gia mạo hiểm tính mạng nép tai phía ngoài cửa sổ phòng tân hôn một hồi lâu mà mọi thứ vẫn cứ tĩnh lặng, im lìm.
Ông không ngăn nổi dòng lệ xót thương, cứ tiếp tục thế này thì biết đến bao giờ, ông mới có thể nhìn thấy đứa cháu ngoại yêu dấu, con của Ngũ Thập Lang đây chứ?
Phật dạy: “Không thể nói! Không thể nói!”
Cho nên, giấc mộng làm ông ngoại của Tiêu lão gia phải qua rất nhiều ngày mới có thể trở thành hiện thực được.
Ngoại truyện
Sau lễ thành hôn, trông Lãnh Vô Song càng ngày càng phong độ, tươi tắn, nhưng Ngũ Thập Lang thì ngược lại, tiều tụy, mệt mỏi, chán nản, bi ai.
Thấy thế, Tiêu lão gia không khỏi lo lắng, nghi hoặc quay sang hỏi cậu con trai cả đang đứng bên cạnh. “Lẽ nào là lấy âm bổ dương?”
“Vậy thì hàng ngày, không cần đun các loại cạnh ngẩu pín bò, nhung hươu gì nữa!”. Ông càng lúc càng tin tưởng vào suy đoán của mình. Nhìn thấy đứa con gái rượu tiều tụy, mệt mỏi, đáng thương, người làm cha như ông sao có thể không đau lòng cho được?
Thế là lúc đến giờ cơm, Tiêu lão gia cứ nhìn Lãnh Vô Song mãi, định nói rồi thôi, thôi rồi lại định nói, sau cùng ông vẫn chẳng thể nhẫn nhịn được, vừa chăm chăm nhìn con rể quý vừa nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Cha bảo này, Vô Song à … trẻ thì trẻ, con vẫn nên điều độ một chút, đừng vui xuân quá đà!”
Sắc mặt của Ngũ Thập Lang lập tức tím xanh lại, chiếc bát trong tay cô nhanh chóng đập mạnh xuống mặt bàn.
“Tại sao lại phải điều độ? Phải cuồng nhiệt lên mới đúng!”. Ngũ Thập Lang nắm chặt tay lại, vô cùng phẫn uất, dáng vẻ hệt như phụ nữ trung niên nhu cầu không đủ vậy.
Khiến cho Lãnh Vô Song ngượng ngùng đến mức đỏ mặt tía tai.
Phẫn uất nói xong, Ngũ Thập Lang và cơm liên tục, phồng mồm trợn má, nuốt mãi không trôi nên bật ho liên tục.
Tất cả mọi người trong nhà đều vô cùng kinh ngạc.
Mẹ cả là người đầu tiên lấy lại được hồn phách, mừng đến mức rơi lệ, lập tức đứng bật dậy, hỏi: “Ngũ Thập, lẽ nào … lẽ nào … con đã có mang?”
Bà không hỏi thì thôi, vừa hỏi dã khiến Ngũ Thập Lang suýt òa khóc.
Kể từ hôm tân hôn đến giờ đã gần một tuần, hàng đêm, ngoài việc ôm lấy cô ngủ thì Lãnh Vô Song chưa làm bất cứ chuyện gì khác. Nếu như vậy mà vẫn có thể có thai được thì bản thân cô chắc chắn là thánh mẫu.
“Ngũ Thập, lẽ nào là thật?”. Lãnh Vô Song cũng hân hoan hỏi.
Ngũ Thập Lang lại càng buồn rầu, chán nản, thầm nghĩ: “Lẽ nào huynh cho rằng còn cách cả lớp quần áo mà vẫn có thể mang thai, sinh con được sao?”. Nộ khí đầy bụng mà không biết trút vào đâu, cô đập mạnh tay xuống bàn rồi thét: “Ta có con trai rồi!”
Tất cả mọi người trong gia đình đều vui mừng khôn xiết, suýt nữa còn vỗ tay nhiệt liệt để khích lệ đôi trẻ.
“Có điều, đứa con trai ấy vẫn còn đang ở chỗ cha của nó”. Cô nói xong liền lườm Vô Song một cái, vẻ mặt bi thương, ai oán vô cùng, nức nở bỏ đi.
Để mọi người ngồi đó, chớp chớp mắt nhìn Lãnh Vô Song đang tỏ ra cực kì ngây thơ, vô tội.
“Vô Song, Ngũ Thập … con bé… làm sao … làm sao lại thế …?”. Tiêu lão gia không biết nên bắt đầu thế nào, nghĩ mãi mà chẳng tìm ra từ ngữ để hình dung về việc Ngũ Thập Lang uất ức bỏ đi.
“Bộ dang như thể nhu cầu không đủ”. Ngay tức khắc, có người tiếp lời cho ông.
“Đúng vậy, đúng vậy!”. Tiêu lão gia bỗng nhiên tỉnh ngộ, không ngừng vỗ tay tán thưởng người mới đến, vừa quay lại nhìn liền vui mừng thốt lên: “Cẩm Phong, con tới rồi sao? Lại đây mau, chị Hoan, mau chuẩn bị thêm một bộ bát đũa!”
Lạc Cẩm Phong nhoẻn miệng mỉm cười, ngồi xuống ghế rồi quay sang hỏi với dáng vẻ vô cùng trưởng thành: “Em rể, gần đây thế nào?”
Khuôn mặt Lãnh Vô Song ngay tức khắc đen sầm lại, chàng đứng bật dậy, nhấc vạt áo chuẩn bị bỏ đi.
“Lẽ nào em rể không muốn biết tại sao Ngũ Thập Lang lại tức giận bỏ đi?”
Lãnh Vô Song dừng lại ngay lập tức.
Mấy hôm nay, chàng đã đối xử với Ngũ Thập Lang vô cùng ân ái, thương yêu, vậy mà tính khí của cô càng ngày lại càng khó chiều, thô lỗ. Ngày nào chàng cũng ngồi trầm tư suy ngẫm xem tại sao Ngũ Thập Lang lại hay cáu gắt, thô lỗ như vậy, lúc thì lo lắng chất độc trong người cô vẫn chưa được giải hết, lúc lại sợ rằng sự lãnh đạm, lạnh lùng của mình làm cô bị tổn thương…
Đã suy đoán, ngẫm nghĩ bao ngày nay mà chàng vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân sau cùng, vậy nên lúc này, khi Lạc Cẩm Phong hỏi thế, chàng liền quay lại ngay.
“Em rể coi cuốn sách này thì sẽ biết ngay vì sao Ngũ Thập Lang lại hay tức giận, cáu gắt như thế”. Lạc đại thiếu gia đưa một cuốn sách dày cho Lãnh Vô Song rồi cười tít mắt lại.
Lãnh Vô Song liền nhận lấy, đọc ngay tựa đề ngoài bìa: “Danh mục tỉnh thế?”
“Đúng vậy, đúng vậy, em rể cứ đọc nhiều, xem nhiều, suy tư nhiều, điều quan trọng nhất là phải thực hành thật nhiều, cuối cùng sẽ có ngày lãnh ngộ được mọi thứ”. Lạc đại thiếu gia ngẩng cao đầu, ra vẻ cao thâm khó đoán.
“Hãy tin ta đi, bản thân ta cũng lãnh ngộ được rất nhiều điều uyên thâm từ cuốn sách này đấy!”. Vẻ mặt của chàng cực kì nghiêm chỉnh, gật đầu một cách thành tâm.
Lãnh Vô Song bán tín bán nghi lật giở mấy trang đầu ra, ánh mắt vừa lướt qua những điều ghi chép trong đó, hai má liền đỏ ửng lên.
Chàng đưa tay lê