nói : "Vừa rồi trong điện thoại, không phải anh cười chê em tục khí, mà chẳng qua chỉ cười vì em đơn giản quá."
Tôi giả bộ nổi giận, cố ý làm khó dễ anh : "Nếu thứ em thích không phải là hoa hồng và chocolate thì sao nào ?"
Anh đáp : "Vậy thì em phải đợi một lúc nữa mới gặp được anh, anh lại phải đi chuẩn bị."
Tôi dựa vào vai anh, mỉm cười đầy hạnh phúc.
Tới nhà hàng, thế mà bồi bàn vẫn còn nhớ anh, rất quen thuộc dắt anh vào một chỗ ngồi ở gần cửa sổ. Chỗ chúng tôi ngồi có thể quan sát được khung cảnh của Manhattan, dưới chân là cõi hồng trần đèn đuốc sáng trưng, bên cạnh là người tôi yêu, nơi đây đúng là chốn thiên đường ở cõi nhân gian.
Tôi hỏi : "Anh thường xuyên tới đây ăn cơm sao ?"
"Ừm, nơi đây thật yên tĩnh. Manhattan vốn là một cái thành phố vô cùng ồn ào, náo động lại chật chội, chỉ có vào những chỗ cao như thế này, mới có thể cảm thấy mình tạm thời thoát khỏi những thứ đó."
Bồi bàn lặng lẽ tới gần chúng tôi, châm rượu cho chúng tôi. Anh liền nâng chén với tôi : "Chúc giáng sinh vui vẻ !"
Tôi nhìn anh không rời mắt : "Em thực vô cùng vui vẻ !"
Dưới sự giới thiệu của anh, tôi nếm thử cá tuyết và rượu vang lạnh tới từ Canada, nghe nói hương vị rất tuyệt vời, nhưng tôi cũng chẳng cảm nhận được, tôi chỉ cảm thấy ăn gì cũng vô cùng ngọt ngào. Tôi vẫn cười, cười không ngừng.
Tống Dực thấy vậy cũng cười theo, anh nói rất dịu dàng : "Chắc chắn hôm nay em là người cười nhiều nhất trong cả cái nhà hàng này."
Ăn cơm xong, chúng tôi nắm tay nhau rời đi, lúc ra cửa, một đôi nam nữ đang đi vào, tôi sẽ lui sang một bên nhường bước, người đàn ông đột nhiên dừng lại, nhìn Tống Dực : "Alex ?"
Tống Dực mỉm cười nhìn anh ta, tựa hồ như không nhớ ra anh ta là ai, nhưng một lát sau, nụ cười của anh chợt sượng cứng lại trên mặt.
Người đàn ông nhìn về phía tôi : "Đây là bạn gái mới của anh sao ? Không giới thiệu cho bạn cũ một chút sao ?"
Người đàn ông này có ngũ quan đẹp như những nam sinh trẻ tuổi trong truyện tranh Nhật Bản, nhưng hai bên tóc mai đã ngả bạc, khiến người ta khó có thể đoán ra tuổi thật của anh ta. Cho dù trang phục của anh ta rất tinh tế và trang nhã, nụ cười của anh cũng vô cùng tao nhã hiền lành, nhưng không biết vì cái gì, vẫn cảm giác được sự nguy hiểm, vẫn cảm thấy không thích anh ta chút nào.
Vẻ mặt của Tống Dực đã khôi phục bình thường, thản nhiên nói : "Armanda."
Người đàn ông giơ tay về phía tôi, tôi nghĩ anh ta muốn bắt tay, nên cũng vươn tay về phía anh ta, không ngờ anh ta lại cầm tay tôi, hơi khom lưng, hôn nhẹ một cái lên mu bàn tay : "Tôi tên là King Takahashi, thực vinh hạnh được biết cô."
Tôi lập tức rút tay lại, giấu ở sau lưng, cọ nhẹ vào quần áo. Anh ta hẳn là một kẻ giỏi đoán ý, động tác của tôi tuy rất nhỏ, nhưng anh ta đã phát hiện ra ngay lập tức, chỉ thoáng giật mình, rồi lại cười rất trào phúng.
Căn cứ vào họ của anh ta, có thể đoán anh ta là người Nhật Bản, bất quá lại có thể nói tiếng Trung rất lưu loát. Anh ta và Tống Dực hàn huyên vài câu xong, mới ôm eo cô bạn gái tóc vàng đi vào nhà ăn.
Tôi và Tống Dực đi ra thang máy, anh vẫn im lặng, giống như một người khác hẳn vừa rồi. Tôi không nghĩ tới việc hỏi han gì cả, chỉ nắm chặt tay anh, nhưng anh cũng không nắm lại tay tôi như lúc trước, thậm chí tôi có thể cảm thấy rằng anh thực khao khát rút tay về.
Ra khỏi nhà hàng, Tống Dực đang muốn nói gì đó, trông vẻ mặt đau khổ kỳ lạ, tôi đã lập tức nói tranh : "Hôm nay là đêm Giáng sinh, anh vừa nói chúc em được hạnh phúc."
Cánh tay anh khẽ run nhè nhẹ trong lòng bàn tay tôi, anh im lặng trong chốc lát, rồi mỉm cười đáp : "Đúng rồi, đêm nay là đêm Giáng sinh, em còn muốn làm gì nữa ?"
Nhìn thấy nụ cười của anh, cảm giác khẩn trương của tôi giảm bớt được một chút, tôi hơi nghiêng đầu nghĩ một lát rồi đáp : "Em muốn tới Center Park trượt băng. Hồi xưa lâu lắm rồi, em có xem một bộ film, cũng quên mất tên nó là gì rồi, chỉ nhớ là người con trai và người con gái gặp tiếng sét ái tình trong lúc dạo qua mấy trung tâm mua sắm trong đêm Giáng Sinh, sau đó bọn họ cùng tới Center Park trượt băng. Trong những bông tuyết bay bay, bọn họ cùng trượt băng, em thấy thật lãng mạn. Sau đó, em cũng thường tới hồ sen ở Thanh Hoa để xem anh trượt băng, nhưng em chưa bao giờ có nổi dũng khí nói chuyện với anh. Sau này lúc đã đi làm, những buổi cuối tuần mùa đông, lúc nào rảnh rỗi em đều về Thanh Hoa một mình, ngồi cạnh hồ sen, ngắm mấy cậu bé nắm tay mấy cô bé trượt băng, thường ngồi là cả ngày liền."
Tống Dực kéo tôi vào lòng, ôm chặt lấy : "Bây giờ chúng ta sẽ đi ngay."
Trên sân băng ở Center Park, anh nắm tay tôi, chúng tôi cùng trượt vòng vòng. Trong những bông tuyết bay lất phất, tôi cảm thấy hết thảy đều giống như một giấc mộng, đẹp tới mức không thật.
Chơi tới lúc mệt phờ, anh đỡ lấy tôi đứng giữa đám người, tôi nói với anh : "Em thực hy vọng mình có được đôi giày đỏ[5'>, có thể nhảy múa liên tục, nhảy múa không ngừng."
Anh kéo tay tôi ôm chặt lấy thắt lưng anh, lại dẫn tôi đi trượt tiếp. Tôi chẳng cần sử dụng chút khí lực nào, chỉ cần trượt theo anh như bay.
Tốc độ của a