ến thăm bệnh. Sáng sớm hôm nay, Lăng Lệ đưa bác sĩ chủ trị Dương cùng đi thăm bệnh, căn cứ vào các chỉ số y tá ghi lại, đường huyết của Giản Minh cơ bản đã quay về chỉ số bình thường, đối với kết quả này, bác sĩ Dương chỉ ừ một tiếng, không có thái độ gì cả. Lăng Lệ lại nhìn Giản Minh bằng một ánh mắt đáng tin cậy và nụ cười ấm áp, “Rất tốt.” Anh gần gũi đến nỗi làm Giản Minh muốn hỏi về tăm tích của bông hoa hồng giấy. Có khả năng trong lòng nghĩ như thế làm vẻ mặt giống như có việc gì đó, nếu không thì trong người bác sĩ Lăng có gắn máy chụp X quang, nên thăm bệnh xong giường của cô, Lăng Lệ đang định đi bỗng quay người lại hỏi, “Còn có việc gì sao?”. Giản Minh có cảm giác sợ hãi vì những suy nghĩ của mình như bị nhìn xuyên thấu, ra sức lắc đầu, “Không có không có!”. Đợi sau khi Lăng Lệ đi khỏi, cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chà, cô thật là vô dụng.
Khi truyền nước xong, La Thế Triết đột nhiên xuất hiện không hề báo trước, đứng bên cạnh giường, “Giản Minh, hôm nay thế nào rồi?”.
“Rất tốt, đường huyết đã bình thường trở lại.” Giản Minh kỳ lạ hỏi, “Tại sao chỉ có mình anh? Tô Mạn đâu?”. Bình thường Tô Mạn sẽ không để cho chồng của cô ta đơn thương độc mã đến thăm vợ cũ thế này đâu.
La Thế Triết không giấu vẻ mệt mỏi, “Cô ấy và mẹ vừa mới đến thay với anh.”
Giản Minh mới hiểu ra, “Tối hôm qua anh ở đây chăm sóc cha của Tô Mạn sao?”.
La Thế Triết gật gật đầu, ngồi xuống bên mép giường cạnh Giản Minh, với thái độ Giản Minh gặp nhiều thành quen và vô cùng quen thuộc đó, nói, “Hôm qua anh có lên mạng tìm tài liệu về bệnh tiểu đường, từ nay về sau em nhớ phải cẩn thận ăn uống.”
Lên mạng chỉ để tìm kiếm tài liệu? Mình có cần phải cảm tạ ơn nghĩa sâu đậm này không nhỉ? Giản Minh cười thầm trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ thái độ khách sáo, “Em biết rồi. Cảm ơn anh! Anh tốt bụng quá.”
La Thế Triết liếc mắt nhìn cô, không tranh luận vấn đề này nữa, chỉ hỏi, “Muốn ăn gì không? Để anh đi mua cho em?”.
Ôi trời đất ơi, lần này Giản Minh được yêu chiều quá mà giật mình, Giản Minh cố gắng đè nén sự kinh ngạc đó lại, “Em ăn sáng rồi. Đúng rồi, cha của Tô Mạn thế nào rồi?”
“Tình hình có vẻ không khả quan lắm, phải theo dõi thêm.”
“Ồ.” Giản Minh đáp lại một tiếng rồi thôi, quay qua giục La Thế Triết đi về, “Anh cũng mệt cả đêm rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”
La Thế Triết chẳng động đậy, yên lặng vài giây rồi đột nhiên hỏi, “Em giục anh đi, là quan tâm anh, hay là cảm thấy anh ngồi đây bất tiện nên đuổi khéo anh?”.
Ủa? Nói thế có ý gì không đây? Những lời nói này sao chẳng giống với những lời nói ngày thường của La tiên sinh, người luôn ăn nói cẩn thận nhỉ? Giản Minh không để ý đến sự lỗ mãng của La tiên sinh, nghĩ rằng chắc anh quá mệt rồi đâm ra bị lẩn thẩn. Có điều anh đã hỏi như thế, Giản Minh cũng đành phải nói thật vậy, “Đều có!”. Cô biết rõ anh là người tinh tế, thông minh, nói dối anh sẽ phát hiện ra ngay.
La Thế Triết lại giở bản tính không lạnh lùng cũng chẳng nhiệt tình của ba trăm ngày trong ba trăm sáu mươi lăm ngày của một năm ra, “Cố gắng nghỉ ngơi, anh đi trước đây.”
La Thế Triết vừa nhấc chân bước đi, bác gái giường đối diện hỏi thăm tình hình ngay và luôn, “Chồng cháu phải không?”.
Giản Minh cười cười, không muốn phủ nhận. Mặc dù ly hôn đã lâu, nhưng không biết vì một lý do nào đó mà trừ phi cảm thấy cần thiết, cô không muốn nói cho tất cả mọi người đều biết rằng cô đang tạm thời đang ly hôn và sống đơn thân một mình. Không cần chờ câu trả lời chính xác của Giản Minh, bác gái đã khen ngợi, “Một người quá được, nhìn kiểu cách thế kia, chắc là làm ở công ty lớn lắm phải không? Nhìn bề ngoài trông có vẻ đàng hoàng, hai vợ chồng cháu đều đẹp như thế này, gene tốt, con cái chắc cũng xinh đẹp, đáng yêu lắm đây…”.
Phòng khám gọi có việc gấp, Lăng Lệ quay về, ngang qua giường 106, nghe thấy cuộc nói chuyện giữa bác gái và Giản Minh. Vừa nãy, anh nhìn thấy người đàn ông tên La Thế Triết qua đây, cho nên, anh đều hiểu được hết.
Anh hiểu được một người đàn ông nhìn thấy vợ cũ của mình sống không tốt, sẽ cảm thấy có trách nhiệm, cảm thấy áy náy trong lòng, không thể nào vứt qua một bên không thèm để ý đến được.
Anh hiểu cả nụ cười giả vờ bình yên trên khuôn mặt của Giản Minh nữa, anh cũng hiểu được cả những yếu đuối càng muốn giấu lại càng lộ ra bên ngoài trong trái tim cô, cũng hiểu rõ sự trông đợi và khát vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp sâu thẳm bên trong linh hồn cô. Đúng thế, hai người tuy không tiếp xúc nhiều, nhưng anh hiểu cô như hiểu bản thân mình vậy. Hai người đồng cảnh ngộ, chính vì thế mới hiểu nhau, không liên quan đến những yếu tố khác.
Thực ra, giống như những gì bác gái nói, chồng cũ của Giản Minh trông có vẻ là người rất tốt, không biết Giản Minh và anh ta tại sao lại phải ly hôn với nhau, lại nghĩ đến mình và Phương Nam, bình thường trông có khác gì một cặp vợ chồng hạnh phúc đâu cơ chứ, không phải cũng bằng mặt không bằng lòng, cuối cùng đường ai nấy đi hay sao? Lăng Lệ thở dài, việc ăn uống tại sao có thể kéo dài từ năm này sang năm khác, hai người thương yêu nhau mãi mãi, chẳng
