đến người cô yêu, chỉ muốn im lặng ra đi.
Tina vừa bỏ mấy lọ thuốc vào trong túi, vừa nói: “An Nhiên, tôi sẽ không để cô làm vậy nữa, lần này, tôi sẽ không làm người đứng nhìn nữa.”
Nhìn Tina lấy điện thoại di động ra, An Nhiên sốt ruột, cô bất chấp tay đang bị vướng bởi mấy dây truyền dịch, giữ chặt tay của Tina lại: “Tina, đừng mà, tôi không muốn cho anh ấy biết.”
Nhìn ánh mắt cầu xin của An Nhiên, Tina lưỡng lự buông di động.
“Tôi có thể không nói, nhưng cô phải hứa với tôi sẽ điều trị đàng hoàng.” Tina nhìn An Nhiên nghiêm túc nói.
An Nhiên ra sức gật đầu, chỉ cần không nói cho Mạc Ngôn biết là được rồi.
“Thôi cô nghỉ đi, tôi đi mua thức ăn cho.”
Tina ra khỏi phòng rồi, An Nhiên vội lấy tấm hình trong túi ra. Trong ảnh là cô đang ôm Mạc Ngôn dưới ánh đèn đường, mái tóc dài mềm mại xõa ra. Mọi thứ vẫn còn rất rõ trong tâm trí cô.
Đây là tấm hình duy nhất chụp hai người với nhau mà cô có
Trong quán bar, Mạc Ngôn cứ thế liên tục uống rượu. Anh đã cố chịu đựng không đi tìm người con gái kia, cố không nghĩ đến cô.
Phỉ Nhi uốn éo cái eo nhỏ đi đến cạnh anh: “Ngôn, chúng ta về nhà đi.”
Cả tuần nay Mạc Ngôn đều ở chỗ Phỉ Nhi, nên cô tin chắc Mạc Ngôn có tình cảm với mình rồi.
“Cút.” Mạc Ngôn không hề lưu tình đẩy Phỉ Nhi ra, một mình đi về phía cửa.
Phỉ Nhi hung dữ nhìn chằm chằm Mạc Ngôn đang bỏ đi, rồi sẽ có một ngày người đàn ông này thuộc về mình.
Mạc Ngôn không thể nào khiến mình trở nên vô tình như người kia được, anh nhớ cô, anh muốn gặp cô.
Nhưng khi mở cửa ra, cả nhà tối đen. Bật đèn lên cũng không thấy ai. Mạc Ngôn tự cười giễu, quả nhiên không chờ mình, chắc cô ta đến chỗ thằng đàn ông kia rồi.
Người trong công ty trông thấy Mạc Ngôn đột nhiên thấy rùng mình. Mạc Ngôn liền một tuần không đến làm, giờ xuất hiện lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Mạc Ngôn đi thẳng đến chỗ thư ký hỏi: “Dư An Nhiên đâu?”
“Cô ấy chưa đến.” Thư ký cẩn thận trả lời.
Mạc Ngôn giận dữ nghiến răng ra lệnh: “Gọi điện thoại, bảo cô ta lập tức vác xác đến đây.”
Ở nhà đợi suốt một đêm, Mạc Ngôn trong lòng vô cùng tức giận đến công ty, không ngờ người đàn bà chết tiệt này còn chưa tới.
“Tổng giám đốc.” thư ký đi vào phòng tổng giám đốc.
“Nói.”
“Dư tiểu thư nói mấy ngày nữa sẽ đến nộp đơn xin nghỉ việc.”
“Cái gì?” Mạc Ngôn gầm lên giận dữ khiến cô thư ký sợ run.
“Cô ra ngoài trước đi.” Không ngờ cô ta mau chóng tìm cách rời khỏi mình như vậy. Một cảm giác sợ hãi dâng lên trong anh.
Nghĩ đến đó, Mạc Ngôn vội rút di động ra, thuần thục nhấn số.
Nhìn di động không ngừng kêu, An Nhiên chậm chạp không dám nhận. Cô không biết phải nói gì với anh nữa.
“Nghe đi, chẳng lẽ cô định trốn cả đời.” Tina cầm điện thoại di động đưa tới chỗ cô.
Cả đời, nếu thật sự còn có cả đời, cho dù là trốn đi, vụng trộm nhìn anh, cô cũng nguyện ý.
Ý thức được mình nói sai, Tina an ủi nói: “Đừng suy nghĩ nhiều được không? Cô phải an tâm chữa bệnh, sẽ khỏe lại thôi.” Vì sao người tốt đều không có kết cục tốt đẹp vậy.
Điện thoại ngừng lại vang, vang lại ngừng, An Nhiên chậm rãi cầm lấy: “Alô.
Tina khẽ xua tay nói: “Thôi tôi đi về trước, sợ đến lúc gặp anh ta rồi sẽ không kìm được mà nói ra mất.”
“Ừ, cô đi cẩn thận.”
Lúc Mạc Ngôn tới phòng bệnh của An Nhiên, nhìn thấy cánh tay cô trầy trụa khắp nơi, các vết thương vẫn còn tấy đỏ thực sự rất đau lòng. Tuy nói muốn trả thù cô, tra tấn cô, nhưng khi nhìn thấy cô bị thương thật thì anh lại lo lắng, đau long hơn ai hết.
An Nhiên vừa định nhổm dậy lấy bình nước đầu giường, một bàn tay đã đưa ly nước tới cho cô.
Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua, không có biểu lộ gì trên mặt: “Anh tới rồi à.”
“Cô làm sao lại bị vậy?” Mạc Ngôn chú ý nhìn các vết thương của cô, cô gái này này rốt cuộc sao đây, vài ngày không gặp đã biến mình thành thế này.
An Nhiên uống nước rồi để cốc lại trên bàn: “Không cẩn thận trượt ngã thôi.”
Mạc Ngôn có đôi khi thật muốn tự tay bóp chết người con gái này, cô luôn có thể dễ dàng khơi mào lửa giận trong anh. Cái bộ dáng tôi không làm sao kia lại làm cho người ta vô cùng tức giận. Bản thân anh nghe tin cô đang ở bệnh viện tim muốn nhảy ra ngoài, còn cô thì lại không thèm quan tâm.
“Vì sao không gọi điện thoại cho tôi?” Cô ta không cần mình, không muốn dựa vào mình. Ở trong lòng cô, anh không có lấy chút trọng lượng nào sao? Cho dù biết nếu cô không về chỉ một đêm sẽ khiến anh hiểu lầm, anh tức giận, với cô cũng chẳng sao cả ư?
“Cũng không có gì nghiêm trọng, nên không muốn phiền anh.” An Nhiên cứ nghĩ Mạc Ngôn sẽ mau bỏ về, ai ngờ anh lại cứ nán lại. Cô sợ Mạc Ngôn biết sự thật, biết cô không còn sống được bao lâu nữa.
Người phụ nữ chết tiệt này, đã nằm liệt trên giường rồi còn dám nói không có gì nghiêm trọng, không muốn phiền mình.
“Dư An Nhiên, cô nghe cho rõ đây, cô tốt nhất nên tự biết mà cẩn thận một chút. Đừng để tôi nhìn thấy cô như thế này một lần nữa.” Rõ ràng rất lo lắng cho cô mà nói ra lời lại thành như thế.
Vừa lúc này bác sĩ cùng y tá vào kiểm tra: “Cô Dư, hôm nay cô cảm thấy thế nào.” Bọn họ đều biết An Nhiên không còn sống được bao lâu nữa.