Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bắt Được Người Đàn Ông Lưu Manh

Bắt Được Người Đàn Ông Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323064

Bình chọn: 7.00/10/306 lượt.

quay về nước làm việc?

Quên nó đi! Thay vì ở đây xem náo nhiệt, thà đi ra quán cà phê gần đây ngồi còn hơn, dù sao với tình trạng như này, cô cũng không thể vào nhà được.

Đôi chân của cô nhanh chóng chuyển hướng, bỗng nhiên nổ ra mấy tiếng súng vang dội kéo sự chú ý của cô trở lại, tiếp đấy lại gây ra một cơn chấn động.

“Tránh ra, tránh ra nhanh lên!”.

Chỉ nhìn thấy một đống nhân viên cảnh sát đẩy máy ảnh của đám phóng viên ra, để áp giải ba tên tội phạm bị thương, nhân viên y tế vội vàng chạy ra đón bọn họ.

Phong Thượng Vũ đây mà! Anh không sao chứ? Bên tai lại vang lên tiếng súng, Yến My cau mày, vô thức quay lại nhìn về đám cảnh sát để tìm kiếm tung của anh.

Khi bước vào con hẻm, chỉ nhìn thấy anh ta bị bao vây bởi các đồng nghiệp, trên mặt tràn ngập nụ cười, nụ cười kia mạnh mẽ thu hút tầm mắt của cô, khiến trái tim cô bỗng dưng như bị điện giật chạy thẳng đến mang tai.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của ai đó, Phong Thượng Vũ quay đầu lại liền nhìn thấy cô, đang nhanh chóng đi tới.

“Tiểu My, em lo lắng cho anh nên mới đến đây hả?”. Anh vui mừng khôn xiết, cho rằng việc theo đuổi tấn công cô cuối cùng cũng phát huy một chút tác dụng.

“Không phải”. Những lời này của cô phá vỡ bùa chú, cô trả lời thẳng thừng.

Đúng là gặp quỷ! Cô tại sao lại đột nhiên giống như thiếu nữ si mê trợn mắt nhìn anh, vì anh mà tim đập dồn dập!

“Phải không?”. Anh không tin vào câu trả lời của cô, nghĩ rằng cô nhút nhát, xấu hổ nên không thừa nhận.

“Anh không cần phải suy diễn nhiều như thế, gia đình ở tôi sống ở quanh khu vực này, tôi nghe được tin tức nên đi về xác nhận lại”. Gương mặt Yến My lạnh lùng, nhưng tầm mắt vẫn gắn chặt trên gò má anh.

“Anh không tin, trừ trừ em chứng minh cho anh xem”. Làm gì có chuyện khéo như thế! Phong Thượng Vũ vẫn không tin.

Tại sao tôi phải chứng minh cho anh xem! Cô gần như bật thốt ra suy nghĩ, nhưng nhìn nét mặt của anh, miệng vết thương trông thật gai mắt! Thôi! Coi như trách nhiệm của đồng nghiệp, giúp anh ta băng bó lại cũng không sao đâu!

“Đi theo tôi!”.

Thật sự muốn dẫn anh ta về nhà? Trong lòng Phong Thượng Vũ ôm hoài nghi, đi theo phía sau cô.

Đi bộ được mấy phút đồng hồ, Yến My và anh vào trong thang máy đi lên trên căn hộ.

Đi lên trên tầng, đến trước cửa nhà cô, cô giơ chìa khóa ra mở cửa.

“Mời ngồi”. Cô thuận tay để chìa khóa lên trên nóc tủ đựng giày, chỉ vào sô pha ở phòng khách.

Nhìn động tác của cô, rốt cuộc Thượng Vũ cũng tin rằng không phải cô cố viện lí do từ chối, một mặt khác trong lòng không khỏi đắc ý, tuy chưa theo đuổi được cô, nhưng đã có cơ hội bước vào nhà cô.

Căn hộ ngoài những đồ dùng gia đình cần thiết ra, tất cả mọi chỗ đều trống rỗng, vì sao cô ấy không sắp xếp căn phòng giống các cô gái bình thường?

“Ngồi xuống đi, còn đứng đấy làm gì?”. Yến My cầm hộp cứu thương đi ra.

“Yến My, người nhà em đâu?”. Anh ngồi xuống ghế sô pha dài.

“Tất cả bọn họ đều ở rải rác khắp nơi, tôi có một đề nghị”. Cô cầm hộp cứu thương đặt lên bàn: “Bây giờ tôi sẽ giúp anh bôi thuốc, anh đừng có lộn xộn”.

“Vết thương nhỏ thôi, đừng bận tâm”. Phong Thượng Vũ nói như không chuyện có gì.

Chậc, hóa ra là cô quan tâm đến anh nha!

“Miệng vết thương vẫn là nên xử lí sẽ tốt hơn!”. Yến My mở hộp sơ cứu, bắt đầu giúp anh rửa vết thương.

Khi nước sát trùng chạm đến gò má Phong Thượng Vũ, anh cắn chặt răng chịu đựng.

“Sẽ không đau chứ?”. Nhìn mặt anh, cô phát hiện gò má anh co giật nhẹ.

“Không sao.” Anh tươi cười tỏ vẻ mạnh mẽ.

“Vậy thì tốt rồi”. Anh ta rõ ràng là cố gắng chịu đựng! Sau đó, cô nghĩ, anh ta trước mặt mình mà còn cố làm ra loại hành động này, đôi tay càng dùng thêm sức lau mạnh vết thương.

“Hừ---“ Đau đớn khiến anh vô ý né tránh.

“Xin lỗi, anh đừng có tránh được không? Như thế tôi sẽ rất khó xử lí”. Cô xin lỗi không có thành ý, còn cố tình cầm miếng bông có thuốc sát trùng đung đưa trước mắt anh.

Rõ ràng cô cố ý! Nhưng anh cũng không nói gì, đưa mặt lại gần, để cô tiếp tục sát trùng.

“Một mình em ở đây sẽ rất cô đơn?”. Khó có được cơ hội ở chung, chưa đầy mấy giây Thượng Vũ lại mở miệng nói.

“Quen rồi”. Tay cô chăm chú vào công việc, thuận miệng trả lời.

“Em có thường xuyên liên lạc với người nhà không?”.

“Thỉnh thoảng”. Cô cau mày, bôi thuốc giúp anh ta.

“Nhà em có mấy anh chị em?”.

“Năm”. Cô giúp anh dán urgo.

Anh ta đang làm gì? Điều tra hộ khẩu?

Anh huýt sáo: “Phù! So với ba mẹ tôi, ba mẹ em còn có thể sinh nhiều hơn! Lần trước không phải em cũng gặp qua anh trai anh rồi sao? Thật ra thì anh còn một em trai và một em gái, em thì sao? Em đứng thứ mấy trong gia đình?”.

“Cảnh sát Phong, tôi đã băng bó xong, nhưng anh vẫn nên đi bệnh viện để tiêm ngừa uốn ván, tránh nhiễm trùng”. Cô không trả lời câu hỏi của anh, cầm lấy hộp sơ cứu đứng lên.

“Tiểu My…….”

“Cảnh sát Phong, có lẽ lần trước anh chưa hiểu rõ ý của tôi”. Yến My cắt đứt lời anh, ngả bài trực tiếp với anh: “Xin anh đừng nên tặng hoa, tặng quà, hoặc là tặng bất cứ một thứ gì cho tôi”.

“Tiểu My, tại sao em thường trực tiếp từ chối sự theo đuổi của người khác à?”. Phong Thượng Vũ ng