mại, lên cái trán đầy đặn, lên đôi mi thanh tú vẫn còn
đọng đầy hơi nước, đôi mắt to trong suốt thanh thuần, còn có cái mũi
hồng hồng, trằn trọc, vuốt ve, liền đi tới đôi môi trơn mềm phải giống
như vị hoa quả ngon nhất trên đời này vậy. Sau khi khẽ hôn, liền bộc
phát tất cả tình cảm. Một phen chặn lại cái miệng nhỏ nhắn của cô, kịch
liệt dây dưa, dùng hết toàn bộ nhu tình và mật ý hôn cô, để cho cô không khóc thút thít nữa."Ưmh. . . . . ." Cô rên rỉ, khóe mắt vẫn còn ngấn
nước.
Tiếng hôn từ bờ mội bọn họ truyền đến, hôn thế nào cũng tựa như không đủ, bọn họ đem toàn bộ nhiệt tình cùng hi vọng trút xuống nụ
hôn này. Hôn hôn làm cho dục vọng dâng lên như nước thủy triều, hô hấp
dồn dập, người đàn ông kia vẫn luôn luôn gấp gáp kìm chế không được liền cởi lễ phục của cô ra. Da thịt tinh khiết dưới sự chiếu rọi của ánh
trăng càng thêm trắng trong như ngọc, không hề tỳ vết, sáng tỏ dưới ánh
trăng, đẹp như một cô tiên đang nổi trên mặt nước. . . . . .
"Ừhm. . . . . . Không nên ở chỗ này." Tình Tình đang chìm đắm trong nụ hôn
bỗng nhiên khôi phục chút lý trí, không thuận theo mà nghĩ muốn quay
người bỏ chạy."Anh mặc kệ, nơi này cũng không có người khác, ngoan, nghe lời, để cho anh yêu thương em."
Một đêm này, trước hoa dưới
trăng, tình nồng ý mật, triền miên giống như không có chừng mực, tiếng
nức nở xen lẫn tiếng thở dốc, từng trận, thật lâu vang lên bên tai không dứt.
Phía chân trời khẽ hé ra tia sáng đầu tiên, lúc này trên
giường lớn tiếng thở dốc mới dần dần dừng lại, tất cả đều dần dần trở
nên bình tĩnh.
Trong phòng ngủ, tràn ngập mùi vị của kích tình
làm cho người ta mặt hồng tim đập, trên giường lớn cực kỳ bừa bộn, quần
áo tùy ý vất lên trên sàn nhà bằng gỗ, hai thân thể quấn quít thân mật
dây dưa, dính vào nhau thật chặt, muốn cho truyền hơi ấm đến cho đối
phương.
Mái tóc dài đen nhánh mượt mà, tán loạn ở trên gối lông
vũ trắng như tuyết, từ sau khi từ vườn hoa trong nhà kính trở về phòng,
thì cả đêm đều triền miên, làm Tình Tình mệt muốn chết rồi.
Mới
vừa kết thúc một lần cuối cùng, bởi vì không chịu nổi quá nhiều kích
tình mà cô đã hôn mê bất tỉnh. Mệt mỏi nhắm lại đôi mắt đẹp nhẹ nhàng
như nước, thân thể mềm mại nằm ngủ trong ngực anh.
Dưới vành mắt
có vết thâm nhàn nhạt, trên da thịt trắng như tuyết nhuộm thành màu hoa
anh đàonhàn nhạt, trên đó in đầy dấu hôn cùng dấu tay của anh lưu lại
cũng là chứng cứ của kích tình.
Mộ Dung Trần vẫn không ngủ, lười
biếng nằm trên giường, bàn tay như có như không vuốt ve mảnh lưng trần
giống như tơ lụa mềm nhũn, thân thể rõ ràng đã mệt mỏi, nhưng trong lòng vẫn không muốn ngừng. Anh biết cô đã bị mình làm quá mức, nếu như anh
không biết tiết chế, sợ rằng cô sẽ bị anh phá hư mất.
Nhắm lại hai mắt, vô cùng êm ái đem Tình Tình từ trong ngực đặt nằm lên trên giường, để cho cô ngủ cho thoải mái một chút.
Kéo cái chăn mỏng nhẹ nhàng đắp lên trên. Anh cúi đầu ngắm gương mặt ngủ
say của cô một hồi lâu mới lật người xuống giường, đi đến phòng tắm tắm nước lạnh, rồi đứng trước gương khổng lồ trong phòng tắm cạo râu, sau
đó dùng khăn lông lau khô người, trở về phòng ngủ, bỏ dép trèo lên
giường.
Sức nặng của cơ thể khiến cho chiếc giường mềm mại lún
xuống một chút, mà cô gái đang ở trong mộng đẹp một lần nữa ngoan ngoãn
rơi vào trong vòng ôm của anh, lồng ngực của là nơi thích hợp nhất cho
cô, anh vẫn cho là như vậy.
Sắc trời càng lúc càng sáng, Mộ Dung
Trần vẫn không nhắm mắt ngủ, anh ngắm nhìn cô gái trong ngực mình, khuôn mặt nhỏ nhắn không hề phòng bị khiến cho lòng của anh dâng lên làn sóng nhu tình.
Thật tốt, rốt cuộc cô đã trở lại bên cạnh anh rồi, lần này, bọn họ sẽ không bao giờ tách ra nữa.
Tình Tình tỉnh dậy, toàn thân vô lực đến nỗi ngay cả mắt cũng không muốn mở
ra. Thân thể đau nhức giống như đang nói cho cô biết, bọn họ đã trải qua một đêm kích tình mênh mông như thế nào.
Ưmh. . . . . . Thể diện ném hết đi rồi, bọn họ lại ở bên ngoài, ở trong nhà kính trong suốt mà
làm chuyện như vậy! Cô thật sự không còn mặt mũi nhìn người khác nữa
rồi.
"Ngủ đủ rồi thì dậy thôi!" Giọng nói dễ nghe vang lên bên
tai, một đôi bàn tay thuận thế xoa xoa lên khuôn mặt nhỏ bé, thứ duy
nhất đang lộ ra bên ngoài của cô.
Người đàn ông kia ngồi ở bên
giường, nhìn Tình Tình nằm ở trên giường lớn, dung nhan như nước, da
trắng như sữa, dáng dấp không thể tưởng tượng nổi. . . . . . Tuy cô
không trang điểm, ngay cả son môi cũng không đánh, nhưng luôn có biện
pháp hấp dẫn mọi ánh mắt của anh. Ngón tay đầy yêu thương sờ lên đôi môi mềm, ánh mắt đen buồn bã, ngón tay cũng bắt đầu không thành thật đi
xuống . . . . . .
"Mộ Dung Trần, anh đừng có. . . . . ." Chưa mở
mắt mà người đàn ông này lại muốn phát tình rồi. Tình Tình kéo tay anh
đồng thời mở mắt ra, đập vào mắt là một màn hình ảnh để cho cô căn bản
quên mất là đang muốn mắng anh, lời trách cứ còn chưa nói ra mà người
lại trở nên ngây ngẩn bần thần.
Có phải trong lòng Mộ Dung Trần thật sự có điểm không bình thường hay không?
Trên trần nhà cao vời vợi kia lại là hình ảnh củ