Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323674

Bình chọn: 10.00/10/367 lượt.

ươi ba năm.

Lý Tư uống một hớp rượu, híp mắt, có chút cảm thán nói.

_ Cha tôi là quản gia của lão Bart, tôi cùng Chad từ nhỏ đã sống ở Bart gia. Sau khi cha mất, chúng tôi liền kế nghiệp.

_ Chad?

Oa Oa nâng quai hàm, tò mò hỏi.

_ Là anh trai tôi, sống ở bên cạnh Bart lão gia hiện là Bart gia đại tổng quản.

Ông lại uống một ngụm, sau đó nhìn cô hỏi.

_ Cô trên đường được thiếu gia nhặt được sao?

_ Đúng vậy, cháu muốn đi New York tìm chú. Ai ngờ nửa đường xe lại bị hư, vừa vặn anh ấy lái xe qua, bóp

tiền của cháu lại bị mất.

Cô vừa uống rượu vừa nói.

_ Anh ấy nói nếu cháu đồng ý trên đường chăm sóc hai đứa nhóc thì anh ấy sẽ đưa cháu đến New York.

_ Nha.

Ông gật gật đầu, vẻ mặt đã có chút tiếc nuối.

_ Làm sao vậy?

Lý tư cười cười.

_ Không có gì, tôi chỉ nghĩ cô là bạn gái thiếu gia.

_ Haha, làm sao có thể, anh ấy lúc trước còn đá cháu bay xuống xe.

Oa Oa nhếch môi xem thường, trong đầu

nháy mắt hiện hình ảnh anh lỏa ngực, khuôn mặt nhỏ hơi hơi đỏ đỏ lên, cô liền chụp lấy ly rượu che mặt.

_ Tôi cũng nghĩ thế.

Lý Tư thở dài.

_ A đúng rồi. Chú cũng không hiểu vì sao anh ấy không muốn kết hôn phải không? Tyre cùng Knight còn nhỏ

như vậy, cũng khó trách cha anh ấy lại đưa phụ nữ đến tận cửa. Cháu thật sự không hiểu nổi sao lại có con người vừa ngoan cố vừa thiếu suy nghĩ

lại vô lại thế chứ…

_ Vô lại?

Thiếu gia vô lại sao? Theo ông biết, các anh em của Bart gia chỉ có Hawke thiếu gia là có vẻ vô lại thôi mà.

_ A, không có, không có, cháu nói lộn rồi.

Oa Oa xấu hổ cười cười, vội vàng nói sang chuyện khác.

_ Đúng rồi, Lý Tư, ông có hiểu vì sao anh ấy không chịu kết hôn không?

Nhìn cô, trong lòng Lý Tư liền biết được. Đứa nhỏ này ông rất thích. Không kiểu cách lại biết tôn trọng trên dưới so với các yêu nữ bên cạnh mà lão gia đưa đến xem ra tốt hơn rất nhiều. Chạng vạng ngày hôm qua, lúc bọn họ về nhà, lần đầu tiên ông thấy thiếu gia ôm một cô gái say ngủ vào phòng. Sau khi đến trong phòng, cô từng

tỉnh lại, tuy rằng buồn ngủ dày đặc nhưng vẫn cố gắng cúi đầu nói cảm ơn với ông. Vừa tắt đèn, cô cũng bắt đầu thoát quần, sau đó thì thào nói

ngủ ngon, trèo lên giường trùm chăn ngủ khò. Ông nhìn thấy há hốc mồm,

thiếu gia lại nở nụ cười, hại ông càng thêm ngốc ra. Đã bao nhiêu năm

ông chưa từng thấy thiếu gia cười thoải mái đến thế.

_ Thấy anh lâm vào trầm tư, Oa Oa ngượng ngùng nhỏ giọng nói.

_ À, nếu không tiện thì thôi quên đi, cháu chỉ là tò mò mà thôi.

Lý Tư mỉm cười, sầu não nói.

_ Kì thật có một gia đình hạnh

phúc chi chính mình là mơ ước từ nhỏ của thiếu gia. Cho nên dù bị lão

gia phản đối, cậu ấy vẫn nhất quyết kết hôn từ rất sớm…

A, nguyên nhân thật sự là bởi vì anh

không thể quên người vợ cũ của anh… Không biết vì sao, trong lòng cô

hiện lên một chút chua xót. Anh nguyện vì cô ấy cả đời sống thế sao? Cặp song sinh kia chẳng phải cả đời cũng chẳng có mẹ? Kỳ thật người khác

không nói gì, hai đứa nhóc cũng rất ngoan. Nếu có thêm một nữ chủ nhân

chẳng phải rất hạnh phúc sao? Nhìn chai rượu không còn một giọt trên

tay, cô sâu kín thở dài, sau đó đột nhiên nhảy dựng lên, hưng phấn nói.

_ A, cháu đã biết, Lý Tư, Lý Tư,

ông chăm sóc anh ấy từ nhỏ đúng không? Anh ấy thích kiểu người thế nào

ông cũng biết đúng không?

_ Hẳn là vậy…

Lý Tư gật gật đầu.

_ Vậy đi! Chúng ta giúp anh ấy liệt kê các điều kiện.

_ Liệt kê điều kiện?

Ông ngây người ngẩn ngơ.

_ Đúng vậy, liệt kê những điều

kiện một người phụ nữ là anh ấy thích. Sau đó đưa cho cha anh ấy biết là anh ấy muốn tìm người phụ nữ thế này đó.

_ Gì?

Lý Tư càng thêm dại ra. Cô ấy bảo giúp

thiếu gia liệt kê các điều kiện, ông đang nghe lầm sao? Ông nghĩ cô đang thích thiếu gia mới đúng chứ?

_ Đúng! Chính là như vậy, chú có giấy bút không? Mau mau mau, thừa dịp tinh thần còn hăng hái chúng ta làm luôn đi.

Cô cao hứng nói.

_ Nào, chúng ta giúp anh ấy tìm một nửa khác thôi!

_ Asics, Asics!

_ Sao?

_ Cho tôi mượn điện thoại gọi một chút.

_ Cứ tự nhiên.

Nghe được có tiếng người vào cửa, Kha Xảo Oa ở phòng khách liền thò

đầu ra. Vừa thấy đến anh, cô liền mỉm cười ngọt ngào. Alex khóe miệng

giương lên cười lại nhìn cô.

_ Nhưng tôi muốn gọi điện thoại quốc tế.

Cô ngượng ngùng nói.

_ Không sao! Cô cứ gọi đi!

_ Cám ơn.

Cô lại nở nụ cười sáng lạng, phất phất tay.

_ Khi tôi về nhà sẽ tả tiền lại cho anh.

Lý Tư tiến lên tiếp nhận áo khoác của thiếu gia, thay anh treo lên, trong tai nghe được bọn họ nói chuyện, không khỏi ngẩn ngơ.

_ Không cần.

Alex buồn cười trả lời nhưng cô gái kia sớm đem đầu rụt trở vào, anh cười lắc đầu, thấy vẻ mặt Lý Tư có vẻ hoang mang.

_ Làm sao vậy

_ Tiểu thư gọi thiếu gia là…?

_ Asics.

Anh có chút bất đắc dĩ cười cười.

_ Tôi biết, cô ấy là cố ý. Tôi từng sửa lại nhưng cô ấy vẫn không chịu sửa.

Hai mắt Lý Tư trừng lớn hơn nữa, nhìn thiếu gia đi vào phòng khách.

Trong lòng càng thêm cảm thấy căn bản không cần liệt kê mấy điều kiện

kia ra đâu? Ông hoang mang đi theo thiếu gia vào phòng khách, chỉ nhìn

thấy Oa Oa tiểu thư đem điện thoại để cách lỗ tai rất xa. Từ điện thoại

truyền


Teya Salat