tôi có việc
gấp!
Hắn nói một câu ngắn
gọn rồi cúp máy.
Một lúc sau, Luck - tên thuộc hạ thân tín
của hắn bước vào. Luck nhìn sơ qua em đang đứng co ro ở một góc rồi đi đến chỗ
Zin, cúi đầu:
- Thiếu gia! Cậu gọi
tôi.
Zin gật đầu rồi chỉ tay
vào em, giao việc:
- Ngươi dẫn nó xuống
gian nhà bếp, bảo Emi đưa đồ cho nó thay và sắp xếp chỗ ngủ cho nó. Từ nay nó
sẽ ở lại đó.
- Vâng! Thưa thiếu gia.
Luck cúi chào hắn lần
nữa rồi quay sang em, ra lệnh cho em đi theo mình.
Em sợ hắn đến nỗi mà
khi Luck vừa ra lệnh em đã lập tức đi ngay, không dám nhìn hắn lấy một cái.
Điều đó khiến hắn cảm thấy thích thú, hắn chỉ mới bắt em đứng ngoài mưa có một
chút thôi mà em đã sợ hắn đến vậy rồi. Chắc từ ngày mai trở đi, em không dám
tới gần hắn luôn quá.
“Mày cứ nghỉ ngơi cho
lại sức đi, ngày mai tao có một trò chơi đặc biệt muốn dành riêng cho mày.” Con đường từ nhà Zin
đến gian nhà bếp dài hun hút. Em phải đi qua hết dãy nhà này đến dãy nhà khác,
hành lang này đến hành lang khác mới đến được nơi cần đến. Giờ này mọi người ai
cũng đã ngủ hết rồi, cửa nẻo cũng đã được đóng kín nhưng Luck không ngần ngại
mà đưa tay gõ cửa.
Cộc… cộc… cộc
Tiếng gõ cửa phá tan
bầu không khí im lặng bên trong, những tiếng xì xầm khó chịu vì bị phá giấc
giữa chừng vang lên. Một cô gái trẻ có tên là Emi mở cửa bước ra, tóc tai không
được gọn gàng cho lắm, với giọng ngái ngủ lẫn bực bội, cô hỏi:
- Có chuyện gì?
Luck kéo em lên trước
mặt Emi, rồi thuật lại lời của Zin:
- Thiếu gia nói cô đi
lấy đồ cho nó thay và sắp xếp chỗ ngủ cho nó. Từ nay nó sẽ ở chung với các cô.
Nói xong Luck bước đi
không cho Emi có cơ hội hỏi hay nói thêm lời nào. Emi nhìn theo mà tức muốn hộc
máu. Khi không đang ngủ ngon thì đem cái con ranh này tới, nói vài câu rồi bỏ
đi. Đúng là tên kiệm lời khó ưa!
Emi nhìn em, cô bắt đầu
giở chiêu “giận cá chém thớt” ra. Cô lôi cổ em vào trong phòng rồi đóng cửa
lại.
Chát!
Một cái tát đau điếng
giáng xuống gương mặt bầu bĩnh của em, làm cho em không đứng vững được nên té
xuống đất. Tất cả mọi người trong phòng chứng kiến cảnh đó thì không còn tâm
trạng đâu mà ngủ nữa. Từ trên giường, họ cố chồm người lên để coi. Chà chà, lâu
rồi mới có cảnh hay để xem.
- Con nhỏ đó tới số
rồi, làm chị hai giận thì chỉ có nước chết. - Một người đang nằm trên giường
quay sang nói với người bên cạnh. Trong phòng này không ai là không biết Emi là
một người chanh chua, đanh đá như thế nào. Nay em đã làm cho cô giận thì dù là
chuyện nhỏ đến đâu đi nữa thì trong phòng này sẽ không có ngày cho em yên thân.
- Ừ! Đúng đó! - Người
kế bên gật gù.
Em ôm một bên má vừa bị
Emi tát, cái tát quá mạnh khiến em không thể không khóc. Má em bắt đầu đỏ ửng
lên, năm ngón tay của Emi in hằn trên đó. Em chống tay còn lại xuống đất, khó
nhọc đứng lên. Nhưng em chưa kịp đứng thì Emi túm lấy tóc đã ướt đẫm nước mưa
của em, cô chỉ vào mặt em rồi quát:
- Con ranh! Mày tới đây
vào giờ này tính phá giấc ngủ của bọn tao à?
- Ưm…Ưm… - Em lắc đầu, hai tay cố tìm cách để gỡ tay Emi ra khỏi
tóc, nhưng với sức lực của một đứa con nít như em liệu có thể làm được điều đó?
Tất cả ánh mắt của hàng chục người trong phòng đều đổ dồn về phía em, nhưng
không một ai có ý định giúp em cả. Ngược lại, họ cảm thấy thích thú khi em bị
Emi hành hạ. Họ đều là người lớn sao lại có thể nhẫn tâm hành hạ một đứa con
nít mới tám tuổi chưa hiều sự đời như em chứ?
Chát!
Lại thêm một cái tát
nữa dành cho em, lại một lần nữa em quay vòng và té xuống đất. Cả phòng được
dịp cười ồ lên. Emi phủi phủi tay, điều đó cho thấy cô đã hả giận nhưng ngày
nào em còn ở đây thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Dù cho có giận như thế
nào đi nữa thì Emi vẫn không quên lời dặn của Zin. Cô đi đến góc phòng, nơi có
một cái giẻ rách mang hình dạng của một chiếc áo đang nằm đó. Cô lấy nó lên rồi
đưa cho em, sau đó cô mở tủ lấy ra một cái quần thun cỡ rộng ném vào người em
rồi nói:
- Đồ cho mày đó, mau đi
thay đi!
Em cầm bộ đồ lên rồi
bước vào nhà vệ sinh, hai cái tát của Emi lúc nãy vẫn còn làm cho em xây xẩm
mặt mày. Em vào đây chưa tròn một ngày mà đã phải chịu những sự hành hạ quá mức
như vậy thì trong vòng mười năm, em có thể chịu đựng được không? Liệu em sẽ bỏ
cuộc hay cố gắng chịu đựng để lấy lại được sợi dây chuyền kỉ niệm? Những câu
hỏi đó không một ai có thể có câu trả lời chính xác ngoài em.
Em thay bộ đồ rách rưới
đã ướt đẫm nước mưa của mình ra, lau khô người rồi mặc vào bộ đồ mà Emi mới
đưa. Cái áo cô đưa trông còn thảm hơn cái áo của em, nó không được lành lặn cho
lắm. Nhưng không sao, dù cho cái áo nó có tàn tạ hơn đi nữa thì em cũng sẽ mặc
vì em chỉ cần một bộ đồ khô để mặc cho khỏi nhiễm bệnh là được rồi. Nhưng còn
cái quần, nó quá rộng so với em. Nếu em cử động mạnh là nó sẽ tuột xuống ngay.
Em loay hoay tìm sợi thun rồi túm một bên quần rồi buộc chặt nó lại với nhau.
Như vậy là xong, một bộ đồ “hoàn hảo” đã ngự trị trên người em.
Cạch!
- Ha ha ha! Cô bé nhọ
nồi ra kìa tụi mày ơi!
Em vừa bước ra khỏi nhà
vệ sinh thì lập tức