dám tin ngày này lại đến nhanh như vậy.
Tại khán phòng nơi sẽ diễn ra hôn lễ, biết bao doanh nhân đã đến, không ai không cố gắng nhân dịp này lấy lòng Đường gia. Hôn lễ này quả thực rất long trọng.
Tina ngồi trong xe nhìn ra đã thấy ngay trước cổng khách sạn là một đám lớn người tụ tập, rồi lại thấy tấm áp phích in hình Mạc Ngôn chụp với người phụ nữ kia thật to, thoáng nghĩ đến một người đàn bà đáng thương đang nằm trên giường bệnh, chỉ dựa vào việc còn một chút hơi thở mà biết cô ấy còn tồn tại, nắm tay cô ta vô thức co chặt lại, cương quyết.
Hôn lễ đã bắt đầu cử hành, Phỉ Nhi cười tươi như hoa, rốt cục cô ta cũng đạt được ý nguyện gả vào Đường gia rồi, rốt cục cũng thành vợ của Mạc Ngôn. Còn trong long người của Đường gia thì lại có phần phức tạp khó tả. Hiểu Lộ đi cùng Nguyên Tịch, vẻ mặt không quá vui mừng, cũng không đủ tươi để đến nói lời chúc mừng với người phụ nữ kia được.
Mọi người đều hướng ánh nhìn về phía sân khấu lớn, nhìn nhân vật chính dáng vẻ đầy hạnh phúc kia, thầm nghĩ ông trời khéo tác hợp, thật là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ.
Người chủ trì tuyên bố cô dâu chú rể có thể trao nhẫn cho nhau. Phỉ Nhi đưa bàn tay với ngón đeo nhẫn hơi vươn ra, Mạc Ngôn lại có vẻ ngơ ngác bần thần.
“Ngôn” Phỉ Nhi nhỏ giọng nhắc nhở.
Lúc này Mạc Ngôn mới hồi phục tinh thần, tiếp nhận chiếc nhẫn từ tay Trì Phong. Nghĩ tới 7 năm trước, mình cũng đã tổ chức lễ đính hôn với An Nhiên, mà không ngờ hai người cuối cùng lại không thành đôi. Cô cuối cùng vẫn rời bỏ anh, còn anh lại đi cưới người phụ nữ khác.
Phỉ Nhi nhìn chiếc nhẫn kim cương sắp được lồng vào tay mình, khóe miệng lộ ra nụ cười thắng lợi.
Tất cả các phương tiện truyền thông đều chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị ghi lại thời khắc quan trọng đó.
“Chờ một chút” một giọng nữ thanh tao đột ngột cất lên
Mọi người đều bị những lời này làm chấn động, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía lối vào của sảnh tiệc, nơi Tina và Tô Nghệ đang thẳng hướng sân khấu chính đi đến.
“Ồ, đó có phải là Tina, người đột nhiên biến mất khỏi các sự kiện giải trí nhiều năm rồi không?” Những người làm lâu năm trong ngành truyền thông đều sớm nhận ra người phụ nữ vừa đến ấy là ai.
“Nghe nói trước kia cô ấy cũng từng có quan hệ tình cảm với Đường tổng tài đó. Xem ra hôm nay có trò hay để coi rồi.”
“Thật sự là ngoài ý liệu, nhưng sẽ là tin giật gân lắm đó, mau chóng đến chụp hình đi.” Các vị phóng viên nhiếp ảnh vội vã chuyển hướng máy về phía Tina.
Tina vẫn không buồn quan tâm đám người đang lao đến tranh nhau chụp ảnh của mình, vẫn một mực hướng thẳng đến chỗ sân khấu lớn.
Tất cả mọi người tất nhiên đều rất hiếu kì, ánh mắt tập trung vào mọi cử động của Tina, muốn xem cô rốt cục định làm gì đây.
Tina cảm thấy hai nhân vật chính trên sân khấu lớn kia nhìn thật chướng mắt, thật khiến cô không thoải mái chút nào. Vậy nên trên đường đi, cô tiện tay cầm lấy một ly sâm banh, bước lên sân khấu, và động tác tiếp theo của cô thực khiến tất cả mọi người mở rộng tầm mắt, thoáng nghe đâu đó âm thanh của sự ngạc nhiên cố nén.
Cô hắt thẳng ly sâm banh vào mặt Mạc Ngôn. Mà Mạc Ngôn chưa kịp có phản ứng gì, đã nhận thêm một cái tát vào mặt, âm thanh vang khắp phòng. Lòng bàn tay Tina đau rát, cô đã dùng hết sức lực của mình cho một cái tát đó.
Giới truyền thông tuy rằng một phen khiếp sợ, nhưng cũng lắm kẻ liều mạng bấm máy, chụp được cảnh tượng khó phai này. Nhiều người vụng đoán, Tina là vì không cam lòng bị đá nên cố ý đến gây rối giữa hôn sự thế này.
Mạc Ngôn phẫn nộ nhìn Tina: “Cô làm gì vậy? Cô điên rồi sao?”
“Đúng, tôi điên, chúng ta đều điên. Anh, tôi, còn có An Nhiên, tất cả đều điên rồi.” Trong đám người, rất nhanh có người phản ứng lại, cái người tên An Nhiên mà Tina đang nhắc đến là ai?
Phỉ Nhi đứng cạnh đó chỉ vào mặt Tina nói: “Cô ta là con điên, người đâu, đưa cô ta ra ngoài.”
Hai nhân viên bảo vệ đến tận nơi, đang chuẩn bị đưa Tina rời đi, đã bị Tô Nghệ ngăn lại .
“Cái tát tai hồi nãy, là tôi thay An Nhiên đánh.” Tina nhìn Mạc Ngôn nói.
Mạc Ngôn vô duyên vô cớ bị Tina đánh ngay trước mặt bao người mà không kịp chống đỡ, tuy phẫn nộ nhưng vẫn cố kiềm chế nói: “Cô nếu điên đủ rồi thì tự cút đi cho tôi, đừng để tôi phải gọi người làm việc đó.”
Nghe xong câu nói của Mạc Ngôn, Tina đột nhiên cười ha hả, cười đến nỗi chảy cả nước, là cô đang cười An Nhiên ngốc nghếch, cười chính mình cũng ngốc nghếch. Cô không rõ làm sao trước đây cô lại có thể yêu say đắm một người đàn ông như vậy.
Những người có mặt ở đây đều không hiểu chuyện gì, có điều dựa vào những gì xảy ra ở lần đính hôn trước đây tại bến cảng thì ai cũng biết An Nhiên là ai
Tô Nghệ đi lên đỡ lấy Tina, cố gắng bảo bọc xoa dịu cô.
Tina cười đến mức trào nước mắt rồi, đột nhiên kêu to lên: “Dư An Nhiên, cô thật ngốc, cô làm việc không đáng. Cô có thấy không, đây là kẻ mà cô đem cả tính mạng ra để yêu, kẻ đó lại muốn kết hôn với người phụ nữ khác.”
Mọi chuyện phát sinh quá đột ngột, quá nhanh, tất cả mọi người đều không kịp có phản ứng.
“Cô nói vậy có ý gì, nói rõ ra mau.” Mạc Ngôn khẩn trương nắm lấy bả vai Tina
