ý khác,. “Nếu như những thứ tôi muốn không phải là những thứ này thì sao?”
Nghiêm Chinh hơi ngạc nhiên. “Vậy cô muốn những thứ gì?”
Doãn Nghiêm Hi cười nhạt, đổi chủ đề. “Khi nào tôi sẽ bắt đầu đi làm?”
“Tuần sau đi, đợi khi tôi đi Châu Âu về sẽ trực tiếp gặp cô để bàn bạc chi tiết công việc cụ thể.” Nghiêm Chinh nói xong, nhưng vẫn nhớ tới câu hỏi lúc nãy của cô. “Cô còn chưa nói với tôi là cô muốn gì thứ gì?”
Đối với việc anh cứ cố chấp hỏi cô muốn gì, Nghiên Hi chỉ còn biết cười ha ha một tiếng rồi nói. “Sau này anh sẽ biết.”
Thứ cô muốn có, chính là anh… Thẩm Mục Phạm có thói quen chạy bộ buổi sáng, nhưng từ sau khi Bạch Chi Âm dọn đến sống chung, thói quen chạy bộ mỗi sáng
đổi thành “vận động” trên giường, còn nói năng đầy lý lẽ. “Theo nghiên
cứu, một lần vận động kịch liệt bằng chạy chậm mười ngàn mét.”
Bạch Chi Âm bất lực liếc cho anh một cái. “Anh cũng biết là rất kịch liệt
à.” Cứ như vậy, thời gian không đến một tháng, thắt lưng của cô bị tra
tấn, đau gần như đứt ra. Điền khiến cho cô uất ức nhất chính là, cùng
chạy mười ngàn mét, Thẩm Mục Phạm chạy xong thì tinh thần khoan khoái,
vui sướng, tắm rửa xong còn có thể đến công ty đi làm, còn cô cùng lắm
thì cũng tính là đi bộ, vậy sao sau khi kết thúc cô chỉ có thể ngồi
phịch trên giường thở hổn hển, cử động một ngón tay thôi cũng mất sức?
Bất công, thật sự là rất bất công.
Sáng sớm hôm thứ tư, Thẩm Mục Phạm từ phòng tắm đi ra, thấy Bạch Chi Âm
không còn mê man chìm vào giấc ngủ như bình thường mà ai oán nhìn chằm
chằm vào mình, anh không khỏi tò mò. “Sao em không ngủ? Không phải nói
mệt chết đi được sao?”
Bạch Chi Âm trừng mắt nhìn Thẩm Mục Phạm một cái, kéo cái gối kê ở dưới thắt lưng. “Đúng là mệt chết được, nhưng eo đau quá.”
Dường như nghĩ đến điều gì đó, Thẩm Mục Phạm mỉm cười. Anh vừa cài nút áo sơ
mi vừa đi về phía cô , ngồi xuống bên giường, bàn tay tiến về phía thắt
lưng của cô. “Ai bảo vừa rồi em cử động mạnh quá làm gì?”
Vừa
nghe những lời này, mặt mày Bạch Chi Âm sa sầm lại, thở phì phò đẩy Thẩm Mục Phạm ra. “Ai cử động?” Rõ ràng là anh ghì chặt thắt lưng cô, phải
trái trước sau đều chạm, bây giờ còn nói ngược lại.
Thấy cô tức giận, Thẩm Mục Phạm chẳng những không sợ mà còn cười hì hì, nắm lấy tay cô, hỏi: “Vậy có cần đến bác sĩ không?”
Bạch Chi Âm bĩu môi. Lỡ như bác sĩ hỏi cô cử động như thế nào, chẳng lẽ cô
lại nói cho người ta là do làm tình quá độ, thắt lưng vất vả nên bị đau?
“Hay là anh mát xa cho em?” Thẩm Mục Phạm lại hỏi.
Bạch Chi Âm liếc xéo một cái, từng chữ từng chữ nói. “Không cần.” Với bản
tính háo sắc của anh, xoa nắn một hồi mất công lại xảy ra chuyện gì nữa.
Như là nhìn thấu ý nghĩ của Bạch Chi Âm, Thẩm Mục Phạm mỉm cười khẽ vuốt
nhẹ chóp mũi cô. “Vậy em ngủ tiếp thêm một chút nữa đi, lát nữa anh sẽ
cho lái xe đưa em đi spa.”
Thấy Chi Âm gật đầu, Thẩm Mục Phạm
giúp cô đắp chăn, cúi người hôn lên trán cô. “Hôm nay em không cần nấu
bữa tối, đi spa xong anh sẽ tới đón em, chúng ta ra ngoài dùng bữa.”
Bạch Chi Âm dạ một tiếng, nhắm mắt lại hồi tưởng về cảm giác vừa rồi. Không
biết tại sao, khi Thẩm Mục Phạm đứng dậy chuẩn bị đi, cô phút chốc cảm
thấy hoảng hốt, không suy nghĩ gì liền kéo lấy tay áo anh.
Thẩm
Mục Phạm sửng sốt trong giây lát, lập tức trở tay lại cầm lấy tay cô,
lại ngồi xuống, dịu dàng dỗ dành nói. “Được rồi em ngủ đi, anh không đi
đâu.”
Nghe được lời nói của Thẩm Mục Phạm, Bạch Chi Âm bỗng nhiên bừng tỉnh, không ngờ hành động vừa rồi của cô chính là muốn giữ anh
lại. Cô không khỏi hốt hoảng. Bạch Chi Âm đỏ mặt tía tai quay đầu về bên kia, nhắm mắt giả vờ ngủ. Cứ nghĩ rằng sẽ rất khó đi vào giấc ngủ,
nhưng một mùi hương nhàn nhạt vương vấn quanh mũi, cảm giác ấm áp nơi
đầu ngón tay cùng với những cái vỗ về êm dịu sau lưng, thân quen mà lại
êm ả, làm cô cảm thấy bình yên, dần dần tiến vào mộng đẹp.
Nghe thấy tiếng hít thở đều đặn vang lên, Thẩm Mục Phạm rút tay Bạch Chi Âm ra, cúi đầu khẽ đặt một nụ hôn lên tóc mai của cô.
Nghĩ tới bộ dạng thẹn thùng vừa rồi của cô, Thẩm Mục Phạm buồn cười lắc đầu. Cô nhóc này chắc chắn không biết khi ngủ, cô bám người tới mức nào. Cho dù anh chỉ nhẹ nhàng xoay người trở mình, cô cũng khẽ cau mày bất mãn
lẩm bẩm, sau đó giống như bạch tuột ôm chặt anh. Nhưng lần này cô thể
hiện sự níu kéo với anh khi tỉnh táo, coi như là một bước tiến lớn.
***
Trước khi đi Thẩm Mục Phạm còn đặc biệt kéo rèm cửa, căn phòng càng thêm mờ
tối làm Bạch Chi Âm ngủ sâu hơn, cho đến khi chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô mới thức giấc.
Bạch Chi Âm mơ mơ màng màng mở mắt,
với tay lấy máy. Thấy màn hình hiển thị một dãy số máy điện thoại cố
định, còn tưởng rằng là của Thẩm Mục Phạm, ngồi dậy lầu bầu nói. “Em
buồn ngủ muốn chết…”
Cô chưa nói xong, đầu bên kia truyền đến tiếng kêu gào khóc lóc. “Chị, chị…”
Giọng nói chẳng hề xa lạ gì với cô, chính là giọng của Tiểu Thiên. Cơn buồn
ngủ bị xua tan, cô giật bắn người lên. “Tiểu Thiên, là em phải không,
Tiểu Thiên?”
Đầu dây bên kia dường như không nghe thấy lời nói
của Bạch Chi Âm, ch