Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329723

Bình chọn: 7.00/10/972 lượt.

Bắc Kinh chỉ là nơi anh ấy đi làm thuê thôi. Chị nói em phải làm sao đây? Đương

nhiên là phải ủng hộ anh ấy phát triển sự nghiệp riêng của mình rồi.”

Nếu như níu giữ anh ấy ở lại Bắc Kinh, một người có lý tưởng, có chí lớn

như anh nhất định sẽ oán trách cô cả đời. Hơn nữa, Hiểu Khê cơ bản không đủ tự tin để giữ anh ở lại, chi bằng giống như một người hiểu biết,

thông cảm, ủng hộ anh đi gây dựng sự nghiệp bản thân.

“Đừng nghĩ

nhiều quá, kiểu gì cũng ổn thôi. Cũng chẳng phải ở hai quốc gia khác

nhau, bây giờ hệ thống giao thông phát triển như vậy. Hơn nữa, Bắc Kinh

cũng không phải là quê hương của em, em cũng có thể suy nghĩ liệu có nên phát triển sự nghiệp ở thành phố khác không?” Giai Hân bước lại gần, vỗ vỗ lên vai của Hiểu Khê, khẽ khàng khuyên giải.

“Thế giữa hai người đã xảy ra chuyện gì chưa?” Giai Hân cười tà, Hiểu Khê biết chắc chị đang ám chỉ điều gì.

“Đúng thời khắc quan trọng thì em từ chối.” Hiểu Khê đau khổ nói.

“Thế thì tốt, thế thì tốt. Như vậy trước khi thành một cái gì đó đặc biệt hơn, có thể từ từ mà quan sát.”

Sau khi tiễn Giai Hân xuống dưới nhà, quay lại nhìn vào sản phẩm dưỡng da

của hãng Estee Lauder mà cô hằng mong ước bấy lâu, Hiểu Khê không khỏi

bất ngờ vì cô chẳng hề có chút hứng thú nào cả. Trước đây, cô vẫn luôn

cho rằng mình là một người theo chủ nghĩa vật chất. Vào lúc này, cô nhận ra rằng bản thân mình cũng không yêu thích vật chất như mình tưởng.

Cứ như vậy, ngày hôm nay, vào lúc Hiểu Khê còn đang đi làm thì Nguyên Kiệt đã bay tới Quảng Châu công tác. Lần công tác này khiến Hiểu Khê vô cùng lo lắng. Nhưng cô không hiểu tại sao mình lại lo nữa. Tóm lại, cô cảm

thấy cơ thể mình chỗ nào cũng khó chịu và mệt mỏi.

Nguyên Kiệt

nói công ty anh ở Quảng Châu vô cùng hỗn loạn, phải bắt đầu lại từ con

số không, anh sẽ bận rộn tới mức không có đêm ngày.

Lúc đầu, ngày nào Nguyên Kiệt cũng gọi điện hoặc nhắn tin cho Hiểu Khê, kể cho cô

nghe hôm nay mình đã làm những gì, công việc ở đó có gì tiến triển. Cho

nên, Hiểu Khê cũng cảm thấy an lòng hơn.

“Em rất nhớ anh.” Hiểu

Khê nói. Đây là lần đầu tiên cô chủ động thổ lộ lòng mình. Nằm trong

chiếc chăn ấm áp, nói chuyện điện thoại với anh, đó chính lúc mà cô cảm

thấy ngọt ngào nhất.

“Vậy lúc này em đang nghĩ gì?”

“Em

đọc thấy trên tạp chí họ có nói: Khi phụ nữ nói ‘em nhớ anh’ thì thực sự họ đang nhớ nhung, còn đàn ông nói ‘anh nhớ em’, thực tế chính là anh

muốn có em.” Cách nói năng của Hiểu Khê bắt đầu trở nên táo bạo hơn.

“Vậy câu nói của em vừa rồi là thuộc loại nào thế?” Nguyên Kiệt truy hỏi thêm.

“À, ban ngày em thực sự nhớ anh, còn ban đêm em thực sự muốn có anh.”

“Ha ha, Hiểu Khê, em đúng là rất đáng yêu!” ở đầu dây điện thoại bên kia, Nguyên Kiệt bật cười sung sướng.

Tạo lập sự nghiệp của riêng mình, bắt đầu từ con số không, nhất định sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn. Bây giờ hai người cách xa nhau như vậy, cô

cũng chẳng giúp đỡ được anh điều gì, khiến cho anh vui vẻ hơn một chút,

là điều duy nhất mà Hiểu Khê có thể làm được.

“Hiểu Khê, nghe

thấy giọng nói của em, anh cảm thấy rất khó chịu.” Giọng nói của Nguyên

Kiệt đột nhiên rất quái lạ, tự nhiên trầm hẳn lại.

“Anh sao thế?” Hiểu Khê cẳng thẳng hỏi han, thực sự không hiểu tại sao đột nhiên anh

lại như thế. ở đầu dây bên kia, anh vẫn trầm lặng không nói gì, cô đã

nghe thấy hơi thở nặng nề của anh. Đến lúc này, Hiểu Khê mới hiểu ra,

giữa lúc đêm muộn, có lẽ khao khát của anh lại trào dâng rồi.

“Vậy phải làm thế nào?” Hiểu Khê thực sự không biết phải dùng cách gì để

giúp anh dễ chịu hơn. Ở tận nơi xa xôi này, vào những lúc anh thực sự

cần cô, cô lại chẳng thể làm được gì cho anh. Thảo nào, mọi người thường nói tình yêu xa cách thường rất khổ sở và không hiện thực.

“Hiểu Khê, anh rất nhớ em, anh khao khát muốn có được em. Em có nhớ anh

không?” Giọng nói của Nguyên Kiệt càng thêm trầm lắng, nặng nề.

“Em nhớ anh, nhớ đến mức sắp phát điên lên đây!” Đúng vậy, Hiểu Khê nhớ

Nguyên Kiệt, cô đột nhiên cảm thấy chỉ cần bản thân nghĩ cái gì thì nói

luôn điều đó ra. Cho dù không thể khẳng định điều đó có thể duy trì được bao lâu, ít nhất là trong khoảnh khắc này, cô thực sự nhớ anh, nỗi nhớ

từ tận đáy con tim.

“Hiểu Khê, cơ thể em có phản ứng gì không? Em thử kiểm tra xem có ướt hay không?”

Quyến luyến với Nguyên Kiệt bên điện thoại lâu như vậy, cô lấy tay thử sờ

xuống và thấy cơ thể cũng có đôi chút phản ứng, nhưng chưa đến mức phản

ứng mãnh liệt. Nói cho cùng, chiếc cửa dục vọng đó vẫn chưa mở ra, cho

nên phản ứng mới chưa kịch liệt, mạnh mẽ đến vậy.

“Ừm, có ươn ướt.” Hiểu Khê thẹn thùng đáp lời.

“Được, vậy máy chiến đấu của anh bắt đầu khởi động nhé, em đã chuẩn bị kĩ càng chưa?”

“Rồi.”

“Được, vậy hãy mở rộng hai đùi ra! Mở rộng ra một chút, máy chiến đấu của anh

tới ngay thôi. Anh phải công phá phòng tuyến của em!” Nguyên Kiệt ở đầu

kia điện thoại bắt đầu phát ra những tiếng kêu rên. “Hiểu Khê, em kêu

đi, anh muốn được nghe tiếng kêu của em!” Nguyên Kiệt khẽ nói.

Nói thực lòng, Hiểu Khê chưa từng trải qua những khoái cảm và cao t


XtGem Forum catalog