Old school Swatch Watches
Bắt Được Người Đàn Ông Lưu Manh

Bắt Được Người Đàn Ông Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323094

Bình chọn: 9.00/10/309 lượt.

không lọt, quẳng ra mấy câu về phía sau, hất đầu rời đi.

“Tiểu My thân yêu, anh thích em, anh sẽ lại đến tìm em!”. Anh nói to tuyên ba, nhưng cô không quay đầu lại.

"Ơ? Yến My, sao cô quay lại nhanh thế?". Trần Vũ vừa nhìn thấy cô đi vào, liền mở miệng hỏi.

Yến My vẫn còn đang nổi nóng không trả lời, chỉ đặt mông ngồi vào chỗ của mình.

Rốt cuộc Trần Vũ cũng phát hiện ra sắc mặt cô không tốt.

"Ách----Yến My, cô chưa làm hòa với bạn trai hả?". Anh thử hỏi.

Bộp! Yến My dùng sức vỗ bàn. "Trần Vũ, tôi nhắc lại cẩn thận một lần nữa, tôi và người kia một chút quan hệ cũng không có".

Anh bị hành động đột nhiên của cô làm giật mình.

Nếu như thật sự không có một chút quan hệ, phản ứng kia của cô không phải là quá mạnh sao?

Yến My nghiêm mặt, thuận tay lấy tài liệu trên bàn, chuẩn bị làm việc.

"Tôi cảm thấy Phong tiên sinh thật sự rất giỏi!". Bên trong phòng yên lặng thật lâu, Trần Vũ không nhịn được lại mở miệng.

"Anh có ý gì?".

"Thế mà anh ta có thể làm cho cô tức giận nha!". Anh chen miệng vào nói, đúng là anh không làm được.

Nhưng cô không nói gì.

"Yến My, tôi quen biết cô bao lâu, hôm nay tôi mới biết thì ra cô có thể tức giận, từ trước đến nay thái độ của cô đối với tôi luôn khách khí xa cách thôi".

"Vậy sao?". Yến My không muốn giải thích điều gì đối với tính khí của mình.

"Yến My, cô thật sự chưa từng nghĩ sẽ ở chung một chỗ với Phong tiên sinh sao? Tôi cảm thấy hai người rất đẹp đôi". Trần Vũ biết mình có hơi nhiều chuyện, nhưng đều là đàn ông, anh nhịn không được muốn giúp Phong Thượng Vũ nói tốt vài câu.

"Chuyện này không liên quan đến anh". Yến My lãnh đạm đáp lại Trần Vũ một câu.

Chuyện tình cảm của cô từ lúc nào khiến người khác phải can thiệp vào?

Gặp phải người cứng đầu, Trần Vũ nhún nhún vai, không nói nữa. Bên trong phòng làm việc lâm vào trạng yên lặng một lần nữa, chỉ còn tiếng gõ bàn phím máy tính.

Tức giận của Yến My trong lúc làm việc cũng từ từ tan đi, đợi đến khi cô tan tầm về nhà, đã có thể an tĩnh thả lỏng tâm nhớ lại sự việc xảy ra ngày hôm nay.

Nhưng cô phải thừa nhận, phản ứng của mình hơi mạnh một chút. Đều phải trách anh! Nếu không phải anh mất tích không lí do, lại không lí do xuất hiện, cô làm sao lại tức giận như vậy được?

Công việc bận rộn nên không liên lạc được cái gì chứ, việc này có thể ư? Kể cả bận rộn cũng có thể gọi điện thoại mà! Cứ cho là anh không biết số điện thoại nhà cô, cũng không thể không biết số điện thoại ở phòng làm việc của cô được!

Nhưng mà..........Anh đột nhiên trở lại. Lại vắt cổ moi óc ra nghĩ lí do giải thích, bất luận là thật hay giả, chỉ cần tìm đến cô, qua điểm này cũng đủ để nói rõ thành ý của anh.

Nếu như chỉ là muốn đùa bỡn cô, có cần thiết phải nhiều lần như vậy không? Dạy dỗ người khác cũng phải có mức độ, cũng không có ai rảnh rỗi như vậy đâu!

Những lời của anh nói..........

Tiểu My thân yêu, anh thích em, anh sẽ lại đến tìm em.

Lời Phong Thượng Vũ tuyên ba lại vang lên trong đầu cô, khiến cô không khỏi đỏ mặt. Lúc ấy chỉ lo tức giận, không có cảm giác gì, lúc này nghĩ lại, tim không khỏi nhanh thêm mấy nhịp.

"Ọe! Anh ta vẫn còn dùng điệu bộ giống trước kia, thích nói những câu sến súa ghê tởm". Mặc dù ngoài miệng mắng như vậy, nhưng khóe miệng của cô không nhịn được khẽ nhếch lên, tâm trạng vốn là không vui nhất thời thay đổi.

Anh nói anh sẽ quay lại tìm cô, sẽ là lúc nào đây?

Khi cô gặp anh, nên dùng thái độ gì đối mặt với anh đây?

Tiếp theo, cả đêm, tâm trạng của cô đảo quanh chỗ này, lần đầu tiên mất ngủ vì đàn ông........

Tiểu Yến My thân yêu:

Tối nay có thể vui lòng đi ăn tối cùng anh hay không, sáu rưỡi anh sẽ đón em.

Thượng Vũ.

“Ồ! Hoa thật là đẹp, hoa này gọi là.........hoa này gọi là hoa cát cánh đúng không!” Trần Vũ mới vừa vào cửa bị bó hoa lớn thu hút đến đây.

"Đúng rồi!". Cô lấy tấm thiệp, tay chạm nhẹ lên những cánh hoa màu tím.

Còn nhớ rõ hồi trước anh tặng hoa cả một tuần lễ, mỗi ngày đều thay đổi, nhưng kỳ lạ là, cô chưa từng được nhận hoa hồng. Vì sao anh không tặng hoa hồng? Đàn ông bình thường không phải đều bày tỏ tình cảm bằng hoa hồng sao?

"Yến My, đây không phải là của vị Phong tiên sinh kia tặng chứ?". Nhìn cô nở nụ cười như có như không, Trần Vũ thử thăm dò suy nghĩ.

"Ừ". Cô khẽ gật đầu, nhớ đến ngày hôm qua lạnh như băng khiến anh hụt hẫng, hôm nay nhận được hoa lại bày ra thái độ trái ngược trước mặt anh, đột nhiên cô có chút ngượng ngùng.

"Yến My, cô quen biết Phong tiên sinh từ trước rồi sao?". Trần Vũ tò mò hỏi.

"Cũng được một thời gian rồi". Cô xoay người cầm bó hoa đặt trên quầy, không còn ném vào thùng rác nữa.

"Chuyện Phong tiên sinh này là như thế nào? Vì sao trước đây chưa từng nghe cô nói tới?". Khó có dịp cô chịu nói chuyện phiếm, đương nhiên anh phải nắm chắc cơ hội dò hỏi một chút.

"Trước kia cũng có thể coi anh ta là đồng nghiệp của chúng ta, anh ta từng là đội trưởng đội Tia chớp, nhưng mà bây giờ làm doanh nhân rồi".

"Chà? Trước kia anh ta là đội trưởng đội Tia chớp?". Vẻ mặt Trần Vũ kinh ngạc, không ngờ người phát ra khí chất tinh anh như Phong tiên sinh,