đều diện trang phục lộng lẫy tham dự, bữa tiệc cuối năm này thành ra chẳng giống như tiệc liên hoan bình thường chút nào, ngược lại giống như một buổi biểu diễn thời trang, làm người khác xem đến hoa cả mắt, nhưng cũng không tránh khỏi một ít tình huống tranh tài khoe sắc hay bình phẩm so đo này nọ.
“Oa, Bảo Đế em mặc như vậy thật là đẹp quá, là nhãn hiệu gì vậy, mua ở đâu?” Đồng nghiệp trông thấy Bảo Đế, kinh ngạc hỏi, dẫn tới sự chú ý của các đồng nghiệp khác trong nghành thiết kế.
Hôm nay cô ăn mặc kiểu punk [1'>, tóc ngắn chải gọn về phía sau, lộ ra khuôn mặt trang điểm xinh đẹp, mặc một chiếc áo cổ chữ U, trên cổ áo điểm vài cây đinh, trên cổ quấn khăn gấm màu đen và bạc để làm đồ trang sức, eo đeo dây lưng bản to, quần dài bó sát người cùng bốt thấp cổ, bên ngoài là váy xòe mulet màu đen, toàn thân đều là hai màu đen và bạc, rất có cá tính.
Cô như vậy, vừa thời trang lại không mất đi sự thoải mái, ở trong đại sảnh toàn là lễ phục, trở nên vô cùng bắt mắt, không giống người khác.
“Đẹp không? Áo và quần đều là kiểu bình thường, váy là em tự mình làm, vật phẩm trang sức cùng đai lưng cũng là em tự làm luôn.” Bảo Đế vui vẻ đáp lại, thật cao hứng vì được khen.
Đáng tiếc mấy ngày hôm trước Thiệu Kì Á đã ra nước ngoài làm việc, bằng không cô làm xong quần áo nhất định mặc cho anh xem trước.
“Không tồi, rất sáng tạo.” Richard đánh giá, cũng lên tiếng khen ngợi.
Bảo Đế xấu hổ nói: “Ha ha... thật ra là là không muốn tốn nhiều tiền thôi!” Cô không có lễ phục, cũng không muốn tiêu phí tiền mua lễ phục, cho nên dứt khoát tốn chút suy nghĩ, tự mình bắt tay vào làm.
“Tổng giám, khi nào thì có thể ăn tiệc vậy? Đói quá!” Có người ở một bên kêu ai ai.
“Không lâu nữa đâu.” Richard nhìn thời gian. “Trước cứ ngồi vào đi, đợi một lát tổng giám đốc lên đài đọc diễn văn xong là có thể bắt đầu.”
“Vì sao là tổng giám đốc chứ không phải tổng tài?” Dụ Bảo Đế buồn bực, vào công ty đã được một khoảng thời gian rồi còn chưa biết mặt tổng tài.
“Tổng tài quay về nước Anh họp rồi, tuy rằng trở về gấp, nhưng bây giờ đang ở trên đường, có thể không kịp mở màn, trễ một chút mới đến được.” Richard giải thích với mọi người.
Sau khi người điều khiển chương trình phát biểu, mọi người lục tục ngồi vào chỗ, đúng bảy giờ, tổng giám đốc lên đài đọc diễn văn, cũng nói rõ nguyên nhân tổng tài không thể ở đây, sau đó nhân viên khách sạn bắt đầu mang đồ ăn lên.
Tiệc cuối năm của công ty ở khách sạn năm sao, đại bộ phận nhân viên đều đã nhịn đói chờ ăn tiệc lớn, Bảo Đế cũng giống mọi người, vừa nói chuyện phiếm với đồng nghiệp, vừa dùng bữa tối, còn có thể lắng nghe tiếng hát êm tai của ca sĩ.
Buổi tiệc bắt đầu được một nửa, người dẫn chương trình lên sân khấu giới thiệu tổng tài đã tới khiến hiện trường nổi nên một trận xôn xao.
Bảo Đế đang ngồi quay lưng về phía sân khấu cũng xoay người lại dài cổ ngóng nhìn, đáng tiếc chỗ ngồi cách sân khấu quá xa, phía trước toàn đầu người ngăn cản tầm mắt của cô, nhìn nửa ngày cũng không thấy được gì, cuối cùng đành phải từ bỏ ý định.
Quên đi, cô có lẽ nên gọi điện thoại cho Thiệu Kì Á, hỏi xem anh về đến nhà chưa còn tốt hơn!
“... Tốt, hiện tại chúng ta xin mời tổng tài Archil nhảy điệu mở màn.” Người điều khiển chương trình dùng tiếng nói vang dội tuyên bố. “... Tổng tài nói, ngài cần một bạn nhảy, là ai có được vinh hạnh này đây?”
Theo phương hướng tổng tài đi tới, mọi người giống như Moses chia đôi Hồng hải lui sang hai bên, nhìn anh tiếp tục bước đi, ánh mắt không biết đang tìm kiếm cái gì, tiếp đó, anh rốt cục dừng lại phía sau một nhân viên nữ.
Người dẫn chương trình hưng phấn hô to. “Người may mắn hôm nay chính là nhân viên thuộc bộ phận thiết kế...”
Bảo Đế không có chú ý tới thanh âm đầy phấn khích của người dẫn chương trình, vẫn đang cầm di động, đang chờ Thiệu Kì Á nhận điện thoại, anh nói sáng nay lên máy bay trở về, hiện tại chắc đã tới Đài Loan, có lẽ đang trên đường về nhà rồi.
“Alo, Bảo Đế.” Thiệu Kì Á tiếp di động.
“Anh xuống máy bay chưa? Hiện tại anh đang ở đâu?” Bảo Đế ngạc nhiên mừng rỡ, vài ngày không gặp cô cảm thấy rất nhớ anh, cô cúi thấp người, vội vàng hỏi.
“Anh ở sau lưng em.” Anh mỉm cười nói, muốn nhìn xem dây thần kinh của cô bé này thô tới cỡ nào.
“Hả?” Cô sửng sốt, tiếp đó lập tức nhíu mày nói: “Đừng đùa nữa, anh thực nhàm chán!”
“Anh thật sự ở ngay sau lưng em.” Anh lặp lại, giọng điệu quả quyết.
Bảo Đế lại sửng sốt.
Giọng nói của anh không giống như là đang nói đùa... Cô xoay người ngước mắt, bất ngờ phát hiện đèn chiếu không biết từ khi nào đã chiếu thẳng vào bàn cô đang ngồi, mà các đồng nghiệp trước mặt đều nghẹn họng trân trối nhìn cô.
Đã xảy ra chuyện gì?
Cô không rõ tình hình quay đầu nhìn lại, đột nhiên đập vào mắt là một gương mặt quen thuộc, khiến cho cô cũng nghẹn họng nhìn trân trối giống như các đồng nghiệp ── Thiệu, Thiệu Kì Á!
Anh mặc âu phục phẳng phiu, khí chất hơn người, đứng ở nơi đó chói mắt giống như giống như ngôi sao, khiến cho tim cô đập loạn nhịp.
Không đúng, bây giờ không phải là lúc bị anh làm choáng váng đầu óc!
Anh khô