a. Nếu như anh không ngại, đến lúc đó mời anh đến
tham gia hôn lễ của chúng tôi”
Thì ra người đàn ông này chính là
Mộ Dung Trần, không trách được vừa rồi nhìn vóc dáng lại quen thuộc như
vậy. Những năm gần đây, Dương gia có làm ăn với Mộ Dung gia, làm sao anh có thể không nghe danh Mộ Dung Trần, chỉ là chưa có cơ hội gặp mặt.
Nhưng, dù thế nào cũng không nghĩ đến lần đầu tiên 2 người gặp mặt sẽ trong trường hợp như vậy, vì một người phụ nữ.
Thấy người phụ nữ của mình đã chạy vào cửa, Mộ Dung Trần buông Dương Bách Lâm ra: “Bác Tiết, con về trước đây”
“Mộ Dung Trần, việc hôn sự này không phải do nhà Mộ Dung các người định
đoạt” Lúc Mộ Dung Trần mở cửa xe, Tiết Thiệu Trạch nghiêm túc nói.
“ Bác Tiết, chuyện giữa con với Tình Tình, không phải do nhà Mộ Dung hay
Tiết gia định đoạt mà do bọn con tự quyết định, không tin, bác có thể đi hỏi Tình Tình xem cô ấy có đồng ý gả cho con không?”
Mặc kệ là cô có đồng ý hay không đồng ý, anh chỉ muốn một kết quả, cô chỉ có thể làm người phụ nữ của anh.
Cho đến khi xe đi mất, Dương Bách Lâm vẫn không thể tin vào những gì tai anh nghe được.
Tình Tình của anh chưa từng rời khỏi tầm mắt của anh, căn bản không thể quen biết với nhà Mộ Dung. Cho dù có, cũng không thể trong vòng 2 ngày lại
quyết định gả cho anh ta.
Anh ở bên cô lâu như vậy, tính cô như
thế nào anh còn không biết sao, nhất định là có chuyện gì xảy ra cô mới
như vậy. Cô là một cô gái cố chấp, đã nhận định chuyện gì rồi, rất khó
thay đổi, muốn anh tin cô thay lòng đổi dạ, trừ phi, trời đổ mưa hồng.
“Bác trai, mới vừa
rồi người đàn ông đó nói đùa phải không?” Dương Bách Lâm vốn không tin
Tình Tình sẽ thay lòng, anh nắm lấy cánh tay của Tiết Thiệu Trạch:
“Con muốn đi vào nói chuyện rõ ràng với Tình Tình”
“Bách Lâm, con về trước đi được không? Chuyện này bác sẽ hỏi Tình Tình” Tiết
Thiệu Trạch ngăn cản Dương Bách Lâm đang muốn vào cửa:
“ Người nhà Mộ Dung không thể tùy tiện đắc tội được mặc kệ như thế nào, bác sẽ cho con một câu trả lời”
“ Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không? Tình Tình không phải người như
thế. Bác có thể nói cho con biết được không?” Tình Tình của anh sẽ không dễ dàng từ bỏ anh, anh tin điều đó.
“Mặc kệ là đã xảy ra chuyện gì, Tình Tình đã không còn như lúc trước nữa” Tiết Thiệu Trạch dừng lại một chút:
“Bách Lâm, con có chắc, dù xảy ra chuyện gì, con cũng có thể yêu nó giống như trước đây không?”
Nếu như ông không biết con gái của ông với Mộ Dung Trần đã xảy ra chuyện
gì, thì ông quá ngốc rồi. Mặc dù nhà Mộ Dung chỉ nói con gái ông bị uất
ức, nhưng ông cũng biết đó chỉ là cách nói uyển chuyển của bọn họ mà
thôi.
Chỉ là, người đàn ông si tình trước mặt này, có thể tiếp
nhận chuyện đó của con gái ông hay không? Bây giờ thì có thể nhưng sau
khi kết hôn, 2 người có vì chuyện đó mà xảy ra xung đột hay không?
Đây là vấn đề không thể không suy nghĩ cho kĩ!
“ Bác trai, bác phải tin tưởng con, cho dù Tình Tình có xảy ra chuyện gì, con nhất định sẽ yêu cô ấy trước sau như một. Mãi mãi cũng không bỏ rơi cô ấy”
“Bách Lâm, tâm ý của con bác sẽ chuyển lời đến Tình Tình, Bây giờ tâm trạng nó cũng không được tốt, con về trước đi” Vỗ vỗ bả vai của Bách Lâm, Tiết Thiệu Trạch không khỏi thở dài trong lòng.
Con gái của ông cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi, hơn nữa còn phải lập
gia đình. Mặc kệ đứng trên phương diện nào mà nói, con gái ông có thể gả cho Mộ Dung Trần, cũng là may mắn của cô.
Tha thứ cho chút tâm
tư riêng của ông, ông hy vọng con gái mình có được người chồng tốt nhất, Mộ Dung Trần – là đứa cháu được lão thái gia yêu thương nhất.
Huống chi, lúc này, ánh mắt mà Mộ Dung Trần nhìn con gái ông, ông không nhìn
lầm, nhất định hắn thích con gái ông. Cá tính bá đạo chiếm hữu của Mộ
Dung Trần đối với phụ nữ, cho dù người đó có chạy đến chân trời, góc bể, hắn nhất định sẽ tìm cho bằng được, nếu so sánh với hắn, Dương Bách Lâm không có nửa điểm phần thắng.
Nhưng mà, làm người lớn mình suy
nghĩ như vậy, nhưng chưa chắc con gái đã đồng ý. Cho nên, ông nên chờ
con gái bình tĩnh lại một chút.
“ Bác trai, khi nào tâm tình của Tình Tình tốt hơn, bác bảo cô ấy gọi cho cháu có được không?” Dương
Bách Lâm vô lực ngồi xổm trên mặt đất.
“Bác biết rồi” Tiết Thiệu Trạch thở dài đi vào nhà
“ Tiết Tình Tình, ngươi thật lợi hại. Thế nhưng lại dan díu với tứ thiếu
gia nhà Mộ Dung” Tình Tình một đường đau long chạy vào nhà, không nghĩ
đến lại chạm mặt 2 mẹ con Tiết Tinh Tinh ngồi trong phòng khách. Nhìn bộ dáng của 2 người chắc là đợi cô từ lâu.
Vốn là tâm trạng của cô đã đủ phiền rồi, nếu như bình thường, cô nhất định sẽ không để ý tới
khiêu khích của bọn họ. Nhưng, cô ta đã hại cô thành nông nổi này, còn
dám lên tiếng?
"Tiết Tinh Tinh, tôi với cô có thù oán gì sao?”
Tình Tình ngừng ở ghế sofa. Cô không muốn để ý tới người con gái này,
nhưng mà cô ta hết lần này đến lần khác khiêu khích cô.
Cho dù là người nhịn giỏi đến đâu, đối với chuyện này, không ai có thể nhịn được đâu!
“Tiết Tình Tình, cô nên cảm ơn tôi mới đúng, không có tôi, cô có thể dễ dàn