m dò tin tức của Nam Nhã Ý.
Châu báu
tặng cho Cận Thất cũng không hề vô ích, không lâu sau, Cận Thất đích
thân đi theo Tẩm Nguyệt đến thăm tôi, mỉm cười rồi nói: “Cô nương, xin
cô nương cứ an tâm, hiện nay Nhã Ý cô nương vẫn bình an vô sự ở trong
cung Đức Thọ. Hoàng thượng sợ rằng cô nương lo lắng, nên đặc biệt phái
tiểu nhân đến đây, ngài dặn cô nương phải tĩnh dưỡng cho khỏe lại, bảo
đảm sức khỏe của bản thân vẫn là quan trọng nhất.”
“Tại sao
thái hậu lại truyền Nhã Ý tỷ tỷ đến sống tại cung Đức Thọ chứ?” Theo bản năng, tôi đoan chắc việc này không hề đơn giản như vậy.
Cận Thất
đang cười, nhưng nét cười cứng nhắc và thiếu tự nhiên: “Thái hậu… phát
hiện hoàng thượng hay ghé tới đây thăm, nên cho người đi điều tra, rồi
phát hiện được Nhã Ý cô nương. Hiện nay… Nhã Ý cô nương coi như trở
thành người được thái hậu sủng ái, yêu thương, còn ban thưởng cho rất
nhiều đồ quý, nói là để cô nương làm của hồi môn.”
Tôi hơi hơi ngây người: “Vậy thì… chỉ ý sắc phong phi tử của lễ bộ đã truyền ra chưa?”
Cận Thất
liền khom lưng đáp lại: “Vẫn… vẫn còn chưa ạ. Hiện nay mọi người vẫn
đang tập trung vào việc sắc phong hoàng hậu, có lẽ… phải đợi cho tới khi phong hậu xong thì mới ban chỉ được.”
Không để cho tôi kịp suy nghĩ sâu xa, Cận Thất nhanh chóng đặt hai bao giấy xuống
rồi mỉm cười nói: “Đây là thứ hoàng thượng ban thưởng cho cô nương, đều
là mấy loại thuốc bổ thượng hảo như phục linh, nhân sâm… để cho cô nương điều dưỡng lại sức khỏe. Tiểu nhân còn phải quay về hầu hạ hoàng
thượng, tạm biệt cô nương.”
Tôi cố gắng
chống người lên sai Ngưng Sương nhận lấy hai bao thuốc kia lại tạ ơn,
rồi mới nằm xuống, trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không thỏa đáng.
Một lúc lâu
sau, tôi mới sực nhớ ra, bởi vì vừa nãy Cận Thất gọi Nam Nhã Ý là “cô
nương”, chứ không phải là “Hiền phi nương nương” như buổi tối hôm đó
nữa.
May mà lúc
này sức khỏe của tôi đã hồi phục, hôm nay sau khi thức dậy, nhìn thấy
mình trong gương, quả thật đã gầy đi khá nhiều. Nhớ lại chuyện buổi đêm
hôm đó, trong lòng tôi vẫn cảm thấy vô cùng hoảng hốt, hãi hùng, vẫn
dùng phương thuốc bí truyền che giấu đi khuôn mặt nhợt nhạt mà ôn nhu,
xinh đẹp của bản thân, biến mình trở lại thành người phụ nữ tầm thường,
da dẻ thô ráp, héo hon như mọi khi. Sau đó, tôi lại tiện tay dùng trâm
bạc khắc hoa văn đơn giản, chải cho mình kiểu tóc lệch tầm thường như
mọi khi, rồi gọi Tẩm Nguyệt tới, dặn dò đi nghe ngóng thêm tin tức về
Nam Nhã Ý.
Tẩm Nguyệt do dự một hồi rồi đưa mắt sang nhìn Ngưng Sương.
Tôi ngay lập tức có một dự cảm không lành liền hỏi: “Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi chăng?”
Có lẽ do
nhìn thấy sức khỏe tôi đã hồi phục lại rồi, Ngưng Sương do dự một hồi,
cuối cùng cũng nói hết ra: “Cô nương, thực ra khoảng hai ngày sau khi cô nương lâm bệnh nặng chỉ ý sắc phong phi tần đã được ban ra. Chỉ có điều … Nhã Ý cô nương không nằm trong số đó. Hoàng thượng cũng đã tới đây,
nói chuyện riêng cùng với Nhã Ý cô nương, sắc mặt của hai người đều
không tốt chút nào.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì
Nhã Ý cô nương được thái hậu triệu kiến, hoàng thượng sau đó cũng không
tới đây nữa. Có điều… gần đây có một vài lời đồn thổi nói rằng… nói rằng tiểu thư của Lục đại tướng quân sẽ trở thành chính thất phu nhân của
Khang hầu.”
“Cái gì?” Cảm giác dường như có ai đó đang bóp chặt lấy cổ mình, tôi cố gắng hít thở mạnh, suýt chút nữa không thốt nên lời.
Ngưng Sương, Tẩm Nguyệt đều là những tâm phúc do Đường Thiên Tiêu phái tới đây,
đương nhiên biết rõ tiểu thư nhà họ Lục chẳng qua chỉ là một cái cớ để
Đường Thiên Tiêu phong Nam Nhã Ý thành phi tử mà thôi.
Tôi chẳng
thể nào ngồi yên được nữa, nhanh chóng khoác lên người bộ y phục cung nữ hơi cũ màu xanh lá trúc, đi thẳng tới điện Càn Nguyên mà hoàng thường
thường hay ở.
Đương nhiên
là tôi chẳng thể nào gặp nổi Đường Thiên Tiêu, nhưng tôi liền nói với
mấy thị vệ trông ngoài cửa cung nói muốn gặp Thất công công, Cận Thất
nhanh chóng xuất hiện ngay sau đó. Có lẽ tiết trời đã bắt đầu chuyển
sang nóng bức, Cận Thất vừa bước đi vừa đưa tay lên lau mồ hôi, khi
ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi đang chờ, mới nhanh bước chạy tới, khuôn mặt mỉm cười nói: “Thanh Vũ cô nương, dạo này sức khỏe thế này rồi? Tại sao cô nương không nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa?”
Tôi đợi Cận
Thất chạy tới gần, chào hỏi vài câu rồi mới mỉm cười nói: “Thất công
công, đã rất lâu rồi ta chưa được gặp Nhã Ý tỷ tỷ, trong lòng cảm thấy
nhớ nhung vô cùng. Thế nhưng ta cũng biết rằng cung Đức Thọ không phải
là nơi để cho những kẻ tầm thường như ta tùy tiện ra vào, muốn đến đây
nhờ Thất công công giúp thông báo một tiếng.”
Những giọt
mồ hôi lấm tấm trên chiếc mũi tròn to của Cận Thất vừa mới được lau đi,
giờ lại lấm tấm đầy mồ hôi, Cận Thất lại vội vã đưa tay lên lau, cúi rằm mặt xuống đáp: “Thanh Vũ cô nương… cô nương, cái này, chuyện ở bên cung Đức Thọ, tiểu nhân chẳng thể nào tham vấn được.”
“Vậy thì,
liệu có thể phiền Thất công công truyền tin tức sang hộ ta được không,
để Nhã Ý tỷ tỷ ra khỏi cung Đức Thọ gặp mặt ta
