Bảy Năm Lại Bảy Năm

Bảy Năm Lại Bảy Năm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323120

Bình chọn: 7.00/10/312 lượt.

g xuống tay được. Kỳ thật chỉ cần cậu ấy năn nỉ một chút, mình sẽ mềm lòng. Nhân dịp hôm nay có tuyết đầu mùa, mình hy vọng cậu ấy và Á Phi có thể ở bên nhau.”Khi An Nhiên đọc đến dòng cuối của cuốn nhật kí, cô đã không còn kìm được tiếng nức nở. Trước khi Tiểu Mễ gặp tai nạn, cô ấy đã cầu mong cho cô được hạnh phúc. Đó là nguyện vọng cuối cùng vào ngày tuyết đầu mùa của cô ấy.An Nhiên cầm cuốn nhật kí trong tay nghẹn ngào “Không có cậu. mình sao có thể hạnh phúc đây.”Sau khi Tiểu Mễ gặp tai nạn, Ngô Á Phi cũng như bốc hơi khỏi thế giới này. Đối với người đàn ông đó, An Nhiên cũng không muốn nghĩ đến nữa, cô không đi tìm. Chỉ vờ như chưa từng quen biết. Cô không hận hắn, chỉ hận bản thân, hận bản thân lúc trước bị mù, hận bản thân vô dụng. Nước mắt An Nhiên đã không thể kìm được nữa, Mạc Ngôn nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khuôn mặt cô, ôm cô vào lòng.An Nhiên đã phải lấy rất nhiều dũng khí mới dám kể lại đoạn hồi ức này, cô muốn cho Mạc Ngôn biết, không phải cô không yêu anh, mà là không có tư cách.An Nhiên nghẹn ngào nói “Anh đã hiểu chưa? Anh hiểu không? Không phải anh không tốt, là em không đủ tư cách.”Mạc Ngôn ôm cô, nhẹ nhàng nói bên tai “Không cần nói nữa, anh hiểu, anh sẽ không ép em, anh sẽ chờ, chờ đến ngày em buông tay mới thôi.”…

Ánh mặt trời xuyên khe hở bức rèm, chiếu vào gian gian. An Nhiên mở to mắt, nhìn căn phòng xa lạ. Cách trang trí đơn giản, hai gam màu chủ đạo đen trắng cách điệu.An Nhiên đứng dậy mở rộng cửa sổ, ánh mặt trời như triều dâng tràn vào, lấp đầy căn phòng.Nhìn trong phòng bếp, bóng dáng Mạc Ngôn đang bận rộn, An Nhiên cảm thấy thật ấm áp. Chỉ thấy anh nhìn chăm chú một tờ giấy, dùng thìa muỗng vừa đong vừa lẩm bẩm. Thỉnh thoảng còn ghé miệng nếm thử, như thể chưa vừa ý.Xoay người thấy An Nhiên, Mạc Ngôn cười “Em dậy rồi, chờ một lát là có thể ăn sáng “Nhìn bát cháo thịt nạc, mùi thơm bay tứ phía. An Nhiên nhớ tới lời Ân Hạo nói bản thân ngoài cơm trắng ra chẳng biết làm gì, nhìn bát cháo Mạc Ngôn làm, cô cảm thấy thực xấu hổ.Thấy An Nhiên chưa động đũa, Mạc Ngôn hỏi “Sao vậy, không thể ăn được sao? Hôm nay là lần đầu tiên anh vào bếp, mùi vị có thể không tốt lắm, lần sau nhất định sẽ cố gắng.”An Nhiên húp một thìa cháo “Rất ngon, là lần đầu tiên thật sao? Thật lợi hại, cái gì em cũng không biết làm…”Mạc Ngôn nhìn An Nhiên nói “Em không cần biết. Sau này anh sẽ chăm sóc em, em không biết làm gì, chỉ cần giao lại cho anh.”Anh luôn lo lắng cho cô như vậy, nói không cảm động là gạt người. An Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, anh vĩ đại như vậy, chói mắt như vậy. Rốt cuộc cô có gì tốt đẹp, được người đàn ông này yêu.“Sao vậy, trên mặt anh có hoa sao? Em cứ nhìn anh chằm chằm.”Ý thức được bản thân thất thố, An Nhiên xấu hổ cười cười “Nơi này là?” Cô vội chuyển hướng đề tài.“Nơi này cũng là nhà của anh, những khi không trở về Kính Hồ, anh ở lại đây. Tối hôm qua em khóc rồi ngủ quên mất, em đành mang em về đây, nhưng em yên tâm, tối hôm qua anh ngủ ở sô pha” Mạc Ngôn vội giải thích.“Em tin anh. “Một câu Em tin anh, khiến lòng Mạc Ngôn ngọt lịm cả ngày.…

An Nhiên đã đổi nhạc chuông di động, mùa đông năm ngoái, đó là một mùa đông đầy u ám đối với cô. Tiếng chuông khi đó là:

Mùa đông này tôi không có niềm vui Khi không có em bên cạnh Màu trắng bỗng phủ xuống Con người cô đơn kia Sự mất mát dễ hiểu kia Mùa đông này tôi không có niềm vui Không có ai giống như trong tưởng tượng Có lẽ tuyết rơi đã lâu Có lẽ chưa bao giờ tới Có lẽ chuyện năm đó chưa từng xảy ra

Nhưng nay đã khác xưa, có bất ngờ cũng có hạnh phúc. Bất ngờ vì sự trở về của Ngô Á Phi, hạnh phúc vì cô gặp được Mạc Ngôn.

Mùa đông nhiều mưa cuối cùng cũng trôi quaBầu trời xanh nhạt hiện ra trên mái đầu

Sau tuyết rơi sẽ là gì? Là mùa xuân, mùa xuân tươi đẹp tìm đến. Lễ tân gọi điện báo, đại sảnh có khách đang chờ An Nhiên.An Nhiên tới đại sảnh, sau khi nhìn thấy người kia, lập tức xoay người bỏ trốn.“Nhiên Nhiên” Ngô Á Phi giữ chặt tay An Nhiên.Khoảnh khắc ánh mắt hai người tiếp xúc, cả người An Nhiên run lên, thì ra đã qua nhiều năm như vậy, cô vẫn không thể quên hắn.An Nhiên quay đầu nhìn thoáng qua cánh tay bị hắn giữ chặt, lạnh lùng nói “Buông ra “Á Phi không hề có ý buông tay “Chúng ta cần nói chuyện ““Nói chuyện? Không cần.” Nói xong An Nhiên bỏ tay hắn ra, xoay người rời đi“Nếu em không muốn ở trước mặt nhiều người như vậy bị anh ôm đi, thì cứ việc rời đi.”An Nhiên không ngờ, Ngô Á Phi – người đàn ông hào hoa phong nhã trước kia – cũng sẽ có lúc bá đạo như vậy.Trong một quán cà phê gần Hoàng Đình, Ngô Á Phi rất tự nhiên gọi đồ uống “Hai ly cà phê, một ly thêm chút đường” hắn nhớ rõ An Nhiên sợ đắng, trước kia mỗi lần uống cà phê, đều phải bỏ thêm đường.“Bây giờ tôi không uống cà phê ” An Nhiên ngẩng đầu nói với phục vụ “Một ly hồng trà, cám ơn “Ngô Á Phi nhìn An Nhiên mở miệng nói “Nhiên Nhiên, vài năm qua em sống tốt không?” Nói đến vế sau, Á Phi thật muốn cắn đầu lưỡi mình một cái, biết rõ tình hình cô ấy vài năm qua thé nào, còn hỏi vấn đề như vậy.Trong lòng An Nhiên cười lạnh “Rất tốt, có ăn có mặc có


Snack's 1967