i thưởng thức.
Đoán củi đốt là gỗ tùng, nên trong phòng toàn mùi thơm của gỗ tùng. Không biết là bởi vì hương thơm của gỗ tùng, hay bởi vì no quá, người ấm áp, nên tâm trạng của tôi cũng dần tốt lên, lười biếng giang chân giang tay ra cho thoải mái, vừa đu đưa ghế, vừa đánh giá Lục Lệ Thành
Cũng vì không có ghế dựa, anh ta liền ngồi dựa vào bàn, sau lưng là cửa kính cửa sổ, bóng đêm đen thẳm chợt trở thành một bức phông màn, khi ánh lửa trong lò sưởi nằm chìm trong tường kia hắt tới mặt anh ta, đã nhạt nhòa rất nhiều, chỉ còn thấy những chiếc bóng lấp loáng, làm cho thân ảnh của anh ta cũng dần dần mơ hồ, những ánh sao nhấp nháy bên ngoài cửa sổ kia thoáng lấp loáng trên ngũ quan của anh ta, làm anh ta có vẻ ôn hòa hơn rất nhiều.
Anh ta lại đứng dậy tự rót thêm cho mình một chén rượu nữa, lúc này tôi mới phát hiện ra nước rượu mà anh ta đang uống, vàng mật ong sóng sánh, nước rượu không trong vắt mà đùng đục, tôi cảm thấy con trùng tham ăn trong miệng bắt đầu khởi động, mặt dạn mày dày nói :" Làm sao mà anh kiếm được rượu cao lương nhà tự nấu thế ? Rót cho tôi một ít đi"
Anh ta hơi nhíu mày, có phần kinh ngạc, liền tùy tiện lấy một cái chén thủy tinh khác, rót cho tôi nửa chén.
Tôi đưa chén rượu lên ngang mũi, hít hà một hơi thật sâu, rồi mới uống một ngụm : "Rượu ngon thật."
Anh ta cười đắc ý, vẻ mặt ấy tôi chưa bao giờ thấy qua : "Tự tay mẹ tôi nấu đấy, cao lương cũng là do nhà tôi tự trồng, khó lắm mới gặp được người biết mặt hàng."
Tôi thầm kinh ngạc, cách ăn mặc và nói năng của anh ta khiến người ta hoàn toàn không nhìn ra được nguồn gốc xuất thân của anh ta, tôi lại hít hà chén rượu, nói : "Cha tôi có một lão chiến hữu, có một lần tới Bắc Kinh công tác, cố ý mang từ quê ở Thiểm Tây tới một vò rượu cao lương tặng cho cha tôi, cha tôi giữ khư khư như báu lắm, mãi mới rót cho tôi có một chén."
Cái ghế của tôi đu qua đẩy lại, những thanh củi trong lò sưởi cũng khẽ rung động theo, tinh thần thả lỏng, mới phát hiện ra cái nhà này cũng khá tốt, trong thành thị cũng chẳng thấy có chỗ nào yên tĩnh được như vậy, yên tĩnh tới mức có thể nghe rõ cả tiếng gió vi vút trên nóc nhà : "Hiện giờ chúng ta đang ở đâu vậy ?"
"Khu ngoại thành Xương Bình, nếu không bị tắc đường, thì chỉ mất một tiếng là có thể vào nội thành Bắc Kinh.
Tôi vỗ vỗ ngực, bây giờ thì hoàn toàn thả lỏng : "Đây là biệt thự nhỏ của anh sao ?"
"Cô nói thế cũng được. Đây là dùng tiền thưởng sau khi hoàn thành dự án tái cơ cấu sản phẩm đưa ra thị trường của công ty mình lần đầu tiên của tôi để mua đấy."
Tôi không thể không cực kỳ hâm mộ nói : "Vì sao người với người chẳng giống nhau chút nào thế ? Tiền thưởng hiện tại của tôi may ra chỉ đủ mua một cái buồng vệ sinh."
Anh ta cười : "Thời đó phòng ở trong nội thành Bắc Kinh còn chưa đắt, nữa là cái phòng nhỏ ở chốn ngoại thành hoang vu này, chẳng đáng bao nhiêu tiền. Kỳ thật, lúc đó tôi cũng chỉ muốn kiếm một nơi để thỉnh thoảng mình tới thư giãn một mình, sau không ngờ lại được người ta khen là có ánh mắt đầu tư." Anh ta chỉ ra phía bên ngoài cửa sổ : "Phía bên kia là một vườn quả, vào mùa xuân và mùa hạ, đào lý thơm lừng, cảnh đẹp lắm, mấy năm gần đây lại phát triển du lịch sinh thái, cứ vào xuân hạ, người ngắm hoa trong vườn còn nhiều hơn hoa, người hái trái cây còn nhiều hơn cả trái cây trên cây.”
Tôi bật cười một tiếng, anh ta lại có chút phiền muộn nói : "Cho nên bây giờ tôi chỉ tới đây vào mùa đông."
Tôi lại tự rót cho mình nửa chén rượu nữa, Lục Lệ Thành nói một cách thản nhiên : "Rượu này có tác dụng chậm đấy."
Tôi liền làm mặt xấu với anh ta : "Anh không cho tôi uống, tôi lại càng muốn uống." Nói xong lại rót thêm vào chén mình, thoáng xấu tính, lại rót đầy cả chén, sau đó nâng chén về phía anh ta đầy thị uy, uống một ngụm lớn.
Lục Lệ Thành cười lắc đầu. Tôi vừa cầm chén rượu, vừa đu đưa ghế, nói : "Tốt lắm, anh muốn tra hỏi gì thì tra hỏi đ! Tôi cam đoan sẽ nói thẳng nói thật, chỉ hy vọng anh có thể khoan dung."
Lục Lệ Thành mỉm cười nhìn tôi, trong mắt lấp láy tinh quang, đó là một nụ cười bỡn cợt sao ?
"Cô đã rất thẳng thắn rồi, chuyện đó do một tay Tống Dực xử lý, bên phía anh ta, tôi chẳng biết được bất kỳ tin tức gì cả, tôi cũng không dám khẳng định là cô."
Trước mắt tôi đen xì, suýt tí nữa thì bị tức quá chết nghẹn, Tô Mạn, mày đúng là đầu heo, mày đúng là đầu heo ! Anh ta nhấm một ngụm rượu, trên mặt vẫn giữ nụ cười, thưởng thức vẻ thất lạc của tôi. Tôi uống thêm vài ngụm rượu nữa, rốt cuộc mới thả lỏng ra một chút, tự an ủi mình : "Dù sao anh cũng đã sinh lòng hoài nghi với tôi, cho dù tôi không thừa nhận, thì sớm hay muộn anh cũng điều tra ra."
Anh ta thu lại nụ cười, nói với vẻ rất thật : "Cám ơn !"
Người này thay đổi sắc mặt quá nhanh, tôi cũng không đoán được gì, chỉ nhìn anh ta ngơ ngẩn, tự chỉ vào chóp mũi mình : "Anh đang nói với tôi sao ?"
Anh ta nhìn tôi không nói gì, xem ra không muốn trả lời câu hỏi vô nghĩa của tôi. Tôi thoáng ngượng ngùng trước cái nhìn đăm đăm của anh ta, vội hạ ngón tay xuống, nói : "Tôi đã nói rồi, là tôi tự bảo vệ mình, chứ không