XtGem Forum catalog
Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Bao Giờ Trăng Lại Tròn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324844

Bình chọn: 7.5.00/10/484 lượt.

nh rồi, cái danh tiết trên mình đã lấm lem hết rồi. Hừ, cũng không biết bán đi đâu nữa ấy chứ. Hay là cô tìm lấy một nhân viên quèn nào thu nhập hàng tháng trên trăm ngàn tệ mà làm vợ anh ta đi, mau sinh con đẻ cái kẻo già. Lãnh Tử Thần với cô không cùng đẳng cấp, cô đừng có nằm mơ giữa ban ngày.

Lâm Ấu Hỷ ngẩng đầu, nhìn ngôi sao họ Phạm cười nhạt, giọng từ tốn:

- Cô Phạm này, người đàn ông của cô, tôi đâu dám cướp, là anh ta cứ ì ra không chịu đi, còn nói tôi nợ anh ta tiền, nếu tôi không trả tiền, anh ta sẽ ì ra đến khi tôi chết đấy. Cô nhìn quần áo trên người tôi, ừ thì không đủ mua một sợi chỉ trên người cô, thì tôi đâu có tiền trả cho anh ta. Tôi xin cô đem anh ta đi đi, đi càng xa càng tốt, vĩnh viễn đừng để anh ta ở trước mặt tôi nữa.

Rồi cô rút chìa khóa trong túi ra, đặt vào tay ngôi sao họ Phạm:

- Đây là chìa khóa nhà tôi, phòng 401, cô cẩn thận đấy, trên tầng có chó, bình thường không xích đâu. Tôi phải đi làm kẻo muộn, cảm ơn cô, cô Phạm Chi Chi, cô đúng là ân nhân cứu mạng tôi, cô mang được anh ta đi khỏi nhà tôi, tôi sẽ cảm ơn cô suốt đời, tạm biệt.

Nói rồi Lâm Ấu Hỷ quay người bước đi như một con nước lớn. Ngôi sao họ Phạm nhìn theo bóng cô, ánh mắt sợ hãi hoang mang, ấp úng gọi với theo:

- Hóa ra là con điên, Tử Thần chẳng phải là bị sa bẫy rồi à, tôi không có mạo hiểm mà lên đó, để gọi cảnh sát cho xong.

Thế là Phạm Chi Chi rút điện thoại gọi 110.



***

Suốt cả ngày, mắt Lâm Ấu Hỷ cứ nhảy loạn, thỉnh thoảng cô rút điện thoại, không có tin nhắn, không có cuộc gọi nào.

Tan làm, cô không về nhà, cũng không dám về, cứ nghĩ đến Lãnh Tử Thần, cô thấy lạnh cả người. Thế là cô đến trước bàn làm việc của Trình Mão, vỗ vỗ vai anh. Trình Mão quay lại, thấy Lâm Ấu Hỷ, vẻ mặt hiện lên một nét hoảng loạn.

- Sư phụ, tối nay em mời anh xem phim được không? – Lâm Ấu Hỷ cười nói.

- Anh… tối nay anh bận. – Trình Mão ấp úng, sợ hãi quay lại bàn làm việc đã sắp xếp gọn ghẽ, không ngờ làm đổ cốc cà phê, một ít nước màu nâu đổ ra bàn, anh vội vã lấy tay lau đi.

- Thế ngày mai? – Lâm Ấu Hỷ nói. – Hay là anh định lúc nào?

- Lâm Ấu Hỷ! – Trình Mão lắc đầu, giọng nói đầy vẻ bất an. – Em… Em đừng như thế được chứ!

- Em thế nào? – Lâm Ấu Hỷ không hiểu.

- Em với Lãnh Tử Thần, không, là Tổng Giám đốc tập đoàn Lãnh thị, em với anh ta tuy anh không biết trước kia xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết dạo này anh ấy ở trong nhà em.

- Sao anh biết? – Lâm Ấu Hỷ dè dặt nhìn Trình Mão.

Giọng nói Trình Mão nhỏ hẳn đi, anh cúi gằm, yếu ớt:

- Lâm Ấu Hỷ, xin em tha lỗi cho anh, anh đến tìm em, thấy xe của anh ta đậu dưới tầng, chiếc Ferrari ấy… Anh không dám… Bố mẹ anh còn đang mong đợi anh thành đạt ở Thượng Hải, em trai anh năm nay mới thi vào đại học, tiền học đều do anh kiếm, anh còn muốn có việc làm ở Thượng Hải này. Anh không dám, quả thật anh không dám hẹn hò với em, xin em đừng làm phiền anh nữa. Em có người đàn ông như Lãnh Tử Thần thì để ý đến anh làm gì. Còn cả bài phỏng vấn anh ấy trên tạp chí nữa, người phụ nữ trong tim anh ấy được nhắc đến chính là em đấy, Lâm Ấu Hỷ. Em giấu mình sâu quá, anh thậm chí cảm giác mình không hiểu được em nữa. Trước đây anh vô tư quá, nhưng giờ khác rồi, hãy chỉ làm đồng nghiệp tốt thôi nhé.

Lâm Ấu Hỷ tối sầm mặt, tay nắm chặt chiếc cặp nhựa trên bàn.

Lãnh – Tử – Thần, anh muốn gì được nấy rồi đấy, anh đã phá nát mọi thứ của em rồi.

Lâm Ấu Hỷ rời khỏi công ty như chạy trốn, đến nhà Tô Hoan Hoan ngủ qua đêm, Vương Á Trúc bị đuổi ra nằm ở phòng ngủ phụ. Tô Hoan Hoan đang ngủ bị làm ồn phải tỉnh giấc, thấy Lâm Ấu Hỷ bên cạnh mắt nhắm nghiền, nghiến răng nghiến lợi kêu trong mộng:

- Lãnh Tử Thần, anh hại em đến nỗi có nhà mà không về được, rốt cuộc anh còn muốn ép em đến bao giờ.

- Mọt sách! – Tô Hoan Hoan gắng sức lay tỉnh Lâm Ấu Hỷ, nhìn cô lo lắng. – Cậu không sao chứ, la hét gì thế, bị ma làm à, làm tớ sợ chết được.

- Tớ nói mơ gì à? – Lâm Ấu Hỷ đờ đẫn nhìn Tô Hoan Hoan. – Xin lỗi nhé.

- Lâm Ấu Hỷ, cậu đừng có khép mình như thế mãi nữa. – Tô Hoan Hoan nhắm mắt, nói nhỏ. – Ân oán giữa những người lớp trước, bọn mình kế sau không có việc gì phải gánh vác, huống gì hai người họ, người chết đã chết rồi, người tàn phế đã tàn phế rồi, cậu đừng để mình sa lầy trong đó.

- Việc không rơi vào cậu, làm sao cậu hiểu được cảm nhận của tớ. – Lâm Ấu Hỷ quay lưng lại Tô Hoan Hoan. – Tớ công nhận tớ cố chấp, nhưng vấn đề không phải là cố chấp hay không, tới với anh ấy có nhiều khúc mắc quá, chẳng thể giải quyết từng ít một được. Tớ cứ nhìn thấy anh ấy là khó chịu lắm, thử đặt cậu vào vị trí ấy, cậu có thể chịu được không. Nghĩ mà xem, nếu tớ luôn khó chịu, anh ấy có thoải mái không?

- Cậu nói cũng đúng. – Tô Hoan Hoan bị lời của Lâm Ấu Hỷ làm quay cuồng, vỗ vỗ vào lưng bạn. – Này, cái cô Phạm Chi Chi ấy rốt cuộc là chuyện thế nào, cô ta và Lãnh Tử Thần có ràng buộc gì không? Cậu đừng nói tớ đoán mò nhé, đồng nghiệp công ty tớ ai cũng quan tâm tới chuyện của cô này, nghe nói cô ta mượn tay truyền thông để tung hoả mù đấy. Lâm Ấu Hỷ, cậu nhìn gần thấy thế nào, trên mặt có vết tích gì