quá khứ, em thích Cố Thừa Đông hiện tại.”

(đã nói rồi mà, “thiên sứ” chỉ mang lại gánh nặng cho con người =.=)

Từng có một người, thắp sáng thế giới của anh, khiến anh sống tốt, khiến anh quên quá khứ. Thế nhưng, người ở bên cạnh anh hiện giờ, lại không phải cô ấy.

Dương cẩm Ngưng dường nhưng không nhận ra sự thay đổi tâm trạng của anh, “Nhắc lại chuyện ngày đầu tiên chúng ta tới đây nhé. Lúc đó em lấy súng của anh, tháo hộp đạn ra, đạn trong súng của anh và viên đạn trong ngực anh, chính là cùng một loại.”

(sặc. Quá là vượt xa sức tưởng tượng của mình =.=)

Ngay từ lúc bắt đầu, cô đã biết, mọi thứ là anh tự biên tự diễn, cô vẫn ngu ngốc lao vào.

Cô không biết kế hoạch của anh đã được sắp đặt sẵn từ bao lâu, cũng không biết bản thân mình là nhân vật nào trong đó, giờ phút này, nhìn vẻ mặt anh, ngoài ngạc nhiên vẫn là ngạc nhiên. Cô muốn biết.

“Em diễn ngày càng giỏi”. Ẩn trong giọng nói là một tia thất vọng, anh còn cho rằng, ít nhất những biểu hiện của cô mấy ngày nay là thật lòng… (huhu thật lòng mà T__T)

Anh chưa bao giờ bị lừa gạt như thế, cô cho anh cảm giác này những hai lần. Một lần gài bẫy anh, lần này lại lừa gạt anh. Lần trước anh không nghĩ cô là người như thế, thế nên có nhiều ngạc nhiên và tức giận, mà lần này, anh không thể giận nữa, chỉ là thất vọng nhiều hơn.

“Ừm, em cũng cho là thế”. Cô diễn đến nỗi cô tưởng mọi thứ đều là thật, bọn họ là một đôi đã xa chốn thành thị, “Vâỵ anh có đoán ra vì sao em lại cùng anh diễn không?”

Cô vẫn cứ cười, hoàn toàn không phù hợp với chủ đề đang nói. Nhìn đơn thuần, không có một toan tính.

Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, vươn tay bắt lấy cằm cô, gương mặt đến tột cùng đã lừa bao nhiêu người, bao nhiêu người đã trầm mê vì nó. “Em thật sự chỉ đang diễn trò?”

Anh nhìn vào mắt cô, không bỏ qua bất kì dấu hiệu nào.

Cô bỗng nở nụ với anh, một tay lặng lẽ đưa ra sau lưng anh, cầm một khẩu súng chĩa vào đầu anh, “Anh có nghĩ tới không, thật ra em là người của Cố Hoài Đông.”



Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm Dương Cẩm Ngưng, không hề tỏ ra sợ hãi, có lẽ chỉ có một phần thất vọng dưới đáy lòng mình mà thôi. Anh vẫn không nghĩ ra cô và Cố Hoài Đông làm sao lại có thể có liên quan được, chỉ im lặng nhìn cô, không nói lời nào.

Dương Cẩm Ngưng cũng nhìn Cố Thừa Đông, ánh mắt vô cùng sáng, nụ cười trên khóe môi vẫn chưa thay đổi.

Một giây, hai giây, ba giây… Cô thầm đếm trong đầu, mãi cho tới giau thứ sáu mươi, tròn một phút đồng hồ, cô mới ghé vào tai anh: “Em muốn anh vĩnh viễn nhớ kỹ tâm trạng của mình trong một phút đồng hồ này, là em mang cho anh, là Dương Cẩm Ngưng độc nhất vô nhị trên thế giới này mang cho anh.”

Cô buông khẩu súng, vòng hai tay ôm lấy cổ Cố Thừa Đông, chủ động hôn anh.

Cô muốn làm người độc nhất vô nhị trong cuộc đời anh. Cho dù quá khứ của anh đã có người con gái nào đi qua, nhưng một khi bên cạnh anh đã có Dương Cẩm Ngưng cô, thì những người phụ nữ khác chỉ là vai phụ.

Người nhạy bén như Cố Thừa Đông, đương nhiên biết vừa rồi chỉ là cô giả bộ, nói cách khác, chính là muốn đùa với anh một chút. Cô muốn dùng phương thức này để nói cho anh biết, cô chính là người phụ nữ thích hợp với anh, cô có thể nhìn thấu động cơ của anh, giống như anh có thể nhìn rõ động cơ của cô vậy. Cũng chỉ có cô mới có thể cho anh trải qua cái cảm giác mà anh chưa bao giờ trải qua này.

Cô gái vừa khờ khạo vừa cố chấp này dùng phương thức của riêng mình để công khai chứng tỏ mình là người phụ nữ có một không hai trên thế giới, là người phụ nữ ở bên cạnh anh cả đời.

Cố Thừa Đông cũng ôm lấy cô, biến bị động thành chủ động. Hai đôi môi vẫn không rời. Trước khi gặp cô, anh đúng là chưa từng trải qua cảm giác như vậy. Cô rõ ràng không phải kiểu phụ nữ mà anh thích. Anh thích người phụ nữ dịu dàng, hiểu chuyện, có thể ở bên cạnh anh lúc anh có tâm trạng, không cần quá thông minh, chì cần lúc anh mệt mỏi cô ấy có thể nhẹ nhàng xoa bờ vai của anh. Dương Cẩm Ngưng không phải kiểu phụ nữ ấy, thế nhưng giờ khắc này cô lại có thể khiến anh bị kích động muốn ôm cô vào lòng. Cô khiến toàn bộ máu trong cơ thể anh sôi trào, không phải chỉ từng dòng từng dòng ẩm ướt chảy qua, mà là từng cơn xúc động, khiến cho người ta lâm vào bể trầm mê.

Cố Thừa Đông giơ tay lên kéo áo của Dương Cẩm Ngưng, nhưng bị cô gạt ra. Cô tự mình cởi nút buộc trên áo, rồi lại tự mình kéo áo của anh. Động tác gấp gáp của cô hoàn toàn khiến anh cuồng nhiệt, anh đẩy cô nằm trên bãi cỏ. Mây đen bị gió xua đi, yếu ớt tản dần sang hai bên, để lộ ra một mảnh trăng mờ chẳng biết thẹn mà chiếu xuống, vụn vặt từng mảnh từng mảnh ánh vàng rơi trên mặt Dương Cẩm Ngưng.

Cố Thừa Đông dùng tay lướt qua môi cô, rồi mới cúi đầu xuống khẽ cắn một miếng, độ mạnh vừa đủ. Cô ôm lấy cổ anh, cũng đưa đầu lưỡi vào triền miên cùng anh.

Tiếng dế, tiếng ve hòa trộn, cùng với những âm thanh rên rỉ phóng đãng vang lên giữa đêm tối.

Làm chuyện ấy giữa nơi hoang vu thế này bị coi là chuyện không hay, nhưng còn phải xem là ai đã?

Đang triền miên, cô tựa vào khuỷu tay anh, giọng


XtGem Forum catalog