nhạt mở miệng, nói:
"tôi nghĩ cô sẽ có gì muốn nói với tôi."
"Tôi có lời muốn nói với anh
sao?" Lâm Lệ nghi hoặc nhìn anh, không rõ rốt cuộc mình khiến anh hiểu lầm như
vậy lúc nào!
Chu Hàn ngửa người ra phía sau,
hai khoanh ở trước ngực, mở miệng nói: "chuyện ở cửa vừa rồi, cô không cảm thấy
cần phải giải thích với tôi sao?"
Lúc này Lâm Lệ mới kịp phản
ứng, thì ra là anh nói đến chuyện cô và Trình Tường vừa rồi. Nhìn anh, trực tiếp
kéo cái ghế ngồi xuống trước mặt anh, đi giày cao gót đứng khoảng mười phút,
đứng đến đau cả chân, lại không phải là chuyện công việc, vậy mình cũng không
cần thiết khách khí với anh, dù sao giữa bọn họ chẳng qua chỉ là quan hệ hợp
tác, hẳn là có địa vị ngang nhau mới phải, không có chuyện anh dùng địa vị cao
hơn đến nói chuyện với bản thân mình!
Thấy cô ngồi xuống trước mặt
mình, Chu Hàn nhíu mày, cũng không nói gì, khuôn mặt vẫn là vẻ hờ hững, cũng là
vẻ mặt thường xuyên nhất của anh.
Lâm Lệ khẽ nhếch cằm, nhìn anh
hỏi ngược lại: "anh cảm thấy tôi nên giải thích với anh cái
gì?"
Chu Hàn cau mày lại, một lúc
lâu lãnh đạm mở miệng, nói: "tôi chỉ muốn xin cô nhớ kĩ thân phận hiện giờ của
cô, trừ thân phận vốn có của cô ra, đừng quên cô còn là Chu phu nhân! Đến lúc đó
tôi không muốn nhìn thấy tin tức gì về cô trên báo chí, nhất là tin tức về
‘phương diện kia’!" Anh chán ghét hôn nhân của bản thân mình lại bị người ta
bình luận trên báo chí, cảm giác này thật không tốt!
Cảm giác bị vặn hỏi thế này
thật không tốt, nhìn anh, Lâm Lệ phản bác: "tôi còn giữ hiệp ước, hơn nữa tối
qua vừa nhìn lại một lần, tôi còn nhớ trên đó có một điều không được can thiệp
vào chuyện riêng tư của đối phương, chúng ta chỉ có quan hệ hợp tác, giờ anh lại
vặn hỏi tôi như vậy, có phải là đã vượt quá giới hạn rồi
không?"
"Tôi chỉ là muốn mời cô xử lý
vấn đề cá nhân của mình cho tốt, đừng khiến vấn đề cá nhân của cô liên lụy đến
tôi." Chu Hàn lạnh lùng nói: "tôi ghét bị hỏi những vấn đề vô vị
đó."
Lâm Lệ nhàm chán nhún nhún vai,
đứng dậy, khi xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, đột nhiên nhớ tới lúc đi đón tiểu
Bân tối qua, cô giáo của nó nói chiều thứ sáu này nhà trẻ có đại hội thể dục thể
thao, hy vọng phụ huynh các em có thể tới tham gia cùng các bé trong vườn trẻ.
Xoay người lại, mở miệng nói: "đúng rồi, thứ sáu nhà trẻ của tiểu Bân có đại hội
thể dục thể thao, cô giáo nói phụ huynh nhất định phải tham gia, có cần thôi sắp
xếp thời gian chiều thứ sáu không?"
"Tôi không rảnh." Chu Hàn cộc
cằn nói, lại ngồi thẳng dậy, cầm lấy tài liệu vừa mới xem được một nửa trên bàn,
cầm bút, vừa xem vừa đánh dấu.
Lâm Lệ cau mày, nửa tháng này,
cô thấy rất rõ thái độ của anh đối với đứa con, mặc dù là cha con, nhưng lại
không hề có sự thân thiết giữa cha và con, không hề cảm nhận được chút quan tâm
nào với đứa bé, có chút đau lòng cho đứa bé kia, mạnh mồm nói: "cô giáo nói phụ
huynh phải tham dự!" Chẳng lẽ chuyện của công ty có thể quan trọng hơn chuyện
con mình sao? Cho dù trước đây mẹ đứa bé có làm tổn thương anh ta thế nào, dù
sao đứa bé kia cũng là con trai anh, có quan hệ huyết thống, sao có thể vô tình
như thế!
Chu Hàn không muốn bàn về đề
tài này, chỉ nói: "vậy cô đi thay tôi."
"Tôi không phải là mẹ nó, anh
mới là cha nó!" Lâm Lệ trừng mắt nhìn anh, người đàn ông này có phần lạnh lùng
quá rồi, đối với con ruột mình mà cũng như thế! Chưa nói tới quan tâm, thậm chí
còn cảm giác được có chút chán ghét!
Nghe vậy, Chu Hàn lại nở nụ
cười, khóe miệng khẽ cong lên, lại ngẩng đầu nhìn Lâm Lệ, nụ cười có phần đùa
giỡn nói: "nhưng giờ cô là vợ tôi."
"Tôi —" Lâm Lệ nghẹn họng, nhìn
anh thoáng cái nói không nên lời, dù thế nào thì kể từ lúc bọn họ kí tên vào hợp
đồng trước đó, hay là từ lúc bọn họ cầm hai bản đăng kí kia ra khỏi cục dân
chính, thì không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là Chu phu nhân!
Chu Hàn nhìn cô, cười như không
cười tiếp tục nói: "chúng ta có quan hệ hợp tác, điều này cũng tính là thuộc
phạm vi công việc của cô đi."
Lâm Lệ tức giận nhìn anh, nhỏ
giọng nói: "tiểu Bân thật sự là con của anh sao? Anh quá lạnh nhạt đi!" Cô
chuyển đến nhà anh cũng gần nửa tháng rồi, nếu không phải đã sớm biết bọn họ có
quan hệ cha con, thì thật đúng là không nhìn ra được bọn họ có quan hệ gì, tình
cảm của anh đối với đứa bé kia, lạnh nhạt đến mức tưởng chừng còn không bằng
người xa lạ!
Nghe vậy, cả người Chu Hàn cứng
đờ, vẻ mặt cười như không cười kia trong nháy mắt tắt ngấm, dùng sức cầm bút đến
nỗi muốn bẻ gãy bút, thanh âm tiếp tục lạnh xuống âm mười mấy độ, mở miệng nói:
"đi ra ngoài!"
Tất nhiên là Lâm Lệ cảm giác
được sự biến đổi thái độ trong nháy mắt của anh, dù không biết tại sao, nhưng mà
cô biết điều không hỏi thêm gì nữa, liền xoay người ra khỏi phòng làm việc, hơn
nữa còn đóng cửa phòng làm việc cho anh, chỉ là trong giây phút đó, chợt nghe
thấy bên trong truyền đến ‘ầm —’ một tiếng, nghe như có tiếng tay bị nện mạnh
lên bàn làm việc, cả người giật mình, có chút sợ hãi, vô thức quay đầu, nhìn
cánh cửa đang đóng chặt kia, Lâm Lệ có chút