XtGem Forum catalog
Bảo vật giang hồ

Bảo vật giang hồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326130

Bình chọn: 9.5.00/10/613 lượt.

ình hộ tống chiếc bô ra khỏi phủ đã bị các hộ vệ bắt ngay tại trận. Chỉ một chiêu võ cao cường Trảo Nãi Long Trảo Thủ xuất ra, không chỉ chiếc bô mà phần áo lông trước ngực tiểu nha đầu A Bích cũng bị kéo tung bông mù trời. Một lô một lốc những đồ vật đã được vận chuyển thành công ra trước đó cũng ngay lập tức bị bắt quả tang.

Tiêu lão gia đích thân cầm theo ngọn đuốc, dẫn đoàn người đi tìm bảo bối chuyên gây họa Ngũ Thập Nương. Cảnh tượng nhộn nhịp, phồn hoa rực cháy cả phủ nhà họ Tiêu. Cho đến tận canh ba, hoa viên rộng lớn của Tiêu gia vẫn đèn đuốc rực rỡ, sáng bừng cả một dãy phố.

“Cha à, con xin lỗi, con phải đi tiếu ngạo giang hồ rồi, nên đành phải làm một đứa con gái bất hiếu mà thôi”. Ngũ Thập Lang rúc người trốn trong cái ổ chó suốt ba canh giờ, hai chân run lên cầm cập, tê dại cực độ, nước mắt nước mũi ướt nhèm cả khuôn mặt, nhìn Tiêu lão gia đang cầm đuốc chạy quanh hoa viên.

Mãi cho tới tận tàn canh ba, cả phủ họ Tiêu mới yên tĩnh trở lại.

Trong khi đó ở một góc của hoa viên, Đại Hoàng ngồi thu lu bên cạnh cái ổ của mình, dùng ánh mắt biểu hiện sự ai oán tột độ.

Một người bằng xương bằng thịt lớn đùng như vậy mà còn chui rúc vào nơi cư ngụ của cậu chàng, cái mông thì to đùng, ních chật kín cả chiếc ổ. Cậu chàng chẳng qua chỉ sang liếc mắt đưa tình với Tiểu Bạch nhà kế bên có chút xíu thôi, vậy mà giờ này đã không còn nhà để về nữa rồi!

Thiên lí ở đâu? Cẩu quyền ở đâu chứ?

Đêm đã tàn, ngoại trừ lão bá chuyên châm hương đêm, mắt mũi kèm nhèm cứ đi đi lại lại thì tất cả đều đã ai về phòng nấy. Đến lúc này, Tiêu Ngũ Thập Lang mới bò lồm cồm từ cái ổ chó ra, mặt mũi đầy bụi đất nhuốc nhơ, bẩn thỉu.

Niềm hân hoan, hứng khởi phát ra từ lồng ngực khiến tinh thần cô cao vút tận mây xanh.

Giang hồ, ta tới đây!

Một chàng trai vận đồ trắng muốt, ngồi tĩnh tại bên cạnh hồ nước nhà họ Đoạn, khẽ nhoẻn miệng cười, nhìn đàn cá chép bơi lội đầy hồ. Tay chàng cầm một chiếc bánh màn thầu, khẽ khàng ve đi vẩy lại, khiến cho lũ cá trong hồ vòng vèo quẩn quanh theo chiếc màn thầu đó. Có vài con “nóng tính, vội vã” nhảy vụt lên khỏi mặt nước, hướng về phía chiếc màn thầu nọ.

“Thưa thiếu gia, đêm hôm qua, Ngũ Thập Nương nhà họ Tiêu đã bỏ nhà ra đi rồi ạ.”

“Hả?”. Những ngón tay thon dài sạch sẽ bất giác bóp nát cả chiếc màn thầu. Vụn bánh vừa mới rơi xuống mặt nước đã bị lũ cá chép nhung nhúc trong hồ ăn sạch không còn chút vết tích nào cả. “Cô ấy đã đi về hướng nào thế?”

Người hộ vệ áo xanh đưa tay lên cung kính bẩm báo: “Thưa thiếu gia, Tiêu tiểu thư đi về phía Tô Châu ạ.”

À, Tô Châu đệ nhất trang sắp tới sẽ tổ chức đại hội thưởng kiếm. Nghe nói nếu có duyên bất cứ ai cũng có thể trở thành chủ nhân của hai thanh kiếm cổ nên biết bao đại hiệp thành danh trên giang hồ đều đã tụ tập về đó.

Nhà họ Tiêu chắc cũng đang cho người đi về phía ấy.

Vừa nghĩ tới tiểu nha đầu nọ, trong đầu chàng liền hiện ngay ra một đôi mắt đen láy, linh lợi, đảo liên tục, phía dưới đôi mắt to, đẹp đó là chiếc mũi thanh tú, lúc nào cũng nhăn lại vì cười lớn, đôi môi đỏ thắm xinh xinh luôn nhoẻn lên. Hình như bản thân cô nàng chẳng hề có chút ý thức rằng mình là phận nữ nhi nên đôi tay mịn màng tựa bạch ngọc không ngại khua khắng loạn xạ giữa không trung…

Kể từ khi ý thức được cuộc sống, chàng hiếm khi thấy người con gái nào lại bộc lộ dáng vẻ hoạt bát, tinh nghịch đến vậy trước mặt mình. Những người con gái tầm thường khác vừa nhìn thấy dung mạo của chàng liền sẽ si mê, biểu cảm ngây ngô, khiến người khác vô cùng, vô cùng mất hứng, chán nản, nhưng nha đầu ngốc này thì ngược lại, hết lần này đến lần khác phớt lờ vẻ đẹp trai của chàng, hơn thế lại còn lấy việc chọc ghẹo, trêu đùa chàng làm thú vui.

Đoạn Thủy Tiên bất giác nhấc miệng cười, trong lòng vô cùng vui vẻ, quay đầu lại, nói với người hộ vệ áo xanh vẫn đứng đó nãy giờ: “Ngươi đi chuẩn bị mọi thứ đi! Ngày mai, chúng ta lập tức lên đường tới Tô Châu đệ nhất trang!”

Người hộ vệ áo xanh há hốc miệng vì ngạc nhiên, nhìn thiếu gia nhà mình bằng ánh mắt khó hiểu rồi hỏi: “Người bên đại hội thưởng kiếm đến phủ ta đưa thiệp mời tham dự, không phải thiếu gia đã nhất nhất từ chối ư? Tại sao hôm nay, người lại muốn tới đó?”

Đoạn Thủy Tiên khẽ “hừm”một tiếng, tỏ ra phớt đời. “Đúng vậy, những cuộc tụ hội tranh danh đoạt lợi kiểu đó, vốn dĩ ta chẳng muốn tới chút nào. Có điều, nếu như trong đại hội đó có người thú vị thì đến đấy thưởng “nhân” cũng không tệ.”

Trong khi mọi người chen chúc, lũ lượt kéo nhau tới Tô Châu đệ nhất trang để thưởng kiếm thì thiếu gia nhà mình lại tự nguyện đi đến đó để thưởng “nhân” ư?

Khuôn mặt anh chàng hộ vệ áo xanh mơ màng hồi lâu, trong lòng bất giác phát ra niềm bội phục vô ngần từ tận trái tim, không ngớt lời cảm khái: “Thiếu gia quả thật sâu xa khó lường, ừm, đúng là sâu xa khó lường!”

Tâm tư của thiếu gia xin đừng có tùy tiện suy đoán, càng đoán nhiều lại càng lún sâu trong đó mà thôi…

Ngày hôm sau, Đoạn tiểu thiếu gia cưỡi bạch mã thẳng tiến về hướng Tô Ch