XtGem Forum catalog
Bắt Đền Anh Yêu

Bắt Đền Anh Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324013

Bình chọn: 7.5.00/10/401 lượt.

ng đầu tiên của học viện, cha anh là hiệu trưởng kế nhiệm tiếp theo. Hai người ấy đều mở rộng trường

học tới mức khá lớn mới tới tay anh, nên anh có trách nhiệm cũng là

nghĩa vụ bảo vệ tâm huyết thành quả của họ. Nhưng dù sao thời đại mới

cũng khác. Về sau anh định sẽ thực hiện chế độ tuyển hiệu trưởng có chân tài thực lực, trừ phi là người có chuyên môn, nếu không thì không nên

để trên vị trí này. Anh cũng có rất nhiều điều không hài lòng về bản

thân, nên anh nghĩ có thể thực hiện điều đó được. »

Nghe anh nói thế, nàng không nhịn được lắc đầu cảm thán. Người đàn ông này yêu cầu

quá cao với bản thân, cho tới giờ cô chưa gặp vị hiệu trưởng nào thật sự công tác như anh cả. Hồi trước khi đi học, cô chỉ có thể thấy hiệu

trưởng trường mình vào hai dịp khai giảng với bế mạc năm học. Ông hiệu

trưởng ấy chỉ giỏi việc tống việc cho người khác làm, và đi giao tiếp

quan hệ với các nhân vật cấp cao cao cấp nổi tiếng, chứ đâu thèm quan

tâm tới giáo viên học sinh trong trường.

« Anh đừng tự nghi ngờ bản thân thế, ai nấy đều rõ ràng, anh là một hiệu

trưởng vô cùng vĩ đại. Nhưng làm việc quá sức cũng không tốt lắm, cứ thế về lâu dài sẽ có hại cho sức khỏe. Chi bằng khi nào đó xin nghỉ dài hạn một chút, chúng ta đi du lịch cho thoải mái đi ! » Dật Linh rất tự tin

mình có thể làm một hướng dẫn viên du lịch thật tốt, đưa anh đi du sơn

ngoạn thủy, quên bớt phiền não cuộc đời.

Anh biết cô lo lắng cho anh, tiếc là anh chỉ có thể chối từ. « Thật xin lỗi em, nếu phải đi máy bay quả thật anh không làm được, mà gần đây cũng rất bận, khó mà xin

nghỉ được. »

« Thì nếu không đi du lịch, ở nhà cũng có những

việc có thể thoải mái thư giãn tinh thần nha. » Cô biết không tế nhị

lắm, nhưng bỗng dưng lại muốn nhắc tới, đều là tại anh chậm chạp không

chịu chủ động khiến cô bất an. Họ đã cưới nhau được hơn hai tháng, quen

nhau cũng đủ ba tháng, bộ anh không coi cô là nữ giới chắc ?

« Chuyện gì cơ ? » Sao anh không biết nhỉ ? (Đồ ngốc xít !)

« Là chuyện đó đó ! » Cô ghé vào tai anh thì thì thào thào một lúc, tuy trong phòng không có ai khác, nhưng cô vẫn không nén nổi thẹn thùng đỏ

mặt.

« Ừhm… nói cũng đúng ! » Việc nam nữ, vốn là một bản năng

tự nhiên, âm dương điều hòa, dĩ nhiên cả người sẽ thoải mái thư giãn

rồi.

Cô đã chủ động nhắc tới, mà nhìn anh vẫn ngây ra như cục gỗ ấy, thế là thế nào ? « Anh không phải là không có cảm giác với em chứ ? »

« Không, đương nhiên là không phải… » Nếu không có cảm giác,

làm sao anh dám đáp ứng cuộc hôn nhân này ? Chẳng qua anh không dám chắc yêu nhau phải theo tốc độ ra sao, phát triển mức nào, liệu hai người đã có thể đi tới giai đoạn cuối cùng này chưa ? Hai người ở chung, rất tự

nhiên mà hòa hợp lẫn nhau, cũng thích ở chung một chỗ với nhau, liệu đã

đủ xúc tác hay chưa ? Anh vẫn cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó ? (Muốn đạp cho anh một phát quá đê !)

Bỏ đi, cô đã đủ xấu hổ lắm rồi, vẫn

là kiếm cớ lui cho mau vậy. « Em chỉ muốn giúp anh giải tỏa áp lực một

chút, mong anh đừng suy nghĩ nhiều quá, cứ quên những gì em vừa nói là

được ! »

Thấy cô cúi đầu xuống, anh có ngốc tới đâu cũng biết là cô đang thất vọng, vội vàng ôm cô vào lòng hôn lên trán cô. « Anh thật

may mắn mới có thể cưới được người vợ tốt như em. Em đừng lo, anh sẽ

trân trọng em mà. »

Trân trọng ? Cô hoàn toàn cảm thấy được anh

trân trọng rồi, nhưng trừ lần đó ra, anh không thể cho cô thấy thêm sự

nhiệt tình của anh sao ? Để cô có thể cảm giác được mình là một người

phụ nữ, hơn nữa, là người phụ nữ đang yêu và được yêu sâu đậm a !

+ Đường ca ca quả là hàng hiếm nha, cup C cọ qua cọ lại, sói cái mò tới ngay cạnh lên tiếng mời gọi, thế mà anh í vẫn dửng dưng bảo còn thiếu

cái gì đó… Mún đạp cho anh chàng này một cái cho bớt ngu quá đê!

+ Mà không cần mình đạp, chap sau Linh tỷ tỷ sẽ hoàn thành kế hoạch

biến cừu thành sói, hoặc có thể nói là kích thích bản chất sói trong con cừu giả dạng… Chuyện rằng ngày xưa có một con sói, ăn cỏ hoài nên nó

ngỡ mình là con cừu, cho tới khi một nàng sói cái tới giúp nó về lại bản chất sói, hí hí…

+ Xì poi chap sau (cảnh báo

nha, chap sau 16+ mới được vào đọc, rõ chưa!)“Lập Đường” Bàn tay nhỏ bé

cô khẽ đập đập lên ngực anh.

“Sao thế? Là anh làm nhanh quá hay chậm quá à?”

“Không phải… Mà là… sao anh có thể duy trì lâu thế…?”

“Thật sao?”

“Người ta sắp ngất xỉu rồi, kính mong anh… nhanh nhanh một chút a!”

trích nguyên văn Lãnh Vân tỷ:Cảnh báo: cấm trẻ em dưới 16 tuổi đọc, ai

chưa đủ tuổi vào đọc, LV không chịu trách nhiệm. Hãy vì chính bạn! ‘Thụ đại hữu khô chi, nhân đa hữu thị phi’ (1), Liên Dật Linh ở

Học viện Thanh Truyền một thời gian, cũng chứng kiến được chân lý này.

Bản thân là hiệu trưởng phu nhân, lại kiêm trợ lý riêng, cô tới chỗ nào cũng khiến người khác chú ý. Kể cả cô không nhận lương của trường,

không được tính vào nhân viên chính thức trong biên chế, cô vẫn có một

khoảng cách với những người khác. Thật ra cô cũng chẳng để ý chuyện này

lắm. Cô tới trường làm việc là để có cơ hội gần gũi yêu đương với chồng

mình, kiểu suy