i.
_ Mạc tiến sĩ hiện tại đang ở đâu?
_ Cô ấy vẫn trong phòng thí nghiệm! Tôi đã sai người bảo vệ chặt chẽ.
_ Cô luôn ở đó sao?
_ Đúng vậy! Cô cùng mọi người ở kí túc nhưng bình thường cô vẫn ở trong phòng thí nghiệm.
_ Nếu cô ấy muốn ra ngoài, sai người bảo vệ cô ấy.
_ Tôi biết!
Lam Tư nhắm mắt lại, anh biết Jake đang chờ anh mở miệng nhưng cuối cùng anh chỉ nói một câu.
_ Bảo vệ cô ấy!
Không đợi Jake trả lời, anh liền dập điện thoại.
Ngoài cửa sổ, bông tuyết bay xuống, nụ
cười của cô chiếu trên kính còn có cả gương mặt cô đang khóc. Anh cho
tới bây giờ chưa từng để ý đến cô gái nào như thế. Huống chi cô vừa can
đảm, lại quật cường, tính tình lại xấu, luôn tự cho là đúng, nhăn nhó
mắng anh. Anh không nên để ý tới cô gái không biết tốt xấu kia. Trừng
mắt nhìn những bông tuyết ngoài cửa sổ, anh cuối cùng cũng thừa nhận.
Anh đã để ý cô gái kia. Anh biết mình
đang nhớ cô. Nhớ cảm giác cô trong lòng anh. Nhớ mùi hương của cô. Nhớ
gương mặt thẹn thùng của cô. Anh thậm chí còn nhìn thấy cô đang cãi lộn
với anh, nụ cười của cô,…
Cả đời này, nụ cười anh chưa từng dễ dàng xuất hiện nhưng chỉ cần bên cạnh cô, anh liền cười đến thoải mái. Anh
không biết mình đứng bên cửa sổ đã bao lâu, dưới bầu trời tối đen đầy
tuyết vẫn có một chút ánh sáng. Bỗng dưng, anh gọi điện thoại đánh Akina phòng bên. Sau đó xoay người thu dọn hành lý, xuống lầu rời khỏi khách
sạn. Cùng Akina ngồi trên xe đến sân bay, anh rốt cuộc biết mình nên làm gì. Anh sẽ trở về, trở về tìm cô. Anh không biết mình nên làm như thế
nào. Nhưng anh chỉ biết mình phải về bên cô. Ít nhất như vậy, anh có thể xác định cô đang được an toàn. Hơn nữa mỗi lần anh và cô cãi nhau, kết
cục đều là anh đưa cô lên giường. Anh không biết vì sao mình làm vậy
nhưng anh biết cô gái đó trên giường thì không thể kháng cự anh. Nghĩ
đến cô trên giường vừa tức vừa thẹn, môi anh không khỏi nở ra nụ cười.
_ Rầm!
Một tiếng đụng chói tai vang lên. Lam Tư
đột nhiên hoàn hồn, chỉ nghe đến lái xe hoảng sợ mắng, Akina cũng tuôn
ra một chuỗi thô tục. Xe ở giữa đám tuyết xoay tròn, anh còn chưa rõ đã
xảy ra chuyện gì. Thế giới xung quanh lập tức xoay tròn, anh hết sức làm cho mình ngồi vững nhưng xe lại vọt qua phía làn xe bên kia. Thứ anh
nhìn thấy cuối cùng chính là xa anh đụng ngay vào chiếc xe đang lao đến. Sau đó, anh liền mất đi ý thức. Chiếc xe màu đen của anh trượt thêm vài mét đâm vào cột điện bên đường. Không lâu sau, một tiếng nổ mạnh vang
lên giữa trời tuyết.
Không biết có phải là ảo giác của chính
cô hay không mà mùa đông năm anh đặc biệt lạnh. Mỗi một làn hơi thổi ra
đều biến thành khói trắng.
Mọi người
trong phòng thí nghiệm đều đã về nhà để nghỉ năm mới, chỉ có cô vẫn ở
đây bởi vì cô không có nhà để về. Tuy rằng Peter có mời cô về nhà để
mừng năm mới nhưng cô vẫn từ chối. Và tháng rời xa anh, cô vẫn mơ về
anh. Cô sợ trở về mê cung hoa hồng ấy lại thấy lại tất cả mỗi đau của
cô. Mỗi lần ra vào phòng thí nghiệm nhìn vườn hoa hồng cũng đã đủ khiến
tim cô thắt lại nói chi đến việc về đó. Cho nên cô vẫn ở lại phòng thí
nghiệm, cặm cụi trên bàn phím viết phương trình. Tuần trước, thí nghiệm
của cô đã cho hoàn thành dung dịch thử và tiêm vào chuột bạch thử
nghiệm. Cho đến giờ, con chuột vẫn vui vẻ, chạy nhảy quanh lồng. Khả
năng thành công là rất lớn. Tuy nhiên việc n3 vào cơ thể người vẫn là
không có khả năng. Vì thế, cô hết ngày này đến ngày khác thử tìm ra
chướng ngại trong đó, sau đó lại chỉnh sửa, chuyên tâm tập trung làm
việc để không còn thời gian nghĩ đến người đàn ông đó.
Nhưng cô đã không thành công. Đương nhiên không phải thí nghiệm, mà là anh. Cô ăn cơm, uống nước, nghiên cứu, tập thể dục, tắm rửa, ngủ, lại càng ngày càng nhớ đến anh.
Cô mỗi ngày đều làm việc đến mệt lã để
trong giấc ngủ sẽ găp anh. Anh ở trong mơ cùng cô cãi lộn, cười nói, cô ở trong mơ hôn anh, ôm anh, cùng anh lên giường. Sau đó, lại khóc rồi
tỉnh giấc. Cứ thế dần dần nó trở thành thói quen của cô, cũng dần dần
tạo nên sự đau khổ trong lòng cô.
Đông qua xuân đến.
Tuyết tan, mặt trời xuất hiện tỏa ra hơi
ấm. Thế giới tiếp tục chuyển động, cô cũng dần dần học được cách đem nỗi nhớ anh giấu kín trong tận đáy lòng, tiếp tục sống. N3 tiến triển tương đối thuận lợi, ở cô cùng tổ nghiên cứu toàn lực hợp tác dưới. Tháng tư, N3 rốt cục có thể rõ ràng chụp hình ảnh, nhìn đến rõ ràng từng tế bào,
mọi người không khỏi cùng nhau đứng lên hoan hô.
_ Liên, cô đúng là thiên tài!
Ruth ôm cô, Bối Khắc thậm chí hôn lên mặt cô một cái, Mạnh Đặc vui vẻ nhảy cẫng lên… Mỗi người đều vui mừng khôn
xiết, cô mỉm cười, nhìn đến mọi người cao hứng như vậy, thật sự không
đành lòng nhắc nhở bọn họ, N3 vẫn còn một số vấn đề phụ cần giải quyết.
Nicola lấy sâm banh muốn chúc mừng, cô bỗng nhiên phát hiện ngoài cửa có người đến. Là Peter. Cô đi ra ngoài, đóng cửa lại.
_ Peter?
Phu nhân, thật có lỗi quấy rầy cô.
_ Không sao!
Tuy không biết nguyên nhân vì khiến cô
cùng Lam Tư li hôn nhưng Peter vẫn luôn gọi cô là phu nhân. Không có
cách bắt anh sửa cách xưng hô, cô c
