ó lại càng thòm thèm ứa thêm nhiều dãi dớt, chảy dài từ khóe miệng của nó xuống mặt đất.
Không ngờ nó còn có thể phân biệt được mạnh yếu, “biết địch biết ta” mà đổi luôn cả đối tượng săn bắt!
Ngũ Thập Lang vội vã chạy đến nép sau lưng thiếu hiệp áo đen, người cứng đờ lại, ngay cả ngón tay cũng không dám động đậy, lo sợ nhìn vào đôi mắt đỏ rực như hòn lửa của quái thú.
Thiếu niên áo đen hạ kiếm xuống, không nói năng gì, dịch chuyển vài bước, che khuất tầm nhìn của con quái thú với Ngũ Thập Lang.
Bỗng nhiên, nó gầm lên một tiếng rồi cong lưng xông tới chỗ Ngũ Thập Lang đang đứng. Có lẽ định nhảy qua thiếu niên áo đen để trực tiếp săn con mồi phía sau.
Ngũ Thập Lang vừa hét lớn vừa nắm chặt lấy tay áo của thiếu hiệp áo đen, chạy nhảy loạn xạ. Niềm khát khao cầu sinh mãnh liệt đã khiến Ngũ Thập Lang lập tức hóa thân thành loài tầm gửi, nhảy lên ôm chặt lấy thiếu hiệp áo đen, mặt sát mặt, tay ôm ghì lấy cổ, chân quắp chặt vào phần thắt lưng của chàng.
Chỉ cách nhau một lớp áo mỏng, thân nhiệt của Ngũ Thập Lang cùng mùi hương thiếu nữ thoang thoảng bay lại. Khuôn mặt thiếu hiệp áo đen lập tức đỏ như trái táo, không kịp kéo Ngũ Thập Lang xuống, chỉ đành phải giương kiếm chống đỡ đợt tấn công đầu tiên của con mãnh thú.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt lạnh lùng tựa băng, ánh mắt sáng như sao Khuê, đôi môi mím chặt lại, chàng trụ vững trên mặt đất, sẵn sàng đương đầu với quái thú.
Còn chưa kịp đưa phản ứng tiếp theo thì con mãnh thú đã lại bắt đầu đợt tấn công thứ hai.
Trước khi hạ xuống đất, móng vuốt của nó đã xòe ra, lấp lánh dưới ánh trăng, mỏng mảnh mà sắc nhọn, giống y như những con dao găm được luyện từ thép. Ngay sau khi chạm đất, nó lập tức cong thân giơ vuốt.
Dùng sức mạnh gấp mười lần trước đó, xông về phía hai con người đang quấn quýt vào nhau…
“Dùng kiếm đâm vào mắt nó đi!”
“Đâm vào mũi nó đi!”
“Thọc mũi kiếm vào cổ họng nó đi!”
…
Bám trên người thiếu hiệp áo đen, Ngũ Thập Lang ra sức gào thét, đưa lời chỉ điểm, hứng khởi tột cùng. Cô vừa hưng phấn kêu gào vừa không ngừng đập mạnh vào vai của thiếu niên áo đen: “Huynh nhanh lên đi chứ! Chưa ăn cơm à? Kiếm phải nhấc cao thêm một chút nữa!…”
Chút nhẫn nại cuối cùng còn sót lại trong người thiếu hiệp đã hoàn toàn cạn kiệt, gân xanh nổi rõ trên trán, khuôn mặt đanh lại, nộ khí xung thiên, chàng hoàn toàn quên mất trước mặt là một con quái thú mãnh liệt.
Tiếp đó, chàng nho nhã phẩy một cái, vứt Ngũ Thập Lang sang một bên chẳng khác nào bọc rác.
“Xoẹt”, theo làn gió đêm lạnh lẽo, Ngũ Thập Lang bay vút qua ánh trăng… Cô nhắm tịt mắt lại, sẵn sàng đón nhận nỗi đau đớn khi mông chạm đất vào giây tiếp theo…
Không hề cảm thấy đau đớn như đã dự kiến từ trước…
Lần thứ hai “hạ cánh”, hình như cô đã quàng tay vào một cành cây mềm mại như lông vũ. Phù… Ngũ Thập Lang vội thở phào nhẹ nhõm.
Rồi từ từ mở mắt ra…
… và chết lặng ngay lập tức…
Con quái thú dãi dớt đầy miệng kia đang nhìn Ngũ Thập Lang tay ôm lấy cổ nó với ánh mắt âu yếm, chan chứa tình cảm. Một bãi nước dãi nhơn nhớt chảy xuống khiến cho phần lông dưới mõm của nó dính thành một khối.
“Á!… Quái vật… Á!…”. Ngũ Thập Lang hét lớn, nhanh chóng chọc thẳng ngón tay vào đôi mắt của quái thú, sau đó không chút đắn đo, do dự, lấy đầu mình đập mạnh vào mũi của nó. Con quái thú đau quá, lắc đầu mạnh bạo, hất Ngũ Thập Lang khỏi cổ của nó.
Tiếp đất an toàn, cô vừa bò vừa lăn, mò mẫm tiến về phía trước.
Mò mẫm tiến về phía trước…
Mò mẫm tiến về phía trước…
“Cô đừng có bò nữa!”. Giọng nói của thiếu niên áo đen vọng lại từ phía xa. “Cô nằm yên trên mặt đất đi, đừng có động đậy! Nó không nhìn rõ cô đâu.”
Ngũ Thập Lang ngoan ngoãn dán mặt lên đất, giả bộ chết.
Bị mất mục tiêu săn đuổi, con quái thú đó rú lên một tiếng, loạng choạng lần mò tứ phía tìm tung tích của Ngũ Thập Lang, hết tiến lên rồi lại lùi xuống.
Ngũ Thập Lang nhoài người trên mặt đất, mồ hôi tuôn như mưa, không dám động đậy gì hết.
Con quái thú càng lúc càng tiến lại gần, bàn chân đệm thịt giẫm lên đám lá trúc tạo nên những tiếng sột sà sột soạt, mỗi một tiếng động phát ra đều khiến cho Ngũ Thập Lang căng thẳng như vừa chết đi sống lại.
Tiếng chân ngày càng gần… càng lúc càng gần thêm… gần tới mức sắp sửa chạm sát vào cơ thể cô…
Ngũ Thập Lang lia mắt nhìn xung quanh, thấy quái thú sắp giẫm lên chân mình rồi mà thiếu hiệp áo đen vẫn chẳng hề có ý định rút đao tương trợ, cô không khỏi nhụt chí. Đột nhiên, cô nhổm người dậy khỏi mặt đất, vừa bò vừa lăn về phía chàng.
Định đùa giỡn sao, giả chết đến mức chết thật, làm gì có đạo lí này chứ?
Nhìn thấy Ngũ Thập Lang lăn lông lốc về phía mình, thiếu hiệp áo đen hoàn toàn suy sụp. Kế hoạch định sẵn trong đầu chàng nãy giờ cuối cùng thành ra công toi rồi.
Vốn dĩ chàng dự định, khi Tiêu Ngũ Thập Lang nằm bò trên đất, thu hút quá nửa sự chú ý của con mãnh thú, chàng có thể nhân lúc nó không phòng thủ mà tấn công. Loại quái thú này bản tính vô cùng thận trọng, bả
