ộ, nhất định cũng có một phần trí nhớ.
Mặc dù
anh không biết vì sao sẽ như thế, cũng biết điều này quá mức hoang đường. Nhưng
có lẽ, cô sẽ giải thích tất cả cho anh.
Vấn đề
bây giờ là, làm thế nào mới có thể bí mật xác minh phỏng đoán vớ vẩn của anh?
Vi Hữu
Thư nhìn bóng người đang bận rộn. Cô không biết mình đang bị tính kế, còn vui
vẻ làm việc.
Tiếp
theo, anh đột nhiên kêu lên: “Văn Tường!”
“Cái
gì?” Thôi Văn Tường phản ứng theo bản năng, nhưng không thấy anh nói gì, cô
nghi hoặc ngừng động tác trên tay, “Có chuyện gì vậy?”
Vẻ mặt
sâu xa của Vi Hữu Thư làm cô hơi sợ hãi, nhất thời cũng không nghĩ ra vấn đề ở
chỗ nào.
“Văn
Tường?” Anh lại nói, trong mắt phảng phất có ngọn lửa đang nhảy múa.
Thôi
Văn Tường sửng sốt ba giây, mới phản ứng lại.
Hiện
tại cô đang ở trong thân thể Diệp Cẩn Đồng, anh… tự nhiên lại gọi cô là Văn
Tường?!
“Anh…”
Cô thở gấp, “Anh sao vậy…”
Thôi
Văn Tường theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của anh, lại hiểu
ra mình không cần phải nói gì hết.
Người
đàn ông này, kỳ thật đã sớm nhìn thấu linh hồn của cô.
“Em là
Văn Tường!” Lần này, anh khẳng định nói.
Cô
không biết nên nói gì, chỉ có thể ngơ ngẩn nhìn anh. Thậm chí cô còn không biết
nên sợ hãi hay vui mừng… có người nhận ra cô.
Có một
người như vậy, chẳng những yêu một Thôi Văn Tường bình thường lại nhát gan,
không có chủ kiến, còn nhận ra sự tồn tại của cô.
Cô bỗng
nhiên muốn khóc lớn một hồi.
“Đừng
nhìn anh bằng ánh mắt đó!” Vi Hữu Thư đi về phía trước, nhẹ nhàng ôm cô vào
lòng.
Nếu
tiếp tục đối diện với ánh mắt mãnh liệt của cô, anh không dám chắc mình sẽ
không làm gì với cô…
“Anh…
sao anh nhận ra?”
“Kỳ
thật anh đã hoang mang từ sớm!” Cảm thấy thân thể cô đang run rẩy, anh lại thở
dài, “Sao lại giấu anh lâu như vậy? Nếu anh không phát hiện ra, em định cả đời
cũng không nói với anh sao?”
“Nhưng
anh vẫn nhận ra!” Thôi Văn Tường thì thào: “Không ngờ anh lại tìm được em. Em
không biết chuyện gì đã xảy ra, tóm lại hôm đó sau khi tỉnh lại đã biến thành
thế này…”
Mấy
tháng qua, cô giống như một đứa trẻ lạc đường, đi loanh quanh trong bóng tối
mãi mà không tìm được lối ra. Mà hôm nay cuối cùng cũng có người tìm được cô,
cuối cùng lại có người gọi cô là ‘Văn Tường’, cuối cùng cô không còn là ‘người
đã chết’ nữa!
Bỗng
nhiên cô khóc lớn. Mấy tháng cố gắng chống chọi, nước mắt đều rơi ra tại đây.
“Đúng,
anh tìm được em. Văn Tường, sau này em không cần sợ hãi nữa!” Anh vỗ về mái tóc
mềm của cô, “Hôm nay em cứ khóc cho thoải mái đi, sau này không cho phép nữa!”
“Hữu
Thư!” Người đàn ông này, làm sao cô có thể không yêu cho được? “Mấy tháng nay
em vẫn sợ…”
“Đồ
ngốc! Sao trước đây không nói với anh?” Thấy cô khóc như một đứa bé, lòng anh
cũng đau theo, lấy ra một tờ khăn giấy lau nước mắt cho cô, “Không tin anh
sao?”
“Chuyện
này rất kỳ lạ, anh sẽ không tin đâu…” Cô thút thít nói.
Cô cũng
lo sợ bất an, sợ bị anh coi là đồ điên, là yêu quái. Nhưng mặt khác cũng có cảm
giác như trút được gánh nặng.
Làm một
người khác trong suốt ba tháng, cô cũng cảm thấy mệt mỏi quá…
“Em
không nói, sao anh tin tưởng cho được!” Kỳ thật nếu không phải việc này rất ly
kỳ, anh đã sớm phát hiện ra.
Vi Hữu
Thư không dám tưởng tượng mình lại ngu ngốc như vậy. Thế mà anh vẫn tự nhận là
yêu cô, kết quả để cô lắc lư trước mặt anh hơn ba tháng, bây giờ anh mới dáng
khẳng định.
Nghĩ
đến cô suốt ngày phải chịu kinh sợ lo lắng nghi hoặc, nhưng trước mặt người
khác vẫn phải tươi cười, anh liền đau lòng vô cùng.
Thật sự
có thể nói với anh sao? Thôi Văn Tường mơ hồ nghĩ, lại nhận ra mình chưa cần
suy nghĩ nhiều, trong lòng đã có đáp án rồi.
“Vậy…
Anh muốn nghe chuyện gì?” Cô sợ hãi hỏi.
“Toàn
bộ!” Khẩu vị của anh rất lớn mà, “Anh muốn biết tất cả chuyện gì đã xảy ra với
em, kể cả lý do em ngã cầu thang, như thế nào nhận ra mình thay đổi thân thể
khác. Còn có… mấy ngày qua em sống như thế nào, có cảm giác gì?”
Thôi
Văn Tường suy nghĩ hồi lâu, yên lặng lau nước mắt, mới nhẹ nhàng nói:
“Kỳ
thật sau khi xảy ra chuyện này, em vốn tưởng cứ lấy thân phận Diệp Cẩn Đồng mà
sống cả đời, cho rằng kia chỉ là một giấc mơ…”
Cô vừa
sắp xếp lại suy nghĩ, vừa êm tai kể cho anh nghe về mọi chuyện mấy tháng qua đã
gặp phải…
.*.
Bị
Tuyển Giai Phu
“Oa!”
Thôi Văn Tường từ trên sofa bật dậy, há miệng thở dốc. Chiếc áo vest đắp trên
người bị rớt xuống, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.
“Sao
vậy?” Một thanh âm thân thiết vô cùng lập tức vang lên.
Thôi
Văn Tường ngơ ngác nhìn người đàn ông lo lắng đi về phía mình, một lúc lâu mới
lấy lại tinh thần.
A, cô
nhớ ra rồi. Đây là văn phòng của Vi Hữu Thư, tối hôm nay anh phải tăng ca, cô ở
lại cùng anh. Không ngờ bất cẩn ngủ quên.
Sau khi
chia sẻ bí mật với Hữu Thư, hai người thương lượng rồi quyết định vẫn duy trì
trạng thái hiện tại. Dù sao chuyện linh hồn chuyển dời này rất là huyền ảo,
những người dám nhận không nhiều lắm. Cô lấy thân phận Diệp Cẩn Đồng để sống
tiếp sẽ tiện hơn.
Cô chủ
động nắm tay anh, cảm giác lạnh như băng tro