lắm sao?
Anh tò mò hỏi.
_ Ừ!
Ninh Ninh mắt cũng không chớp nói, sau khi đem ốc đồng nướng ăn luôn, dùng bánh mì chấm sạch nước sốt còn sót, rồi mới đem bánh bỏ vào miệng, còn luyến tiếc liếm ngón tay không cẩn thận dính nước. Hawke luôn luôn chú trọng lễ nghi bàn ăn, anh chưa từng có hành động như vậy, nhưng thấy bộ dáng này của cô, anh nhịn không được lấy bánh mì chấm nước sốt ốc đồng nướng, chần chờ ăn một miếng.
_ Ân…… Thật sự thực không sai……
Anh nhíu mày, lại ăn một miếng, không biết bao nhiêu lâu, anh liền ăn xong hết giỏ bánh.. Ninh Ninh nhìn bộ dạng lần đầu thử qua của anh, chỉ cảm thấy người này rất quái lạ, không để ý nhiều tới anh, cô tiếp tục ăn đồ ăn của cô.
_ Tôi no rồi!
Cô bỏ lại này một câu liền đi vào trong phòng.
_ Anh lát nữa đi ra ngoài nhớ khóa cửa.
Hawke ngẩn ngơ. Không thể nào? Cô cứ bỏ anh như thế. (Di Di: sự thật phủ phàng ah~)
_ Đúng rồi.
Ninh Ninh vào phòng sau như là nghĩ đến cái gì, lại đi ra, mặt không chút thay đổi nói.
_ Cám ơn anh đã chiêu đãi.
Hawke chưa kịp há mồm đáp thì cửa đã đóng sầm lại. Có chút há hốc mồm nhìn cửa phòng đóng chặt kia, anh bắt đầu hoài nghi mị lực của chính mình. Kỳ quái, là anh biến dạng? Hay là con mắt của người nơi đây có vấn đề?
Anh ấm ức cúi đầu ăn thịt dê, tầm mắt lại nhìn thẳng vào cái chìa khóa trên bàn.
_ Để anh khóa cửa? Cô tin tưởng anh thế sao?
_ Khấu ca.
_ Gì?
_ Cô gái trên lầu kia làm cái gì?
_ Không biết.
_ Không biết?
_ Anh không có hỏi qua.
Lau chén thủy tinh, Khấu Thiên Ngang không yên lòng trả lời.
_ Cô chưa nói qua.
Hawke nhìn vẻ mặt của anh trai, biết trong tình trạng này hỏi cũng chẳng được gì, thầm thở dài, giương mắt nhìn vị khách nữ đang nói chuyện phiếm, không biết anh trai cùng Bạch Vân cuối cùng là chuyện gì xảy ra. Hai ngày qua, thái độ anh trai rất quái lạ, không phải nhăn mặt, cũng chính là thẩn thờ. Mà cô gái ấy ngọt ngào ở đâu? Ở mặt ngoài thoạt nhìn cũng bình thường, nhưng cũng thừa dịp Khấu ca không chú ý, giương mắt nhìn anh. Khi Khấu ca hoàn hồn thì lại giả vờ ngó đi. Nhìn xem, lại tới nữa kìa. Khấu ca vẻ mặt khó chịu trừng cô, mày rậm trông càng sâu, sợ lại bị vạ lây, anh liền chuồn đi ra ngoài.
Ai, anh đến đây là để nghỉ ngơi ngắm cảnh nha, nhưng mà đến đây đã ba ngày, anh toàn ở kho hàng, ngủ giường xếp, đi qua đi lại cũng chỉ có tiệm cà phê cùng lầu hai. Thật sự là…… Một ngày nghỉ cho ra cũng không có. Nhếch khóe miệng cười khổ, anh đi về hướng công viên.
Giữa trưa hè, công viên là nơi mát mẻ nhất, tốp năm tốp ba ông lão chơi cờ, pha trà nói chuyện phiếm, thoạt nhìn cũng là rất ưu nhàn.
_ Đừng lộn xộn! Mày đúng là ngu ngốc!
Một tiếng mắng theo cây đỗ quyên cối truyền đến.
_ Đáng chết, đừng nhúc nhích!
Âm thanh này nghe qua rất quen thuộc! Hawke quay đầu lại, không thấy người đâu, đã thấy đến một đôi chân thon dài, trắng ngần rủ xuống ở nhánh cây diệp hạ.
_ Shit!
Âm thanh kia lại rủa một câu, rồi đôi chân dài theo thân cây tiến lên. Anh tò mò đi qua cây đỗ quyên đến trước cây kia. Chưa thấy rõ ràng chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy một người từ phía trên rớt xuống. Anh giật mình, phản xạ đón lấy, lại bởi vì bị đè lên mà nằm lăn ra, đau đến nhe răng trợn mắt. Người nọ, chính là cô gái ở lầu hai. Phát hiện chính mình không có lấy một chút đau đớn, cô sợ trắng mặt, có chút kinh hồn chưa định ngẩng đầu.
_ Hi!
Anh nằm dài trên mặt đất, nhìn cô cười khổ. Cô trừng mắt nhìn, tựa hồ trong khoảng thời gian ngắn không thể lý giải anh vì sao anh có mặt tại đây, rồi mới ấp úng
_ Anh sao lại ở đây?
_ Đúng lúc thôi!
Anh tiếp tục cười khổ, ánh mặt trời xuyên qua tán cây diệp, anh nhìn trên cây ở đó không có người.
_ Cô mới vừa nói chuyện cùng ai?
_ Lưu manh
Cô vuốt tóc về phía sau, mắt vẫn nhìn anh.
_ Gì?
Anh nghe câu trả lời của cô xong, vẻ mặt mờ mịt.
_ Meo meo –
Một tiếng mèo kêu trả lời vấn đề của anh. Cô nhanh chóng ôm lấy con mèo đưa đến trước mặt anh
_ Này!
_ Nó tên lưu manh?
_ Ừ!
Phía bên cạnh một cụ già đưa mắt tò mò nhìn, cuối cùng làm cho Âu Dương Ninh Ninh phát hiện tư thế hai người có chút ái muội, cô liền đem con mèo quăng trên ngực anh, đứng lên, phủi phủi đầu gối.
_ Thú cưng của cô sao?
Anh bắt lấy con mèo đang dụi dụi vào áo sơ mi của anh, định đứng lên, lưng lại truyền đến một trận co rút đau đớn.
_ Không phải.
Thấy anh gương mặt nhăn nhúm, cô vươn tôiy, giúp anh đứng lên.
_ Kế bên nhà.
Anh cầm tayy cô, chịu đau, đứng lên.
_ Không phải.
_ Vậy?
_ Khách trọ.
_ Sao?
Ninh Ninh bắt lấy con mèo trên tayy anh, mở miệng giải thích.
_ Nó là khách trọ, năm trước đã đến nhà tôi. Con mèo này khi đến chỉ nhỏ bằng bàn tôiy, ai ngờ được mới nửa năm liền lớn như vậy chỉ, hơn nữa lại dạy bảo không được, quả thực là ngu ngốc mà.
_ Vừa nãy có chuyện gì?
Hawke ngẩng đầu hỏi.
_ Đại khái là… lần đầu tiên trèo cây, lên rồi không xuống được.
_ Ai? Côhay là mèo?
Anh cố tình chọc, đổi lấy cái liếc mắt của Ninh Ninh, cô muốn cãi lại, lại phát hiện anh đang xoa bả vai. Trong lúc nhất thời, một chút áy náy xuất hiện, cô nhíu nhíu mày, đem lời muốn cãi nuốt xuống, xoay n
