XtGem Forum catalog
Bích Tiên Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiên Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328981

Bình chọn: 9.5.00/10/898 lượt.

tiếp tục

ngủ.Tôi nhìn thấy tỷ tỷ ngủ say rồi mới nhẹ chân nhẹ tay thức dậy trang

điểm.

Được sự quan tâm bí mật của Đường Thiên Tiêu, tuy nhìn bề ngoài Tĩnh Nghi viện trông cũ kĩ, nhưng phòng ngủ của chúng tôi lại khá mới mẻ, tinh tươm. Chiếc

gương đồng trên bàn trang điểm không dính hạt bụi nào, dung mạo của tôi

hiện lên rõ nét trên tấm gương đó dưới ánh sáng tinh mơ.

Chưa thoa

lên loại phương thức bí mật mà năm xưa Đỗ thái hậu sai người điều chế

riêng cho tôi, làn da tôi vẫn mịn màng, trắng trẻo, ngũ quan đẹp đẽ, đặc biệt là đôi lông mày đẹp như dãy núi xa mà chẳng cần phải tô điểm thêm

bất cứ thứ gì, đường nét thanh mảnh tự nó đã mang nét đẹp thanh nhã.

Tôi có lẽ

cũng được xếp vào hàng mỹ nhân, là loại mỹ nhân có thể gây ra tai họa

cho cả bản thân và những người xung quanh. Chỉ đáng tiếc đôi mắt năm xưa long lanh sóng sánh như nước chảy, giờ đây trở nên trống rỗng như chiếc giếng khô cạn nhiều năm.

Dường như

bên tai tôi lại văng vẳng tiếng cười khẽ của chàng thiếu niên: “Tóc mai

mềm mại mượt mà. Lông mày cong vút núi xa một màu[4'>, Vũ Nhi, người nào

cũng nói đôi mắt của muội biết nói, nhưng ta thấy, ngay cả đôi lông mày

của muội cũng biết nói chuyện đấy.”

[4'>.

Phỏng dịch từ hai câu thơ “Thiền quyên song mấn thu thiền dực/ Uyển

chuyển song nga viễn sơn sắc” trong bài “Cảnh để dẫn ngân bình” của Bạch Cư Dị.

Mỉm cười đầy chua chát, tôi lặng lẽ chải mái tóc dài, hoàn toàn không biết được rốt

cuộc bản thân sẽ phải chờ đợi đến năm nào, tháng nào mới tìm được người

có thể đưa dòng suối trong trở lại đôi mắt và trái tim trống rỗng vô hồn của tôi.

Ngày tháng

lại tiếp tục trôi qua bình dị, giản đơn, vô sự, còn Nam Nhã Ý thì cứ lúc vui mừng, lúc buồn lo, ngày nào cũng đứng ngồi không yên.

Năm nay

Đường Thiên Tiêu đã mười chín, qua độ tuổi thành hôn từ lâu rồi. Nhiếp

chính vương Đường Thừa Sóc lúc đầu luôn lấy cớ đang dụng binh đối phó

với Nam Sở để kéo dài thời gian. Đến nay Nam Sở đã đầu hàng, chính cục

đã định, Tuyên thái hậu không muốn kéo dài thêm nữa, nhanh chóng triệu

kiến mấy vị thiên kim tiểu thư của các vị trọng thần trong triều đình,

để tỏ rõ việc lập hậu là chuyện đương nhiên phải làm.

Quan hệ giữa Đường Thừa Sóc và Tuyên thái hậu vô cùng mật thiết, thậm chí còn truyền cả tin đồn có tình ý ám muội cùng nhau, đến lúc này đã chẳng thể nào

ngăn chặn được. Cho nên vấn đề lúc này, chẳng qua chỉ là lập ai làm

hoàng hậu mà thôi.

Tháng tư năm Gia Hòa thứ mười, sau mấy lần bàn bạc, thương lượng, sau cùng Đường

Thừa Sóc và Tuyên thái hậu đã quyết định sắc phong thiên kim của đại

tướng quân Thẩm Độ là Thẩm Phượng Nghi làm hoàng hậu.

Thẩm Phượng

Nghi tuy xuất thân nhà tướng, nhưng dung mạo cũng xuất chúng, nghe nói

vào đêm trước khi sinh nàng, mẫu thân đã nằm mơ thấy có phượng hoàng bay tới, vì vậy khi sinh ra liền đặt tên là ‘Phượng Nghi’. Các vị thầy

tướng số đều phán nàng có tướng đại phú đại quý, đến nay được sắc phong

làm hậu, cũng coi như lời phán thành sự thật.

Tôi nhìn

thấy Nam Nhã Ý mặt ủ mày chau, liền đưa lời khuyên giải: “Tỷ tỷ, bất kể

ai làm hoàng hậu, chỉ cần người đó độ lượng, tỷ tỷ lại được hoàng thượng sủng ái, thì vẫn sẽ có cuộc sống bình an, vô ưu vô lo thôi.”

Nam Nhã Ý

đang ngồi lau dây đàn, nghe thấy tôi nói vậy liền vứt khăn sang một bên, đưa tay chống cằm khẽ than thở: “Độ lượng? Thẩm Phượng Nghi, mẫu thân

là em họ của Tuyên thái độ, phụ thân là đại tướng tâm phúc đã cùng với

nhiếp chính vương giành được giang sơn này, muội đoán xem tính tình

người ta sẽ tốt tới mức nào đây? Lúc vẫn còn ở phương bắc, tỷ thường

nhìn thấy người ta ra vào hoàng cung, ngoại trừ trước mặt thái hậu và

hoàng thượng ra, đã bao giờ coi trọng ai khác đâu? Sự sủng ái của hoàng

thượng … chỉ dựa mỗi vào sự sủng ái của hoàng thượng, nhất định có thể

bao bọc, bảo vệ được tỷ hay sao? Trừ phi …”

Tôi im lặng.

Tuyên thái

hậu nhất quyết chọn Thẩm Phượng Nghi làm hoàng hậu đương nhiên không chỉ đơn giản vì tin vào số mệnh thày bói phán cho cô ấy. Đường Thiên Tiêu

chấp nhận thành hôn cùng Thẩm Phượng Nghi đương nhiên cũng chẳng có liên can gì đến lòng độ lượng hay dung mạo của nàng ta. Nếu như ngài có thể

chọn lựa thì Nam Nhã Ý đã trở thành phi tần được sủng ái nhất trong

hoàng cung này từ lâu rồi, chứ không đem tỷ ấy giấu vào một nơi bí mật,

khoảng hai, ba ngày mới tới thăm một lần như thế.

Nam Nhã Ý

nói tới nỗi đau của bản thân, tâm tư lập tức rối loạn muộn phiền, bèn

nhanh chân bước tới bên cửa sổ, hít sâu mấy hơi bầu không khí trong lành rồi than thở: “Thanh Vũ, muội có biết tại sao ta lại bị chọn đem tặng

sang Nam Sở không?”

Không phải

trước đây tôi chưa từng dò đoán, có điều ở trong chốn thâm cung này, ai

mà chẳng có bí mật hay tâm sự không thể nói ra? Đôi khi biết nhiều

chuyện quá cũng không phải là việc gì hay ho.

Thế nhưng

nếu như tỷ đã nhắc tới, thì tôi cũng đưa lời hỏi: “À, nếu như ngay cả

hoàng thượng cũng không thể bảo vệ được tỷ … phải chăng là có liên quan

đến thái hậu hoặc nhiếp chính vương?”

Nam Nhã Ý

lắc lắc đầu, khẽ vuốt mái tóc, cánh tay