Old school Swatch Watches
Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327385

Bình chọn: 8.5.00/10/738 lượt.

iện trên gương mặt không hề

thay đổi. “Nói ra thì rất mâu thuẫn, người đã từng vấp ngã

rồi lại đứng dậy luôn có đánh giá tương đối khách quan về bản thân, rất sáng suốt và thực tế. Nhưng anh không hề hy vọng em

sẽ rơi vào cảnh ngộ đó, bị ép buộc phải đối diện với chính

mình, đó là một điều rất tàn nhẫn, anh thích nhìn dáng vẻ

hăng hái, hăm hở, dương dương tự đắc của em hơn.”

Đàm Bân nhướn mày. “Em luôn tỏ ra rất khiêm tốn, có dương dương tự đắc bao giờ đâu!”

“Xem này, lời nói bộc lộ bản chất rồi. Em trong mắt người khác và em trong mắt mình luôn có một khoảng cách.”

“Xì.” Đàm Bân không biết nói gì nữa.

Ngay từ đầu, anh đã thích dạy bảo cô, lần nào cũng khiến cô tức giận mà không nói được gì.

Đến nơi, Đàm Bân tháo dây an toàn. “Em vào nhà đây, anh cũng đừng làm em lo lắng, về nhà nghỉ ngơi đi.”

Trình Duệ Mẫn tắt máy. “Anh đưa em lên.”

“Không cần, em không sao.”

Anh không nói thêm gì nữa, liền xuống xe, mở cửa cho cô, cầm túi

xách và túi thuốc của cô, sau đó bước nhanh vào trong thang

máy.

Đàm Bân đành vào cùng anh.

Trong thang máy, anh ôm eo cô, Đàm Bân cố giằng ra nhưng không thoát được, đành để mặc anh.

Những con số trên bảng điều khiển thay đổi, thang máy đang đi lên, đến tầng Đàm Bân ở, “ting” một tiếng, cửa liền mở ra.

Cửa vừa mở, Đàm Bân lập tức sững người.

Thẩm Bồi đang ngồi trước cửa nhà cô, thần sắc vô cùng tiều tụy.

Ba người ngơ ngác nhìn nhau. Chỉ có điều Đàm Bân nhìn Thẩm Bồi,

Thẩm Bồi lại nhìn người bên cạnh cô, Trình Duệ Mẫn.

Người đầu tiên có phản ứng là Trình Duệ Mẫn, mặt anh không đổi sắc, anh gật đầu chào Thẩm Bồi: “Chào anh!”

Bàn tay ôm eo Đàm Bân càng siết chặt.

Thẩm Bồi đứng lên, nhìn chằm chằm Trình Duệ Mẫn, ánh mắt đầy vẻ

ngạc nhiên. Người đàn ông trước mặt thân hình cao to, dung mạo

xuất chúng, đứng bên Đàm Bân quả thực rất đẹp đôi.

Ánh

mắt của Thẩm Bồi phút chốc chứa đầy thái độ thù địch. Nhưng

vì luôn giữ thái độ đúng mực nên anh cố nở một nụ cười khiên

cưỡng. “Rất vui được gặp anh.”

Hai người đàn ông vẫn tỏ

ra khá điềm nhiên, chỉ có Đàm Bân cảm thấy lúng túng, khó xử, mong có một khe hở để cô có thể chui xuống.

Cô hỏi Thẩm Bồi: “Sao anh lại ở đây vậy?”

Ánh mắt của Thẩm Bồi chuyển từ Trình Duệ Mẫn sang phía cô, anh đi đến, cố gắng kéo cô lại phía mình. “Em bị bệnh thế, sao không về nhà? Anh tìm em cả buổi tối.”

Lòng bàn tay anh đẫm

mồ hôi. Thấy anh lo lắng như thế, Đàm Bân không biết phải giải

thích thế nào, thấy vô cùng khó xử. Cô chỉ biết quay sang

Trình Duệ Mẫn, nói lí nhí: “Anh về đi, em xin lỗi.”

Tay

của Trình Duệ Mẫn đang ôm eo cô dần buông ra. Anh cười cười,

không nhìn cô nữa, đưa túi sách và thuốc trong tay cho Thẩm Bồi. “Cô ấy vẫn đang sốt, anh nhớ cho cô ấy uống nhiều nước và

nghỉ ngơi. Tôi có để một mẩu giấy trong túi, trong đó có ghi

liều lượng và cách uống thuốc.”

Thẩm Bồi gật gật đầu. “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

“Anh đi đây.” Trình Duệ Mẫn vội vàng lùi lại phía sau một bước.

Cánh cửa thang máy lúc trước luôn mở, đúng lúc này lại khép

lại, khiến vai anh va vào đánh “thình” một cái.

Âm thanh này khiến Đàm Bân giật thót tim, cô co rúm người lại.

Anh xoa xoa vai, bước vào trong thang máy, miệng vẫn giữ nụ cười. “Tạm biệt.”

Cửa thang máy từ từ đóng lại trước mặt Trình Duệ Mẫn, chỉ còn

lại hai người đứng trên hành lang nhìn nhau, không nói gì.

Đàm Bân không chịu nổi áp lực này, nghĩ đến tình cảnh thảm thương tối qua, lòng cô lại trở nên cứng rắn. Cô giật tay ra khỏi tay

Thẩm Bồi, lấy chìa khóa, mở cửa.

Thẩm Bồi đi theo cô

vào trong phòng ngủ, ngồi bên cạnh giường, cúi đầu không nói

gì. Trên người anh là chiếc áo khoác ngoài dày xộc xệch, bên

trong là một chiếc áo mùa hè, áo khoác và quần đều bám đầy

bụi, bụi trên má anh cũng dày thành lớp, nếu có vuốt tay qua

chắc cũng sẽ để lại mấy đường.

Đàm Bân hỏi: “Sao anh

biết em bị bệnh?” Sau đó, cô liền nghĩ đến bác sĩ Cao, câu trả lời không cần nói cũng đã rõ, cô đổi câu hỏi khác: “Sao anh

lại đến đây? Mẹ anh có biết anh ra ngoài không?”

Thẩm Bồi ngẩng lên, ánh mắt nhìn cô như có lửa đốt khiến lòng cô thấy thấp thỏm.

Anh vẫn không trả lời.

Cô thở dài, lấy khắn ướt cẩn thận lau mặt, lau ngón tay cho anh.

“Anh đã đi những đâu? Ở đâu mà người đầy bụi thế này?”

Thẩm Bồi đột nhiên đẩy cô ra, đứng dậy không nóí gì, chạy thẳng vào phòng tắm.

Đàm Bân vứt khăn ướt xuống, thẫn thờ hồi lâu, cảm thấy toàn thân

không còn chút sức lư